Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 275: Một cái cục (length: 12704)

Chương 275: Một cái bẫy
Phảng phất cả tòa thành nhỏ đều im ắng lại, mọi người nín thở.
Mỹ nhân tuyệt thế đứng thứ ba trên bảng Lạc Nhạn, kỹ nữ hạng nhất thiên hạ lừng lẫy Lý Sư Dung, bị người đánh cho tan thành mây khói?
Cảnh tượng này quá sức chấn động, đến nỗi đầu óc mọi người tại đây trống rỗng, nửa ngày không kịp phản ứng.
Đến khi tiểu nha hoàn của Lý Sư Dung thét lên một tiếng kinh thiên động địa, mới kéo tâm thần mọi người trở về.
"Lý đại gia!"
"Sư Dung cô nương!"
Tiếng kêu thảm thiết nối liền nhau, không ai muốn tin những gì đang xảy ra trước mắt. Đây là một cơn ác mộng.
Bóng lam vụt bay ra.
Đàm Cô Hồng dẫn đầu rút kiếm xông lên, kiếm khí lạnh lẽo thấu xương, đâm về kẻ vừa ra tay.
Sau đó, vô số cao thủ đồng loạt gào thét lớn, tấn công kẻ ra tay.
"Hừ, một lũ gà đất chó sành, cũng đòi giết ta."
Kẻ đó là một người áo đen, khóe miệng mang theo một tia cười lạnh, chưởng pháp cực kỳ hùng hậu, một mình cản lại vô số cao thủ.
Hắn rất giảo hoạt, thấy mọi người vây công, lập tức phi thân rút lui.
Xoát!
Đàm Cô Hồng thân là cao thủ trẻ tuổi thứ ba mươi tám trên bảng Thanh Vân, kiếm pháp không phải tầm thường. Một kiếm đâm ra, ảo hóa thành vô vàn kiếm ảnh sắc bén, bao phủ người áo đen bên trong.
Một tiếng sáo dài vang lên, tấu khúc cao siêu tịch mịch ít người hiểu.
Ngọc Tiêu công tử La Vạn Tượng đồng thời ra tay. Sóng âm vô hình lao tới, nhanh hơn Đàm Cô Hồng một bước, làm người áo đen khí tức bất ổn, thân hình cực nhanh đột ngột chậm lại.
La Vạn Tượng hai mắt vô cảm, bấm ngón tay gảy lên ống tiêu ngọc. Sóng âm vô hình lại chấn động, lập tức khiến người áo đen thổ huyết, thân thể lung lay.
Đàm Cô Hồng trong mắt lóe lên tia khác lạ, vung mạnh kiếm, kiếm quang vạch ra những vệt máu trên thân người áo đen.
"Lui lại!"
Trong đám đông, một thiếu niên ngân y chạy đến, một cước đá người áo đen về tầng cao nhất.
Đường Phong Nguyệt không khỏi ngẩn người, đây chẳng phải tên Tiêu Ngân Long kia sao?
"Giết! Xẻ thây hắn ra thành trăm mảnh!"
"Không giết kẻ này, khó hả cơn hận!"
Tiếng gào thét của hàng vạn người, khiến lỗ tai Đường Phong Nguyệt ong ong, như có một cái loa lớn bên tai không ngừng kêu gào.
Vô số sát khí kinh người nhằm về phía người áo đen, khiến mặt hắn trắng bệch, vẻ mặt đờ đẫn.
Lý Sư Dung trong mắt bao người đàn ông thiên hạ, chẳng khác nào một nữ thần không thể xâm phạm. Bây giờ có kẻ đánh nàng tan thành mây khói, chẳng khác nào mối thù sinh tử!
"Chư vị bình tĩnh."
Giọng nói trong trẻo của Đàm Cô Hồng vang lên, chỉ vào tầng lầu cao nhất: "Các ngươi nhìn, đây là ai?"
Đường Phong Nguyệt nhìn theo tay hắn, hai mắt không thể dời đi.
Trước mắt là một thiếu nữ mặc y phục phấn sa trắng.
Trước ngực nàng, đôi gò bồng đảo đầy đặn chống đỡ lớp phấn sa, bên dưới eo thon, cặp mông tròn trịa, khiến người ta lo sợ cái eo của nàng sẽ bị cặp mông nảy nở quá cỡ làm gãy.
Khi Đường Phong Nguyệt nhìn rõ mặt nàng, tâm hồn không ngừng rung động.
Đó là một gương mặt như thế nào chứ.
Đôi mắt hạnh hơi dài, như ngọc đen dưới đáy biển sâu lấp lánh. Khi nàng cười như không cười nhìn qua, dường như cả thế giới cũng trở nên tươi đẹp hơn.
Huống chi, gương mặt trái xoan vô cùng tinh xảo, khóe miệng cong lên ý cười, làm lòng người ngứa ngáy, không kìm được muốn ra sức hôn lấy đôi môi nhỏ nhắn ấy.
"Lý đại gia!"
Những người chưa từng thấy Lý Sư Dung, khi thấy thiếu nữ phấn sa xuất hiện, đều kêu lớn, mang theo sự kinh ngạc tột độ và khó hiểu.
Lý Sư Dung nhìn khắp đám đông, hiện trường đột nhiên im ắng lại.
Nàng dường như sinh ra đã có khả năng này. Chỉ cần đứng lên, nàng sẽ thành tiêu điểm chú ý, mọi người vì nhất cử nhất động của nàng mà thay đổi tâm tình.
"Chư vị, Sư Dung cảm thấy có lỗi vì chuyện hôm nay."
Lý Sư Dung chậm rãi nói: "Mấy ngày trước, Sư Dung bị người uy hiếp muốn lấy mạng. Để bắt được hung thủ, Sư Dung buộc phải dùng hạ sách này."
Đàm Cô Hồng vội nói: "Sư Dung sao lại tự ôm trách nhiệm vào mình, tất cả đều là ý của Đàm mỗ, rõ ràng nàng không đồng ý mà."
"Lý cô nương không cần buồn, ta chỉ bị thương nhẹ mà thôi."
Người thay thế Lý Sư Dung lúc trước xuất hiện, vậy mà không chết.
Trong lòng Đường Phong Nguyệt kinh hãi. Hắn nhận ra hình ảnh nữ tử tan thành mây khói vừa nãy, rất giống phù tang nhẫn thuật.
"Lý đại gia, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
Có người lớn tiếng hỏi.
Lý Sư Dung nói: "Sư Dung đã nhiều lần điều tra, biết được kẻ không ngừng uy hiếp Sư Dung gần đây xuất phát từ nhà một viên ngoại giàu có trong thành, lại sợ đối phương giảo biện, liền quyết định bày ván cờ ở đây, bắt lấy hung thủ."
Đàm Cô Hồng tháo khăn che mặt của người áo đen, lộ ra một khuôn mặt đôn hậu.
"Là hắn, Hà Bình, võ sư giỏi nhất nhà Hà viên ngoại."
"Hà Phú lão già đó, giàu mà bất nhân, hóa ra lại còn dám mưu hại lý đại gia, đáng chết thật."
Một số người ở lâu trong thành, rất rõ vị trí nhà Hà Phú, lập tức dẫn một đám người xúc động trong giới võ lâm đến nhà Hà Phú.
"Lý đại gia, xin mời dời bước."
Đàm Cô Hồng say đắm nhìn Lý Sư Dung khác phàm tục.
Lý Sư Dung cười với hắn, dưới sự chen chúc của hắn và đám thiếu niên tuấn kiệt khác, đi đến nhà Hà Phú.
"Tiêu huynh, huynh không mau tích cực lên, Lý đại mỹ nhân sắp thích người khác mất."
Chúc Trung Hiên trêu một câu, thấy Tử Mộng La trừng mắt, cuối cùng sợ hãi im miệng.
Trong sự việc có nhiều quỷ dị, Đường Phong Nguyệt cũng không muốn bỏ lỡ. Huống hồ, hệ thống mỹ nữ lại đưa nhiệm vụ, muốn hắn đến hỗ trợ Lý Sư Dung, có được một trăm điểm tích lũy, đương nhiên hắn phải đi.
Hà phủ có thể coi là phủ đệ số một trong thành, trang trí hoa lệ, không giống nơi một viên ngoại nhỏ có thể có được.
Ầm!
Một đám người trong giới võ lâm rất nóng nảy, trực tiếp dùng công lực oanh sập cửa, xông vào.
"Ai dám đến Hà phủ làm càn?"
Mấy tên hộ vệ Hà phủ xông ra, nhưng vốn chỉ hiểu mấy chiêu võ tự vệ, lập tức bị cao thủ võ lâm cường đại đánh cho ngã xuống kêu rên.
"Chư vị, trong mắt các ngươi không có vương pháp sao?"
Hà Phú chậm rãi đi ra. Hắn mặc áo viên ngoại, liếm liếm cái bụng bự, để râu trê, quả là hình ảnh gian thương điển hình.
"Họ Hà kia, ngươi thường ngày trêu hoa ghẹo nguyệt với các cô nương vô tội trong thành chưa tính, bây giờ lại còn dám đánh chủ ý đến lý đại gia nổi danh thiên hạ, quả thật tự tìm đường chết."
Một người trẻ tuổi khí thế hùng hổ, lớn tiếng quát.
Hà Phú hơi ngơ ngác, cái quái gì vậy, lý đại gia là ai?
"Các ngươi tự tiện xông vào nhà, nếu không rút lui, đừng trách ta bẩm báo lên quan phủ, cho các ngươi vào ngục ngồi xó lao!"
Hà Phú thích chơi gái là thật, nhưng mấy người giàu có không thích kiểu đó sao? Đám người này không hiểu ra sao, xông tới liền đánh bị thương hộ vệ nhà hắn, Hà Phú quyết tâm cho bọn chúng nếm mùi lợi hại.
Một đám người trẻ tuổi cười phá lên. Quan phủ với giang hồ xưa nay là hai thế giới, bọn chúng không ăn vụ này.
Một thanh niên xông lên đánh vào mặt Hà Phú, một quyền khiến mũi ông ta gãy răng rắc.
Thấy người này làm vậy, một đám người đều xông lên, quyền đấm cước đá, đánh Hà Phú kêu rên không ngừng, giọng cũng lạc đi.
"Cậy chút võ công mà ức hiếp kẻ yếu, các ngươi bôi nhọ thanh danh người võ lâm."
Trong Hà phủ, một thiếu niên mặc đồ võ xông ra, một quyền đánh văng những người đang ra tay.
"Nối giáo cho giặc, ngươi cũng không phải người tốt đẹp gì."
Lập tức có người lao tới thiếu niên mặc đồ võ, tu vi Tiên Thiên ngũ trọng, khí thế như thủy triều.
Thiếu niên mặc đồ võ mặt lạnh tanh, cũng một quyền đánh cao thủ Tiên Thiên ngũ trọng kia thổ huyết văng ngược ra ngoài.
Thấy vậy, liên tiếp có người ra tay, nhưng kết quả không ngoài dự đoán, đều bị thiếu niên mặc đồ võ đánh lại, hơn nữa dù là cao thủ Tiên Thiên thất trọng cũng không chịu nổi quyền thứ hai của hắn.
"Rốt cuộc ngươi là ai?"
Trong đám đông có người quát, công lực như vậy, không thể nào là kẻ vô danh.
"Trấn thiên quyền Ngụy Bất Đồng."
Thiếu niên mặc đồ võ báo tên.
"Hả? Trấn thiên quyền đứng thứ bốn mươi trên bảng Thanh Vân?"
Mọi người ai cũng sửng sốt, khó trách người này tuổi còn trẻ, công lực đã mạnh đến vậy.
Đúng lúc này, Lý Sư Dung và nhóm người đến. Nhìn thấy Ngụy Bất Đồng, ánh mắt Lý Sư Dung thoáng lóe lên một tia kỳ lạ, nói: "Ngụy thiếu hiệp, sao ngươi lại muốn giúp Hà viên ngoại, hãm hại Sư Dung?"
Ngụy Bất Đồng khẽ nói: "Tại hạ chưa từng giúp đỡ Hà viên ngoại nào, cũng không từng hãm hại nàng. Lần này ra tay, chỉ là không quen nhìn mà thôi."
Đàm Cô Hồng tiến lên một bước: "Ngụy huynh, huynh đệ không hiểu, với thân phận của huynh, tại sao lại có mặt ở phủ đệ này?"
Vẻ mặt Ngụy Bất Đồng biến sắc.
Đàm Cô Hồng lắc đầu thở dài: "Huynh không nói ta cũng không miễn cưỡng. Nhưng chuyện Sư Dung bị hãm hại là sự thật rõ như ban ngày, Hà Phú là kẻ tình nghi lớn nhất."
Ngụy Bất Đồng không nói thêm gì.
Đàm Cô Hồng vung tay lên, có một đám người xông vào Hà phủ. Hắn là trạng nguyên võ do hoàng đế chỉ định, lại có xuất thân thế gia, tự nhiên có một nhóm tùy tùng.
"Cấm xâm nhập Hà phủ."
Ngụy Bất Đồng lo ngại trong lòng, một quyền quét ra.
Kiếm quang lóe lên, Đàm Cô Hồng đón lấy: "Ngụy huynh, đối thủ của huynh là ta."
Một người là thứ bốn mươi trên bảng Thanh Vân, một người là thứ ba mươi tám. Hai vị võ lâm thiên tài giao chiến, xung quanh mấy trượng lập tức bị kiếm khí quyền kình bao phủ.
Dù là ở xa, mọi người đều cảm nhận được khí tức áp bức của hai người.
Ngụy Bất Đồng bị ngăn lại, tùy tùng của Đàm Cô Hồng lập tức xông vào.
Một vệt bạch quang lóe lên, đột ngột bùng nổ trước mắt, mọi người đều giật mình lui lại.
Trước mặt bọn họ, đứng một thiếu niên mặt đầy vẻ lạnh nhạt, tay cầm một cây ngân câu lớn.
"Sinh Tử Câu Dương Tam Bạch?"
Đường Phong Nguyệt hơi ngơ ngác. Hồi trước ở Giang Nam phủ Đinh, thiếu niên này còn từng ra tay đối phó người của Luyện Thi Môn, sao hôm nay lại xuất hiện ở đây?
"Tiến thêm một bước, chết."
Âm thanh của Dương Tam Bạch giống như tính cách của hắn, cho người ta cảm giác hoang vu cô tịch.
"Mọi người cùng nhau xông lên! Ta không tin, người trên bảng Thanh Vân lại lợi hại như vậy."
Ngoài đám tùy tùng của Đàm Cô Hồng, còn rất nhiều người xông lên trước, không ít kẻ muốn thể hiện tốt trước mặt Lý Sư Dung.
Đám người này đều là cao thủ Tiên Thiên, người cao nhất chừng Tiên Thiên thất trọng, nội lực hội tụ lại, sức mạnh khủng khiếp có thể thấy được.
Dương Tam Bạch mặt không biến sắc, ngân câu vạch một đường trước mặt, như vạch ra khoảng cách sinh tử.
Xoát xoát.
Máu tươi văng ra, một đám người lớn ngã xuống đất, ôm vết thương kêu thảm.
Những người còn lại sắc mặt tái mét, bị trấn áp.
"Ai còn dám tiến lên, ta tiễn hắn xuống địa ngục."
Dương Tam Bạch vô tình lên tiếng.
"Thật cho rằng không ai trị được ngươi sao, để ta xem thử ngươi thế nào."
Một kiếm khách trẻ tuổi tiến lên, dẫn đến náo động.
"Truy Phong kiếm khách Trác Bất Phàm, thứ bốn mươi tư trên bảng Thanh Vân!"
Rầm!
Kiếm và câu va chạm, bùng phát ra uy lực đáng sợ, mọi người xung quanh đều phải né tránh.
Nhìn cảnh tượng này, Đường Phong Nguyệt lại nhìn về phía bóng hình tuyệt mỹ phía trước, càng lúc càng cảm thấy, hôm nay mọi thứ đều kỳ quái.
Như thể, một cái bẫy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận