Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 26: Trường Xuân gánh xiếc thú (length: 10843)

Hắc vụ cuồn cuộn, như ma quỷ há rộng miệng lớn, từ bốn phương tám hướng tiến về phía khu rừng thôn tính.
Đường Phong Nguyệt, Bạch Vân Phi, Tiêu Ngân Long, Y Đông Đình và những người khác vừa mới vào rừng chưa kịp phản ứng, thì các cao thủ khác đã đồng loạt hành động.
Xoẹt!
Một đạo đao quang vô hình vô ảnh xẹt ngang hư không, đâm thẳng vào bên trong hắc vụ. Tê rách một tiếng, từ trong hắc vụ rơi ra một đống vật chất màu đen.
Nhìn kỹ lại, thì ra đó là từng con côn trùng nhỏ, chỉ lớn bằng con kiến, bò trên thân tỏa ra khói đen, trông cực kỳ quỷ dị.
Vô Ảnh đao khách lại chém thêm một đao, đao quang nuốt sống đám hắc trùng kia.
Ở phía bên kia, mấy cao thủ Tiên Thiên cũng thi triển thần uy, khi xuất thủ chân khí như hồng thủy tuôn trào, cuồn cuộn không dứt, đánh tan hắc vụ tạo ra một lỗ hổng.
Thế nhưng hắc vụ quá quỷ dị, lan tràn bao phủ khắp nơi, lỗ hổng kia lập tức biến mất không còn tăm tích.
"A!"
Một nam tử đứng ở rìa rừng, vừa bị hắc vụ dính vào, lập tức thét lên quái dị. Ngay sau đó, lông mày của hắn xuất hiện một đám hắc khí, rồi lao về phía những người xung quanh.
"Vương lão tam, ngươi điên rồi?" Mấy người bạn đồng hành quát lớn. Nhưng Vương lão tam như bị ma nhập, điên cuồng chém giết mấy người bạn, trông như gặp phải kẻ thù giết cha.
Lập tức có người mất mạng.
Mấy người còn lại thấy Vương lão tam khác thường, đành phải toàn lực ứng phó. Nhưng Vương lão tam đã lâm vào ma chướng công lực lại đột nhiên tăng mạnh, không bao lâu đã giết sạch đồng đội.
"Lại thêm một kẻ đáng thương."
Một cao thủ Tiên Thiên thở dài một tiếng, một chưởng giết chết Vương lão tam.
Hắc vụ vẫn đang nhanh chóng lan rộng.
Thấy hắc vụ tà ác, tất cả mọi người không dám xem thường, nhao nhao công kích hắc vụ. Mọi người vừa đánh vừa lui, mỗi khoảnh khắc lại có côn trùng đen từ hắc vụ rơi ra, nhưng vẫn không thể nào giết hết được.
"Mẹ kiếp, rốt cuộc đây là cái thứ gì?!" Tiêu Ngân Long che chở Hoan Hoan và Tích Tích hai cô gái, không kìm được mà hét lên một tiếng.
"Đây là phệ hồn hắc vụ, mỗi lần sương mù nổi lên sẽ sinh ra hàng vạn phệ hồn trùng. Người thường một khi bị dính vào, sẽ bị sát khí khống chế, trong lòng chỉ còn lại ý nghĩ giết chóc."
"Thần binh xuất thế thường kèm theo đại hung hiểm. Thanh Tước kiếm lại xưng độc kiếm, sắp xuất thế liền sinh ra loại yêu tà sương mù này!"
Có người đáp lời, coi như giải thích cho những người mới tới để bọn họ không coi thường.
Đường Phong Nguyệt lập tức nhớ lại, trước đó trong rừng từng xảy ra một trận đại chiến, còn chết mấy chục người. Xem ra đều là do cái phệ hồn hắc vụ này gây ra.
Đợt hắc vụ này kéo dài đến tận nửa canh giờ, cuối cùng có mười ba người bị dính phải hắc vụ, hóa thành sát khí khôi lỗi, đại khai sát giới.
Có chín người bị giết chết. Bốn người còn lại thì công lực siêu quần, gồng mình chống lại vòng vây của mọi người, mãi đến khi bọn họ khôi phục tỉnh táo mới thôi.
"Sát khí một khi nhập thể, cứ mỗi vài canh giờ lại phát tác. Giữ bọn chúng lại, lúc nào chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm." Có người nhỏ giọng nói, rõ ràng là muốn xúi giục mọi người cùng nhau ra tay, giết những người đã bị hắc vụ xâm nhập.
"Muốn giết chúng ta, các ngươi cũng phải trả cái giá thê thảm đau đớn." Phía đối diện lập tức có người phản ứng lại bằng một tiếng cười lạnh.
Trong nhất thời, bầu không khí trong rừng trở nên căng thẳng như dây đàn, chiến tranh có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Hoa Bách Hợp phá vỡ cục diện giằng co, hỏi: "Chẳng lẽ không có cách nào giải trừ sát khí sao?"
"Có!"
Lão đại trong giang hồ tứ thiếu, tức gã đàn ông mặt sẹo nói: "Có ba cách. Cách thứ nhất là đến Dược Vương cốc cầu cứu. Với nội tình thâm hậu của Dược Vương cốc, nhất định có thuốc giải."
"Cách thứ hai, chính là tập hợp nội lực vô thượng của ba vị cao thủ Tam Hoa cảnh, cùng nhau khu trừ sát khí. Còn cách cuối cùng, là dùng Trường Xuân quyết của Trường Xuân biệt viện áp chế sát khí, tiêu diệt nó."
Mọi người im lặng. Từ đây đến Dược Vương Cốc ít nhất cũng phải nửa tháng. Đến lúc đó thì mọi chuyện đã muộn.
Còn cách thứ hai, ha ha, nếu như nơi này có cao thủ Tam Hoa cảnh, thì hắc vụ kia chắc gì đã dám hoành hành. Huống chi lúc này đi đâu tìm ra ba cao thủ Tam Hoa cảnh?
Về phần cách thứ ba, không ít người vô thức nhìn về phía Y Đông Đình.
Y Đông Đình mặt đầy vẻ ngạo nghễ, nói: "Không lâu nữa, sẽ có mấy sư huynh của Trường Xuân biệt viện đuổi tới, bọn họ tu luyện Trường Xuân quyết."
Nói rồi, nàng còn liếc nhìn Đường Phong Nguyệt, trong mắt lóe lên ánh sáng mờ ám.
Đường Phong Nguyệt thầm thấy bất ổn. Cô nàng này không phải là người lương thiện, chẳng lẽ đang nghĩ cách đối phó mình sao?
Biết rằng sẽ có cao thủ trẻ của Trường Xuân biệt viện đuổi đến, còn có thể giải trừ sát khí, một vài người cũng tạm thời không còn mang sát niệm, trong rừng cây mọi người tự trở về vị trí của mình, trong thời gian ngắn tạo nên một trạng thái bình tĩnh.
Đường Phong Nguyệt và đoàn người quay lại chỗ cũ, lần này có thêm cả Bạch Vân Phi.
Đường Phong Nguyệt tỉ mỉ hỏi thăm tình hình của đại ca Đường Hướng Phong. Bạch Vân Phi nói, hắn và Đường Hướng Phong chỉ mới chung sống nửa tháng, sau đó sư phụ bị Tứ đại công tử bày mưu hãm hại, để giúp mình trốn thoát, sư phụ đã tìm cách dụ đối thủ đi, còn bản thân thì bị lâm vào vòng nguy hiểm, hiện không biết tin tức ra sao.
Nói đến cuối, Bạch Vân Phi lòng đầy căm phẫn, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi.
Đường Phong Nguyệt vỗ vai an ủi hắn: "Yên tâm đi, sư phụ ngươi là con cáo già mưu trí, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu."
Nhưng trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt của đại ca luôn rất chuẩn. Bạch Vân Phi này chỉ mới nửa tháng đã luyện Hoán Hoa Thập Tam kiếm đến mức thuần thục, thiên phú cũng quá kinh người đi.
Bạch Vân Phi thì ngơ ngác nhìn Đường Phong Nguyệt. Hắn đây là lần đầu tiên nghe thấy, có người lại dùng con cáo để hình dung sư phụ Cao Hoa có tấm lòng rộng mở, không màng danh lợi.
...
Khoảng hai canh giờ sau, một trận tiếng gió xé rách không gian vang lên, trong rừng lại xuất hiện một đám người trẻ tuổi. Đám người này thống nhất mặc áo xanh, từng người đều có khí thế bất phàm, phong thái nhẹ nhàng.
"Lâm sư huynh, Trương sư huynh."
Y Đông Đình mặt mày đầy hưng phấn, lập tức chạy đến đón hai nam tử đứng ở chính giữa.
Lâm Viễn Phong và Trương Tư Lâu thấy Y Đông Đình cũng gọi một tiếng, bộ dạng mặt mày tràn đầy vẻ cưng chiều.
Các đệ tử Trường Xuân biệt viện phía sau lại càng không cần nói, từng người tranh nhau gọi Y sư tỷ, sợ gọi sau người khác mất phần.
Đường Phong Nguyệt thầm chế nhạo. Có ca ca giỏi đúng là khác biệt, ngày nào cũng có người vây quanh, xu nịnh nịnh bợ, khó trách cô nàng quen bộ dạng không coi ai ra gì đó.
Không ít võ giả đều bước lên chào hỏi Lâm Viễn Phong và Trương Tư Lâu, trong rừng lập tức trở nên thân thiện hơn hẳn, kính đã lâu kính đã lâu, hổ thẹn hổ thẹn liên tục vang lên không ngớt.
Nói đi thì nói lại, Lâm Viễn Phong và Trương Tư Lâu quả thật không phải là người bình thường.
Hai người được mệnh danh là Trường Xuân song hiệp, công lực cũng gần đạt đến cảnh giới Tiên Thiên. Trước khi Y Đông Lưu xuất đạo, họ được xưng là Song Tử Tinh Tọa của Trường Xuân biệt viện, là những nhân vật hàng đầu trong thế hệ trẻ.
Dựa theo logic thông thường, Trường Xuân biệt viện hiển nhiên là muốn ra sức lăng xê hai người này, tạo dựng tiếng tăm song hùng, huynh đệ Trường Xuân các loại.
Đáng tiếc là...
Đường Phong Nguyệt thầm nghĩ, hai người kia, chẳng lẽ thật sự không có chút khúc mắc nào với Y Đông Lưu sao?
Sau một hồi chào hỏi hỏi han sốt sắng, Y Đông Đình ghé vào tai Lâm Viễn Phong và Trương Tư Lâu, thì thầm gì đó. Dù sao vừa nghe xong, hai người này liền nhìn Đường Phong Nguyệt với vẻ không mấy thiện cảm.
Cmn!
Đường Phong Nguyệt giật mình trong lòng, cô nàng này đúng là tàn nhẫn, mình không làm gì được thì liền đi tìm người khác báo thù.
"Các hạ, nghe nói ngươi có chút hiểu lầm với Y sư muội nhà ta?" Lâm Viễn Phong đi tới, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo nụ cười giả tạo.
Phía sau hắn là một đám đệ tử Trường Xuân biệt viện, cả nam lẫn nữ. Nam nhân đối với Đường Phong Nguyệt đương nhiên không có vẻ mặt tốt. Còn các nữ đệ tử thì lại sững sờ, thiếu niên này thật đẹp trai a!
Đường Phong Nguyệt mặt đầy vẻ vô tội, nói: "Hiểu lầm? Y sư muội nhà các ngươi là người khiêm tốn rộng lượng, ta sao có thể có hiểu lầm với nàng chứ?"
Lâm Viễn Phong ho khan hai tiếng, sắc mặt có chút mất tự nhiên. Bốn chữ khiêm tốn rộng lượng dùng trên người Y Đông Đình, ngay cả hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Trương Tư Lâu cười lạnh nói: "Dám làm không dám chịu, các hạ, ngươi còn ra gì là nam nhân sao?"
Mặt Đường Phong Nguyệt lập tức sa sầm xuống. Người khác có thể nhục mạ hắn thế nào cũng được, nhưng mà dám nói hắn không phải là nam nhân, thì không một gã đàn ông nào có thể nhẫn nhịn được!
Lâm Viễn Phong cười nói: "Chúng ta cũng không phải loại ỷ thế hiếp người. Không bằng như vầy đi, các hạ tìm cách xin lỗi Y sư muội nhà ta, chuyện coi như bỏ qua."
Y Đông Đình chế nhạo cười một tiếng: "Xin lỗi thì giải quyết được gì? Trừ phi hắn quỳ trước mặt ta, chui qua háng ta, rồi học tiếng chó sủa ba tiếng. Nói không chừng tâm trạng ta vui lên thì liền tha cho."
"Hỗn trướng!"
Nghe Y Đông Đình cố tình vũ nhục sư thúc của mình, Bạch Vân Phi lập tức tức giận quát lên.
Đường Phong Nguyệt ra hiệu cho Bạch Vân Phi bình tĩnh, sau đó nhìn vẻ tươi cười của Lâm Viễn Phong, vẻ lạnh lùng của Trương Tư Lâu, và bộ mặt kiêu căng của Y Đông Đình, bỗng nhiên bật cười ha hả.
Hay, hay cho một màn kịch đặc sắc! Mặt trắng, mặt đen, mặt đỏ đều ca toàn, đám người này thật biết phối hợp ăn ý a.
"Ngươi cười cái gì?" Y Đông Đình rất không cam tâm, tên tiểu tử thối này còn cười được, không phải là phải sợ hãi mới đúng sao?
Đường Phong Nguyệt lắc đầu, nói: "Ta có một đề nghị nhỏ, sau này các ngươi diễn trò thì đừng gọi Trường Xuân biệt viện nữa, gọi Trường Xuân gánh xiếc thú mới đúng.",, Trùng Khánh đại học cự. Sữa giáo hoa tự chụp, chân chính đồng nhan cự. Sữa ảnh chụp mời chú ý Wechat c·ô·ng chúng hào online nhìn mỹ nữ ( mỹ nữ đ·ả·o lục soát mỹ nữd·a·o123 đè lại 3 giây liền có thể phục chế ) Offline mừng sinh nhật t·à·ng Thư Viện
Bạn cần đăng nhập để bình luận