Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 59: Luận võ bắt đầu (length: 10836)

Tô Phong thành nam, một trang viên tao nhã lịch sự.
Trong trang viên có cầu nhỏ nước chảy, đình đài lầu các, hành lang liên miên không dứt. Đây là nơi ở của bang chủ Huyền Bang, một thế lực dưới trướng Vô Ưu cốc.
Lúc này, trong lương đình của trang viên có ba người đang ngồi.
"Thiếu gia, tiểu thư, là ta Từ Đức vô năng, phụ sự kỳ vọng của các người."
Mấy ngày trước, cháu của đại trưởng lão Huyết Ảnh giáo là Vu Hành Vân tại khu thi đấu thành nam đã một mình dẫn đầu, thế như chẻ tre đoạt được quán quân, làm nhục mấy hạt giống ưu tú của Huyền Bang.
Trong phút chốc, tại cuộc tranh đoạt mỏ quặng Tô Phong thành giữa Vô Ưu cốc và Huyết Ảnh giáo, Vô Ưu cốc bị đặt vào thế bất lợi.
Đối với điều này, bang chủ Huyền Bang Từ Đức luôn canh cánh trong lòng.
"Từ bang chủ không cần tự trách, tên Vu Hành Vân kia quả thực là một kẻ mới đáng sợ, người bình thường không đối phó được hắn." Người lên tiếng là một thanh niên độ hai mươi tuổi, đầu đội kim quan, mặt như ngọc, khí độ cao quý.
Ngồi bên cạnh hắn là một mỹ nữ mặc trang phục màu vàng nhạt. Nàng có mái tóc dài tới eo, da trắng như tuyết, dung mạo lại đẹp hơn cả Hoa thị tỷ muội ba phần, gần như sánh ngang các mỹ nữ trong Lạc Nhạn bảng.
Nếu Đường Phong Nguyệt ở đây, nhất định có thể nhận ra, hai người một nam một nữ này chính là Sở Minh Nghiêu và Đỗ Hồng Nguyệt, hai trong thất đại đệ tử đương thời của Vô Ưu cốc.
Bảy người này lớn lên cùng Đường Phong Nguyệt, xuất đạo giang hồ vài năm, sớm đã gây dựng uy danh hiển hách trong giang hồ. Đặc biệt là đại ca trong thất đại đệ tử, Vương Thiết Qua, càng là nổi danh là một trong võ lâm lục tuấn, ngang hàng với Tứ đại công tử!
Sáu người còn lại tuy không bằng Vương Thiết Qua, nhưng cũng chỉ kém một bậc.
"Ở khu thi đấu thành bắc, Huyền Bang có nhân tài nào có thể so tài với Vu Hành Vân không?" Sở Minh Nghiêu hỏi Từ Đức.
Sắc mặt Từ Đức lộ vẻ xấu hổ, bất đắc dĩ nói: "Không giấu công tử tiểu thư, nhân tài xuất sắc nhất của Huyền Bang đều đã bị Vu Hành Vân đánh bại tại khu thi đấu thành nam. Những người còn lại tham gia khu thi đấu thành bắc, e là..."
Ý nói, đệ tử Huyền Bang chưa chắc đã đoạt được quán quân khu thi đấu thành bắc, huống chi là tranh tài với Vu Hành Vân.
Lúc này, Đỗ Hồng Nguyệt lạnh lùng nói: "Nếu không được, ta sẽ tham gia tranh tài ở khu thi đấu thành bắc."
Sở Minh Nghiêu và Từ Đức nghe xong đều sững sờ, vội vàng khuyên can. Đùa gì vậy, nàng là một trong thất đại đệ tử của Vô Ưu cốc, vị thế trong giới trẻ tuổi giang hồ thuộc hàng nhất nhì.
Còn Vu Hành Vân chỉ là một kẻ mới xuất đạo giang hồ không lâu, căn bản không cùng một đẳng cấp. Sở Minh Nghiêu không nghi ngờ gì, nếu Đỗ Hồng Nguyệt tham gia thi đấu, Huyết Ảnh giáo bên kia chắc chắn sẽ phái người có cùng đẳng cấp ra đối đầu.
"Vu Hành Vân năm nay gần mười sáu tuổi, đã là cao thủ Chu Thiên cảnh sơ kỳ, nghe nói còn luyện Huyết Ảnh Chưởng đến cảnh giới đại thành, e rằng trong đám người cùng lứa, có thể thắng được hắn thực sự không nhiều lắm."
Từ Đức thở dài, có chút bất lực. Hắn không cam lòng nhường quyền sở hữu mỏ quặng cho Huyết Ảnh giáo, nhưng tình hình hiện tại có vẻ như không còn cách nào khác.
"Từ bang chủ không cần nản lòng."
Sở Minh Nghiêu bỗng nhiên bật cười, vỗ tay một tiếng, một bóng đen đột ngột từ trên lương đình rơi xuống, vững như bàn thạch. Từ Đức kinh hãi. Người này từ nãy giờ vẫn ở trên lương đình, mà với tu vi Chu Thiên cảnh trung kỳ của hắn, lại không hề phát hiện ra.
"Sở sư huynh, Đỗ sư tỷ." Người kia chắp tay với Sở Minh Nghiêu và Đỗ Hồng Nguyệt.
"Thì ra là ngươi. Với thực lực của ngươi, ngược lại có thể so tài cao thấp với Vu Hành Vân." Đỗ Hồng Nguyệt nhìn người vừa tới, cũng thở phào nhẹ nhõm.
...
Quảng trường phía bắc Tô Phong thành, hết người dự thi này đến người dự thi khác lên đài kiểm tra, bởi vì người báo danh quá đông, chỉ riêng giai đoạn sơ tuyển cũng đã kéo dài ba ngày.
Cuối cùng, có ba mươi mốt người thành công trúng tuyển vào vòng thứ hai của "Võ lâm ngôi sao hy vọng khu thi đấu thành bắc".
Vòng thứ nhất là so tài nhan sắc và tài nghệ, vòng thứ hai trở về với căn bản của võ giả, tức là đại hội so tài võ nghệ.
Trong chốc lát, toàn thành đắm chìm trong bầu không khí chờ mong nồng nhiệt. Nhiều sòng bạc đã mở các cược, chia thành hai loại là dự đoán quán quân khu thi đấu thành bắc và dự đoán tổng quán quân.
Trong dự đoán quán quân khu thi đấu thành bắc, tỷ lệ cược cho Vệ Thu Lâm của Quy Nguyên phái là một ăn bốn, Lục Đại Điểu là một ăn ba, Đông Môn Xuy Vũ là một ăn hai...
Về phần tổng quán quân, Vu Hành Vân một mình dẫn đầu với tỷ lệ cược một ăn hai.
Nhiều người đang hăm hở đặt cược, chuẩn bị thắng lớn trong cuộc chơi này.
Giữa bầu không khí náo nhiệt này, đại hội so tài võ nghệ khu thi đấu thành bắc chính thức được khai màn.
Ngày hôm đó trời vừa sáng, cả Tô Phong thành bạo động. Dân võ lâm và dân thường tạo thành một biển người đen nghịt, từ khắp các ngả đổ về quảng trường trung tâm phía bắc.
Chưa đầy nửa canh giờ, quảng trường rộng lớn đã chật kín người, ngoài mấy trăm ghế dài phía trước nhất, những người đứng phía sau kéo dài hàng trăm mét.
Thành chủ kiêm chủ khảo Lục Thiếu Du dẫn theo vợ Thẩm Yến, cùng mười vị tiền bối võ lâm đức cao vọng trọng lập thành ban giám khảo ngồi ở hàng đầu.
"Mời vị thành chủ đáng kính của chúng ta là Lục thành chủ lên phát biểu." Đối diện với biển người không thấy bến bờ, người chủ trì lớn tiếng nói, rồi dẫn đầu vỗ tay.
Lục Thiếu Du đọc thuộc lòng một tràng những lời khuôn mẫu, ở dưới cũng vỗ tay theo kiểu máy móc.
Sau nghi thức, là thời gian bốc thăm.
Ba mươi mốt người vượt qua vòng loại lần lượt lên bốc thăm. Theo quy tắc, những người có cùng số bốc thăm sẽ đấu tay đôi. Vì có tổng cộng ba mươi mốt người, nên sẽ có một người trẻ tuổi may mắn được miễn đấu.
Đường Phong Nguyệt bốc được số mười hai.
"Ta tuyên bố, cuộc thi chính thức bắt đầu! Số một lên đài." Giọng người chủ trì vang lên, sau khi hắn lùi lại, lập tức có một nam một nữ lên đài.
"Cô nương, khuyên cô nên nhận thua đi, kiếm của ta ra khỏi vỏ ắt thấy máu."
Hai người nam nữ đứng cách nhau ba trượng, người nam ngạo mạn nói.
Người nữ chửi một tiếng ngu, trực tiếp vung roi đánh qua.
Hai người đều có tu vi Nhập Đạo cảnh hậu kỳ, chiêu thức thi triển mang theo kình phong bắn tứ tung, đánh nhau rất quyết liệt. Ở dưới, người xem vừa nhai hạt dưa, vừa hò reo cổ vũ.
Trong chốc lát, tiếng hò reo vang rền.
Sau khoảng ba mươi chiêu, roi của nữ nhân trên không trung đột ngột gập lại, quất vào người nam nhân ở một góc độ khó tin, đánh cho nam nhân bay ra ngoài, giành thắng lợi đầu tiên.
"Ra chiêu rất nhanh, roi linh hoạt mạnh mẽ, cô nương này cơ sở công phu rất vững chắc." Mười người trong ban giám khảo nhận xét một hồi, quả nhiên hết sức chuẩn xác.
Trận đấu diễn ra hết trận này đến trận khác.
Đến khi Lục Đại Điểu lên sân, ở dưới lập tức vang lên không ít tiếng hoan hô. Đối thủ của hắn là một thiếu nữ trẻ tuổi.
Lục Đại Điểu cười nói: "Cô nương, hình như ta gặp ngươi ở đâu rồi thì phải, hay là mình kết giao bằng hữu đi." Ở dưới vang lên một loạt âm thanh ồn ào, thiếu nữ trẻ mặt đỏ lên, đột nhiên vung kiếm chém ra, nhanh như gió táp.
"Cô nương, hai ngón tay của ta rất linh hoạt, khi mềm thì mềm, khi cứng thì cứng, thế nào, rút ra không được đúng không?" Lục Đại Điểu kẹp chặt kiếm của thiếu nữ, nhướn mày lên, để lộ nụ cười quái dị.
Thiếu nữ trẻ luôn cảm thấy gã đại thúc này đang ám chỉ cái gì, đánh không lại nên đành phải hậm hực nhận thua.
Đến lượt Đông Môn Xuy Vũ, vẫn như cũ cúi đầu bốn mươi lăm độ, nhìn xuống đất, như đang suy tư về nhân sinh.
"Mẹ nó, làm trò gì vậy!"
Đối thủ chửi ầm lên, một chưởng hung hăng vỗ ra, kình chưởng ẩn chứa sức mạnh dữ dội, có thể làm nát đá lớn. Người này là cao thủ Nhập Đạo cảnh viên mãn, thậm chí nửa chân đã bước vào Chu Thiên cảnh.
Keng!
Mọi người chỉ thấy một vệt kiếm quang trắng loé lên, người kia lập tức kêu thảm rồi bay ra ngoài. Đông Môn Xuy Vũ đứng tại chỗ, vẫn duy trì tư thế rất ngầu.
"Không hổ là nhất kiếm tây lai Đông Môn Xuy Vũ, quả nhiên lợi hại." Mọi người tán thưởng, các vị trong ban giám khảo càng bái phục, các đại hiệp giang hồ quả nhiên danh bất hư truyền.
Khi Vệ Thu Lâm ra sân, ở dưới vang lên những tràng hoan hô ầm ĩ, nhiều cô gái còn nhảy lên, có cảm giác như đang chào đón thần tượng.
Sau một hồi giao đấu đặc sắc, kiếm pháp của Vệ Thu Lâm đẹp mắt chói lọi, giống như chim công xòe đuôi, khiến các cô gái ở dưới hét lên không ngừng, cuối cùng cũng giành chiến thắng hoàn hảo.
"Số thứ mười hai."
Cuối cùng cũng đến lượt Đường Phong Nguyệt. Hắn mỉm cười, nhón mũi chân một cái, thân nhẹ nhàng đáp xuống đài luận võ.
Đối diện hắn là một hán tử dùng đao, có tu vi Nhập Đạo cảnh viên mãn. Hán tử trông rất uy vũ, trên người tỏa ra khí huyết mơ hồ, vừa nhìn đã biết là một nhân vật hung hãn.
"Thằng nhãi, lông còn chưa mọc đủ, vẫn nên mau về nhà bú sữa đi." Hán tử dùng đao khinh thường nhìn Đường Phong Nguyệt. Loại tiểu bạch kiểm có mã ngoài nhưng không có thực lực này, hắn chỉ cần một đao là có thể đánh gục.
Đường Phong Nguyệt không nói gì, chỉ cười cười rồi ngoắc ngoắc tay với đối phương.
"Tê dại, còn dám làm bộ, lão tử chém chết ngươi."
Hán tử dùng đao đột nhiên xông tới trước, một đao chém xuống, đao mang trắng tựa điện quang chém về phía Đường Phong Nguyệt.
Một số người trong nghề run lên trong lòng. Đao này uy lực rất mạnh, thậm chí có thể giết ngay các võ giả cùng cảnh giới. Xem ra hán tử kia không chỉ có dáng vẻ hung tợn đơn thuần mà thôi.
Nhưng, thân ảnh Đường Phong Nguyệt vụt một cái, đã nhanh chóng né tránh đao quang. Điều này làm cho hán tử dùng đao biến sắc, sau khi tung đao ra, hắn vừa đúng lúc rơi vào thời điểm lực cũ vừa hết mà lực mới chưa sinh, toàn thân sơ hở.
Lộ hết rồi!
Một cước đá tới, Đường Phong Nguyệt dễ dàng đá hán tử dùng đao xuống khỏi đài.
"Lợi hại!"
"Tuyệt vời!"
Chiêu này không những thể hiện khinh công cực cao, mà còn thể hiện khả năng nắm bắt cơ hội trong chiến đấu, rất nhiều người nhìn mà sáng mắt.
Offline mừng sinh nhật tàng Thư Viện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận