Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 82: Giải Ngữ Thư Sinh (length: 12601)

Côn ngắn trong tay Tần Mộ càng lúc càng rung động nhanh hơn, lặp đi lặp lại vẫn là một chiêu đó, bất quá uy lực lại tăng lên một cấp bậc.
Đường Phong Nguyệt tựa như một chiếc lá bay trong gió, theo cây gậy vung ra cuồng phong mà phiêu đãng tới lui. Cho dù Tần Mộ quét ngang chém dọc thế nào, cũng không thể làm hắn bị thương chút nào.
Đương nhiên, nếu như lực tay của Tần Mộ thêm một phần nữa, Đường Phong Nguyệt sẽ không dễ dàng như thế.
Bất quá theo Tần Mộ, Đường Phong Nguyệt có thể trong thời gian ngắn như vậy tự mình lĩnh ngộ ra thân pháp, chống đỡ một côn này của mình, đã đủ khiến người kinh ngạc rồi.
"Phong đệ, đây là do ngươi tự sáng tạo ra sao? Ngộ tính của ngươi thật sự là quá đáng sợ."
Tần Mộ dừng công kích, kinh ngạc nhìn Đường Phong Nguyệt. Hắn phát hiện, trước kia đúng là xem thường thiếu niên này rồi.
Đường Phong Nguyệt trong lòng đắc ý vô cùng, bất quá ngoài mặt khiêm tốn nói: "Đều là do Tần đại ca liên tục nhường chiêu." Liếc mắt nhìn Tử Mộng La, thấy cô gái xinh đẹp này đang nhìn mình chằm chằm, chợt cảm thấy vô cùng hãnh diện.
Có Ngự Phong Bộ, Đường Phong Nguyệt cùng Tần Mộ cầm côn đánh nhau, cuối cùng kiên trì được mười chiêu.
Chủ yếu là Thiên La Côn Pháp cũng không chỉ có một chiêu đó, một khi chú trọng vào sức mạnh và tốc độ của côn pháp, tác dụng của Ngự Phong Bộ sẽ bị suy yếu.
Đường Phong Nguyệt cũng không ngây thơ đến mức cho rằng, chỉ bằng thân pháp tự mình sáng tạo ra là có thể ngang tài ngang sức với Tần Mộ. Bây giờ hắn cần thời gian, cần phải tăng tu vi của mình lên.
Ba người luyện qua võ công, thỉnh thoảng sẽ còn đánh cờ trong đình.
Đa phần thời gian, Đường Phong Nguyệt đều ngồi một bên xem. Tần Mộ võ công rất cao, nhưng về tài nghệ cờ vây, lại bị Tử Mộng La bỏ xa một quãng rất dài, lần nào cũng bị giết đến tan tác.
Có vài lần, Đường Phong Nguyệt bị buộc phải ra trận. Tài đánh cờ của hắn so với Tần Mộ cao hơn cũng không nhiều, đương nhiên lại bị Tử Mộng La một trận hung hăng chế nhạo.
Đường Phong Nguyệt nhớ đến Mỹ Nữ Hệ Thống.
Mỹ Nữ Hệ Thống tổng cộng có ba bộ phận lớn, theo thứ tự là đan dược, văn nghệ và võ nghệ. Đường Phong Nguyệt mở mục văn nghệ ra, vừa tìm thấy mục cờ vây.
"Tài đánh cờ sơ đoạn, ba điểm tích lũy."
"Tài đánh cờ nhị đoạn, năm điểm tích lũy."
"Tài đánh cờ tam đoạn, bảy điểm tích lũy."
"Tài đánh cờ tứ đoạn, chín điểm tích lũy."
"Tài đánh cờ ngũ đoạn, mười một điểm tích lũy."
"..."
"Tài đánh cờ cửu đoạn, mười chín điểm tích lũy."
Đường Phong Nguyệt suy tính, cờ lực của Tử Mộng La đại khái vào khoảng tứ đoạn đến ngũ đoạn, tính là cao thủ. Muốn thắng nàng, ít nhất cũng phải đạt được năng lực tài đánh cờ lục đoạn, tức là phải có mười ba điểm tích lũy mới được.
Muốn kiếm điểm tích lũy, thì phải làm nhiệm vụ.
Chọn Tử Mộng La ra tay, Đường Phong Nguyệt là tuyệt đối không dám. Tên này đành phải đi dạo trong phủ thành chủ, nhìn thấy các tỳ nữ xinh đẹp đi qua, liền khởi động nhiệm vụ chủ động của Mỹ Nữ Hệ Thống.
"Chủ ký sinh khởi động nhiệm vụ chủ động. Nội dung nhiệm vụ: Đạt được sự sùng bái của các tỳ nữ phủ thành chủ, mỗi người một điểm tích lũy."
Sùng bái?
Đường Phong Nguyệt suy nghĩ một hồi, đầu tiên là tiến lên, cố ý giả vờ hỏi đường, nhờ đó mà trò chuyện với các tỳ nữ. Tên này ăn nói rất khéo, chỉ lát sau liền chọc cho các tỳ nữ cười khanh khách.
Cứ như vậy, mỗi ngày ngoài việc luyện võ, đánh cờ, Đường Phong Nguyệt lại tranh thủ thời gian đi trò chuyện, tâm sự về lý tưởng nhân sinh với những tỳ nữ xinh đẹp ngày càng trở nên quen thuộc.
"Tiểu đệ đệ đúng là một tên phong lưu tình chủng, luyện công tán gái chẳng bỏ thứ nào." Tử Mộng La nghe được tin tức, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội đả kích này.
Đường Phong Nguyệt bĩu môi: "Hừ, nếu Mộng La ngươi chịu đối tốt với ta một chút, ta cũng sẽ không nhìn nhiều đến những người phụ nữ khác."
Tử Mộng La khinh thường nói: "Muốn khiến ta nhìn nhiều đến đàn ông, nhất định võ công phải giỏi hơn ta, đánh cờ cũng phải thắng nổi ta. Đáng tiếc, ngươi chẳng có gì đạt yêu cầu cả."
Ánh mắt Đường Phong Nguyệt sáng lên, lập tức nói: "Nếu có một ngày, cả hai mặt đó ta đều vượt qua ngươi thì sao?"
Tử Mộng La cười cười, quay người bỏ đi. Có lẽ trong lòng nàng, Đường Phong Nguyệt lại đang mơ mộng hão huyền.
Đường Phong Nguyệt bắt đầu kể chuyện cho các tỳ nữ trong phủ. Hắn kể chính là câu chuyện Hồng Lâu Mộng.
Cốt truyện Hồng Lâu Mộng vốn đã hấp dẫn các cô nương mới biết yêu, cộng thêm Đường Phong Nguyệt biết ăn nói, sức lôi cuốn lại càng lớn, đương nhiên khiến cho các tỳ nữ tâm thần dao động, mê say không thôi.
Nghe đến khi Đường Phong Nguyệt bắt đầu ngâm bản án Hồng Lâu, các tỳ nữ ai nấy đều mắt long lanh.
"Đường ca ca, ngươi quả thật là rất có tài."
"Đường ca ca, ngươi không những biết biên chuyện, ngay cả thơ hay đến thế cũng có thể đọc ra được. Trời ơi, sau này phải gọi ngươi là đại tài tử mất thôi."
"Đông!"
"Chủ ký sinh nhận được năm mươi sáu phần sùng bái, tổng cộng có năm mươi sáu điểm tích lũy." Trong đầu Đường Phong Nguyệt, vang lên giọng máy móc nhắc nhở của Mỹ Nữ Hệ Thống.
Nhìn mười mấy cô nương đang ngồi dưới đất ngước nhìn mình đầy ngưỡng mộ, Đường Phong Nguyệt đương nhiên là vô cùng vui vẻ. Có một tỳ nữ thư pháp rất giỏi, lúc Đường Phong Nguyệt kể chuyện còn dùng bút lông ghi lại toàn bộ câu chuyện.
Đến phần cuối của câu chuyện, tỳ nữ đó ngơ ngác nhìn Đường Phong Nguyệt. Một lúc sau, nàng cầm bút lên, trên giấy viết một cái tên —— Giải Ngữ Thư Sinh.
Tất cả chuyện này, Đường Phong Nguyệt đều không hề hay biết.
Hắn có được năm mươi sáu điểm tích lũy, không chút do dự, lập tức dùng mười chín điểm tích lũy để đổi lấy năng lực đánh cờ cửu đoạn.
Trong nháy mắt, trong đầu hắn tràn ngập các kỳ phổ, trong chốc lát đã thành cao thủ cờ đạo.
"Mộng La, lần này ta muốn thắng ngươi, ngươi muốn thế nào?"
Trong đình, Đường Phong Nguyệt cùng Tử Mộng La ngồi đối diện nhau, cười hỏi.
Ngón tay ngọc thon dài của Tử Mộng La nhẹ nhàng vuốt mái tóc, đôi mắt dưới lớp phấn mắt màu tím mang theo vẻ quyến rũ, nói: "Tiểu đệ đệ ngươi nếu thắng được ta, muốn sao cũng được."
"Thật sao?" Đường Phong Nguyệt suýt nữa kích động nhảy dựng lên.
Tử Mộng La không chút nghi ngờ. Nghĩ bụng, tên tiểu tử này có phải đầu óc có vấn đề không, lần nào đánh cờ thắng nổi mình? Đánh cờ loại chuyện này, cần tích lũy qua ngày tháng, tuyệt đối không thể một sớm một chiều tiến bộ được.
Tần Mộ ở một bên thích thú nhìn hai người.
Ván cờ bắt đầu, hai người đánh cờ.
Lúc đầu còn không sao, nhưng khi đi được ba bốn nước, Tử Mộng La lập tức cảm giác có điều không đúng. Nàng nhạy cảm cảm nhận được, kỳ phong của Đường Phong Nguyệt không giống bình thường.
Đến nước thứ mười ba, trong đôi mắt hút hồn của Tử Mộng La đã có vài phần kinh ngạc, ngơ ngác nhìn ván cờ. Ngay cả Tần Mộ cũng ngẩn người ra.
Đến nước thứ bảy mươi lăm, ngón tay ngọc của Tử Mộng La cầm một quân cờ đen, thế nào cũng không thể hạ xuống được. Bởi vì cho dù nàng có hạ thế nào đi nữa, cũng không thể thoát khỏi sự bao vây của quân cờ trắng.
Cục diện thất bại đã định.
"Ngươi..."
Tử Mộng La hoài nghi có phải mình bị ảo giác hay không.
Từ đầu ngày hôm nay, nàng đã luôn ở thế yếu. Chênh lệch lớn như vậy, gặp phải một đại sư kỳ đạo nhiều năm kinh nghiệm thì không nói. Nhưng người đối diện là một tiểu tử rõ ràng hôm qua vẫn còn là gà mờ.
Lẽ nào, hắn vẫn luôn ẩn giấu thực lực, hôm nay mới bộc lộ? Không, với tính cách trương dương thích khoe mẽ của tiểu tử này, sao có thể nhẫn nhịn được như thế mới phải.
Trong lúc nhất thời, Tử Mộng La trong đầu suy nghĩ miên man, nửa ngày không nói gì.
"Mộng La, ta đã thắng ngươi rồi, bây giờ có thể tùy ý muốn làm gì ngươi không?" Đường Phong Nguyệt xoa xoa hai tay, cười hắc hắc nói.
"Đánh thêm một ván!" Tử Mộng La không tin vào sự thật.
"Đánh thêm một trăm ván cũng được, hôm nay ta sẽ chơi với ngươi đến cùng." Đường Phong Nguyệt nhún vai. Hắn bây giờ là kỳ thủ đánh cờ cửu đoạn, nói là danh thủ quốc gia còn không đủ, tùy tiện cũng có thể nghiền ép Tử Mộng La.
Một ván lại một ván. Đến cuối cùng, Tử Mộng La rốt cục chán nản bỏ cờ xuống, nói: "Ta thua rồi."
Đường Phong Nguyệt nói: "Chỉ là giải trí thôi mà, Mộng La không cần để bụng." Nói xong câu này, hắn lại ngập ngừng, trông như đang muốn nói gì lại thôi.
Thấy vậy, trong mắt Tử Mộng La lóe lên một tia quyến rũ, mặt giãn ra cười nói: "Mộng La đã nói là làm, tiểu đệ đệ ngươi muốn làm gì với ta cũng được cả. Chỉ cần ngươi chịu đựng được việc ta trả thù thôi."
Một luồng sát khí nồng đậm bao trùm trong đình, ngay cả những chú chim xung quanh cũng giật mình bay đi mất.
Đường Phong Nguyệt tức giận đến nghiến răng, phụ nữ quả nhiên đều là kẻ nói không giữ lời, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Tử Mộng La cười duyên rời đi. Tần Mộ vỗ vai hắn, coi như là an ủi.
Những ngày sau đó, cơn ác mộng của Đường Phong Nguyệt bắt đầu. Tử Mộng La ngày nào cũng quấn lấy hắn đánh cờ. Hắn không chịu, Tử Mộng La lại dùng võ lực ép buộc, Đường Phong Nguyệt đành phải làm theo ý nàng.
Lúc đánh cờ, Tử Mộng La thi triển chiêu trò gian lận, liên tục đi lại lung tung. Đường Phong Nguyệt dứt khoát cố tình nhường, kết quả Tử Mộng La cười lạnh nói: "Tiểu đệ đệ, ngươi là xem thường tỷ tỷ, cảm thấy tỷ tỷ rất ngốc đúng không?"
Đường Phong Nguyệt toàn lực ứng phó, Tử Mộng La cười nói: "Kỳ nghệ của tiểu đệ đệ giỏi thật, ngay cả chút mặt mũi cũng không chừa cho tỷ tỷ gì cả." Trong đình thoáng chốc sát khí tăng vọt.
Đường Phong Nguyệt cảm thấy mình sắp bị ép phát điên rồi.
Cũng may hai ngày sau, Đại Thống Lĩnh Phương Như Sinh cùng lão quản gia đã trở về.
Hai người đi đến đại sảnh phủ thành chủ, nghe nói đã hàn huyên rất lâu với thành chủ Tuyết Ngọc Hương, lúc này mới lần lượt lui ra.
Buổi chiều hôm đó, Phương Như Sinh liền đi đến sân rộng. Hắn thân là hộ vệ Đại Thống Lĩnh, việc huấn luyện hộ vệ hạng A, cũng một mực do hắn toàn quyền phụ trách.
Đường Phong Nguyệt phát hiện, so với lần trước, Phương Như Sinh dường như càng thêm thâm trầm.
"Tần Mộ, Tử La, để ta xem thử trong thời gian này hai người các ngươi có tiến bộ gì không." Vừa về đến nơi, chuyện đầu tiên Phương Như Sinh làm là kiểm tra tu vi của học sinh.
Sau một hồi diễn tập, Phương Như Sinh hài lòng gật đầu: "Rất tốt, Thiên La Côn Pháp của Tần Mộ gần như đã đạt đến cảnh giới đại thành. Tử khí quyết lưu quang của Tử La cũng càng ngày càng thuần thục rồi."
Phương Như Sinh vừa nhìn về phía Đường Phong Nguyệt, ánh mắt chợt lóe lên tinh quang, trầm giọng nói: "Hôm khảo hạch, ta thấy lực lượng của ngươi còn có chút thiếu sót. Từ ngày mai trở đi, ngươi sẽ phải tiến hành huấn luyện về lực lượng trước."
Nghe vậy, Tần Mộ cùng Tử Mộng La đều nhìn Đường Phong Nguyệt bằng ánh mắt cầu chúc cho hắn.
Đường Phong Nguyệt nghĩ bụng, lẽ nào việc huấn luyện này rất đáng sợ sao?
Ngày hôm sau, cuối cùng hắn cũng biết nguyên nhân vì sao.
Một buổi sáng sớm, Phương Như Sinh đã vẽ một vòng tròn trong sân, đợi Đường Phong Nguyệt bước vào, liền bắt hắn đứng tấn trung bình thật chắc. Tiếp theo, Đường Phong Nguyệt đã nhìn thấy Phương Như Sinh mang đến hai cái thùng gỗ lớn.
"Hai tay song song, tay cầm thùng gỗ, không được vận công."
Đường Phong Nguyệt nhận lấy hai cái thùng gỗ lớn, một tay một cái. Trong thùng gỗ chứa đầy nước, ước chừng đoán chừng, mỗi thùng đều hơn bốn mươi cân.
Với tiền đề không vận công, một tay mang một cái thùng nước nặng bốn mươi cân, vốn đã không phải chuyện dễ dàng. Nhất là khi dần dần, cái cảm giác vừa tê vừa đau chua thoải mái đó, ai có trải mới biết.
Càng đáng sợ hơn là, Phương Như Sinh lại cho đổ nước vào thùng đến mức tràn miệng thùng. Chỉ cần hai tay Đường Phong Nguyệt hơi rung một chút, liền có nước bị lắc ra ngoài thùng.
Mỗi khi đến lúc này, Phương Như Sinh sẽ nổi giận mắng: "Buổi sáng chưa ăn no à? Có chút đồ mà cũng rung đông rung tây, còn không bằng một lũ đàn bà!"
Đường Phong Nguyệt thật muốn chửi một câu, ngươi thử đi. Nhưng xét thấy cánh tay rắn chắc của Phương Như Sinh, nhớ đến cảnh ngày đó hắn tùy tay hất hai người ra xa cả trăm mét, vẫn là ngoan ngoãn ngậm miệng.
Offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận