Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 838: Sinh mệnh tuyền thủy (length: 12155)

Trong khách sạn, tất cả mọi người đều đã đi hết.
Địa vị của Trương Vân Phong quá lớn, mà vị thiếu niên áo trắng này lại thâm sâu khó lường. Cái gọi là thần tiên đánh nhau, người phàm tai vạ, bọn họ lũ tôm tép này không muốn lãnh đủ.
Tây Môn Ngọc Âm nói: "Đường ca ca, con đường tiếp theo của chúng ta rất khó đi. Chúng ta nên lập tức lên đường, tranh thủ nhanh chóng chạy về Tây Môn thế gia."
Người bình thường đến, Tây Môn Ngọc Âm không lo lắng. Nhưng cao thủ Trương gia rất nhiều, nếu liên hợp tấn công, nàng sợ Đường Phong Nguyệt khó phòng bị.
Chỉ cần về Tây Môn thế gia, nói rõ ngọn nguồn sự tình, Tây Môn Ngọc Âm tin tưởng cha mẹ yêu thương nàng từ nhỏ, nhất định sẽ đứng về phía nàng.
"Không vội, hôm nay trời đã tối, chúng ta sáng sớm ngày mai hãy đi."
Đương nhiên Đường Phong Nguyệt hiểu ý của Tây Môn Ngọc Âm. Nhưng hắn không cho rằng, Tây Môn gia chính là cảng tránh gió, nói không chừng, ngược lại là một ổ sói nguy hiểm khác.
Nghe Đường Phong Nguyệt nói vậy, Tây Môn Ngọc Âm không tiện nói gì, chỉ có thể gật đầu đáp ứng.
Đêm đó, hai người lại lần nữa triền miên một phen, ôm nhau thiếp đi.
Oanh!
Gần giờ Tý, nơi xa đột nhiên vang lên một tiếng oanh minh. Thanh âm này kỳ thực không lớn, nhưng tinh thần Đường Phong Nguyệt vô cùng nhạy cảm, lập tức cảm ứng được.
Ầm ầm ầm…
Âm thanh liên tiếp không ngừng vang lên, Đường Phong Nguyệt khuếch tán tinh thần lực ra, phát hiện từng đạo khí tức cường hoành. Đường Phong Nguyệt trong lòng hiểu rõ, hiển nhiên không phải siêu cấp cao thủ đơn giản như vậy.
Mà là, cao thủ Vương cấp.
Chỉ là một thành nhỏ biên cảnh, thế mà lại dẫn tới mấy tôn cao thủ Vương cấp, chẳng phải rất khả nghi?
Không hiểu, Đường Phong Nguyệt nghĩ tới Trương Vân Phong. Với thân phận địa vị của đối phương, việc đến nơi này cũng rất kỳ quái.
Lặng lẽ đứng dậy mặc quần áo tử tế, Đường Phong Nguyệt vượt cửa sổ đi ra ngoài. Theo hướng chấn động, chừng một khắc đồng hồ sau, hắn tới một vùng núi.
Trong tầm mắt, chỉ thấy đủ bốn vị cao thủ Vương cấp đang đại chiến, khí kình mênh mông khổng lồ bay tứ tung, như vòi rồng xoáy nát bầu trời đêm. Trong phạm vi 100 mét quanh bốn người đại chiến, e rằng dư ba đều có thể tùy tiện nghiền nát siêu cấp cao thủ bình thường.
"Vô Mệnh Đao Tẩu, Phi Cầm lão quái, thứ này không phải các ngươi có thể nhúng chàm, còn không mau cút đi!"
Một vị cẩm y lão giả quát lớn, song chưởng liên tục đẩy, bộc phát vô tận uy thế.
"Hắc hắc, buồn cười, lẽ nào thiên hạ này chỗ tốt, chỉ cho phép người của mười đại gia tộc các ngươi được sao?"
Vô Mệnh Đao Tẩu là một lão hán mặt rỗ ngũ đoản. Đao của hắn không phải trường đao, mà là phi đao ba tấc. Chỉ thấy hắn giơ tay lên, một thanh đao mang phá không lao ra, mang theo vô tận đao khí.
Phi Cầm lão quái thì là một lão nhân đeo hai cánh sau lưng. Hai cánh hiển nhiên không phải do hắn trời sinh mà là do hắn có được khi trước trong một hang động.
Có đôi cánh này, cộng thêm thực lực Quy Chân cảnh của Phi Cầm lão quái, tốc độ thật sự như lưu quang độn ảnh, trong các Vương dưới bảng, khó có ai bì kịp.
Đường Phong Nguyệt nhìn ra, bốn người giữa sân, rõ ràng Vô Mệnh Đao Tẩu và Phi Cầm lão quái là một phe, cẩm y lão giả và một lam y lão giả khác là một phe.
Cũng không biết, rốt cuộc bốn người đang tranh giành thứ gì.
"Triệu lão, hai người này đã không biết sống chết, chúng ta liền không cần khách khí. Động tĩnh nơi này có chút lớn, đã có một vài tiểu miêu tiểu cẩu chạy tới."
Vị lam y lão giả kia, liếc nhìn hướng của Đường Phong Nguyệt.
Cẩm y lão giả gật gật đầu: "Trương lão nói phải."
Hai tay hắn chồng lên nhau, một cỗ khí kình huyền dị như bong bóng tụ lại ở trung tâm, trong nháy mắt bành trướng đến một thước, đón phi đao của Vô Mệnh Đao Tẩu, một chưởng đánh ra.
Răng rắc!
Đao khí vỡ vụn, như mưa kim tán loạn, đâm mặt đất ra từng lỗ nhỏ sâu không lường được. Cẩm y lão giả thả người lên, bay nhào tới trước mặt Vô Mệnh Đao Tẩu.
Vô Mệnh Đao Tẩu giỏi phi đao, chiến đấu cự ly xa là sở trường của hắn, vì vậy chỉ cần cận chiến, khiến hắn không dùng được phi đao, thực lực của Vô Mệnh Đao Tẩu ít nhất giảm 50%.
Một bên khác, lam y lão giả cũng cùng Phi Cầm lão quái kịch chiến.
Phi Cầm lão quái khinh công siêu phàm không giả, nhưng lực công kích trong đám cao thủ Vương cấp có chút yếu. Cũng may có khinh công chống đỡ, nếu không đã sớm bị lam y lão giả đánh bại.
Bốn người kịch chiến không ngừng, Đường Phong Nguyệt phóng đại tinh thần lực đến cực hạn, muốn dò ra rốt cuộc bốn người đang tranh giành thứ gì.
Không bao lâu, hắn phát hiện, ngoài chỗ bốn người hơn một ngàn mét, có một cỗ khí tức trận pháp huyền diệu. Cỗ trận pháp này ẩn nấp, nếu không phải tinh thần lực của Đường Phong Nguyệt hơn hẳn cao thủ Vương cấp, tuyệt đối khó phát hiện.
Thi triển Chỉ Xích Thiên Nhai bộ, Đường Phong Nguyệt mấy lần lóe lên liền đến gần.
Trước mặt đen kịt một màu, rất rõ ràng, trận pháp này là trận pháp ẩn nấp, che giấu sự vật bên trong. Đường Phong Nguyệt cũng không vội, dứt khoát trốn ở một bên, cũng dùng Trời Cao Thần Công che giấu khí cơ, lẳng lặng chờ đợi.
Trong trận lúc này, đám cao thủ Trương gia đang đào đất, nhưng động tác của bọn họ vô cùng cẩn thận, như sợ làm hỏng đồ vật sắp xuất thế vậy.
Trương Vân Phong đứng một bên, vẻ mặt quanh năm bình tĩnh, giờ có sự hưng phấn khó che giấu.
Lần này hắn cùng tổ phụ đến đây, chính là vì sinh mệnh tuyền thủy trong truyền thuyết. Sinh mệnh tuyền thủy này cả thế gian hiếm có, kỳ dị nhất là, nó còn di động theo ánh trăng chiếu xạ.
Tổ phụ Trương Nguyên Đức cũng là vô tình, thấy một bản đồ trong các tàng thư gia tộc, trên đó giới thiệu tường tận đặc tính sinh mệnh tuyền thủy, cùng phương pháp thu hoạch, lúc này mới suy tính, và chuẩn bị cho chuyện này trong nhiều năm.
Trước đó bọn họ đã thất bại nhiều lần, vốn nghĩ lần này lại không công, không ngờ lại sắp thành công.
Trương Vân Phong hít sâu một hơi. Lần này chỉ cần hắn thuận lợi cưới Tây Môn Ngọc Âm, đạt được vật như vậy của Tây Môn gia tộc, lại thêm sinh mệnh tuyền thủy, như vậy...
Trái tim của Trương Vân Phong sắp nhảy ra lồng ngực. Một người bình tĩnh như hắn, lại vì một chuyện mà hưng phấn khẩn trương như thế, có thể thấy sự việc kinh người đến nhường nào.
Theo đám cao thủ Trương gia chuẩn bị đào xong, từng sợi khí tức làm người ta sảng khoái tâm thần khuếch tán ra.
Khí tức này nồng đậm, thậm chí tràn ra cả trận pháp ẩn nấp, cũng rất nhanh bị Đường Phong Nguyệt ở ngoài trận mấy chục mét cảm nhận được.
Đột nhiên, lồng ngực hắn sinh ra một tia dị động.
Từ trong ngực, hắn lấy ra một hạt giống. Hạt giống này khô gầy, chỉ lớn hơn hạt gạo một chút, chính là lúc đầu có được ở thạch thất trong thư phòng Thôi Minh Xung, đường chủ Bất Lão đường Cô Tô thành.
Những năm nay hạt giống không có gì khác thường, nhưng Đường Phong Nguyệt vẫn vô thức mang theo bên người. Vừa rồi khí tức thổi tới, hạt giống này hình như có chút xao động.
Dần dần, khí tức càng đậm. Mà Đường Phong Nguyệt kinh ngạc phát hiện, hạt giống trong tay hắn lấy tốc độ mắt thường khó nhận thấy, từ từ trở nên đầy đặn.
Chừng nửa khắc sau, hạt giống khô gầy, thậm chí có một tia hào quang yếu ớt.
Lúc này trong trận, đào móc cuối cùng hoàn thành.
Trương Vân Phong quát lui những người khác, tự mình lấy ra ngọc bình đã chuẩn bị tỉ mỉ, ngồi xuống, ném bình xuống đất.
Ở dưới lòng đất hơn 10 mét, một giọt trong suốt sáng long lanh, dường như tỏa ra Vạn Tượng trần thế thủy dịch, đang lăn lộn trong bùn đất, như một đứa bé bướng bỉnh.
Khi ngọc bình chạm đất, thủy dịch đột nhiên bắn ra ngoài, nhanh hơn cả tia chớp. Nhưng bùn đất bốn vách tường sáng lên, ngăn cản thủy dịch.
"Ta sớm đã bố trí trận pháp, sao để ngươi thoát được."
Trương Vân Phong cười nói.
Ngọc bình đó cũng là chế tạo theo yêu cầu bản đồ, từ vật liệu đặc thù, thủy dịch không thoát được, lập tức bị ngọc bình hút vào. Trương Vân Phong đúng thời cơ, ném nắp bình màu đỏ vào miệng bình, tay phải khẽ hút, ngọc bình đã vào trong tay.
"Thật là đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được chẳng tốn công, chuẩn bị nhiều năm, ta cuối cùng cũng có được ngươi!"
Trương Vân Phong cười ha hả, giơ ngọc bình, vì kích động, mặt đỏ bừng.
"Chúc mừng thiếu gia, chúc mừng thiếu gia!"
Sau lưng cao thủ Trương gia cùng nhau chúc mừng. Bọn họ không biết giọt nước đó là gì, nhưng nó có thể khiến thiếu gia chưa bao giờ cười lớn như vậy, nhất định là bảo bối không tầm thường.
"Lần này các ngươi cũng vất vả, nhất định phải trọng thưởng."
Trương Vân Phong tâm tình rất tốt, quay lại trêu chọc nói.
"Thiếu gia quá lời, thay thiếu gia chia sẻ lo âu, là phúc phần của bọn ta."
Các cao thủ Trương gia cúi đầu, trong lòng thầm mừng thầm.
Trương Vân Phong lắc đầu: "Ta luôn luôn thưởng phạt phân minh, không thể phá lệ."
Vừa dứt lời, kiếm bên hông hắn ra khỏi vỏ, kiếm quang lóe lên, hơn mười người ở đây vẻ mặt ngưng lại, sau đó mấy chục đầu cùng lúc rơi xuống đất.
"Sinh mệnh tuyền thủy hệ trọng, để giữ bí mật, xin mời các ngươi đi Tây phương cực lạc. Phần thưởng như vậy, chắc các ngươi rất hài lòng chứ."
Trương Vân Phong rũ máu trên kiếm, tra kiếm vào vỏ. Hắn lại thu bình sứ, cẩn thận cảm ứng xung quanh, xác định không ai, lập tức rút trận pháp, lấy tốc độ nhanh nhất đời người bắn ra ngoài.
Chỉ nhìn một loạt động tác này, cũng biết Trương Vân Phong là một người rất cẩn thận.
Nhưng mà.
Trương Vân Phong vĩnh viễn sẽ không ngờ, ngay ở cách hắn không xa, có một người đang chờ ở đó. Khi hắn vừa xuất hiện, Đường Phong Nguyệt cũng động.
So về khinh công, Trương Vân Phong tuyệt đối là đỉnh cấp trong thế hệ trẻ. Đáng tiếc, khinh công Đường Phong Nguyệt không còn ở cấp độ thế hệ trẻ, ngay cả nhiều cao thủ Vương cấp cũng không bì kịp hắn.
Bóng người lóe lên, chớp mắt đã vô tung.
Trương Vân Phong cảm thấy có chút không ổn, sờ vào bình sứ.
Một khắc sau, sắc mặt hắn đột nhiên dữ tợn, trong miệng phát ra tiếng kêu thê lương như muốn ăn thịt người: "Cẩu tặc nào, cút ra cho Trương đại gia!!"
Hắn vung kiếm hung ác chém, kiếm khí kinh khủng trực tiếp xẻ đôi khu rừng trước mặt.
Bốn vị cao thủ Vương cấp cách đó không xa cũng nghe được động tĩnh. Nhất là Trương lão và Triệu lão, hai người đều biết rõ, giờ chỉ đang cố ý diễn kịch cùng Vô Mệnh Đao Tẩu và Phi Cầm lão quái.
Nhưng nghe tiếng của Trương Vân Phong, có vẻ như sự tình có biến.
Hai lão vội không nhịn được, lập tức bỏ đối thủ, lao đến chỗ Trương Vân Phong.
Vô Mệnh Đao Tẩu và Phi Cầm lão quái cũng là quỷ tinh ranh, nhìn một cái, bám sát phía sau.
Hành động tiếp theo của mấy người Đường Phong Nguyệt không để ý.
Hắn tiện tay sờ, đã lấy được một bình ngọc, khi hạt giống tiếp xúc với ngọc bình, sự biến hóa khôi phục sinh cơ càng rõ ràng.
Không cần hỏi cũng biết, trong ngọc bình nhất định chứa đồ tốt khó lường.
Đường Phong Nguyệt nảy ra một ý, mở nắp bình, trực tiếp ném hạt giống vào, lập tức đậy nắp. Xong tất cả, hắn trở về khách sạn, đánh thức Tây Môn Ngọc Âm còn mơ màng.
Hai người trong đêm tối rời đi nơi đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận