Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 497: Ai càng vô sỉ (length: 12339)

Trăng lên giữa trời, giờ phút này đã là giờ Tý.
Theo lý thuyết, Đường Phong Nguyệt đoạt được vị trí thứ nhất bảng Thanh Vân, đáng lẽ phải vô cùng vui vẻ mới đúng. Nhưng thực tế, hắn hiện tại lại không vui chút nào.
Trong căn nhà gỗ, có ba vị đại mỹ nhân đang ngồi. Một người trong đó thoải mái ngồi ở mép gường của Đường Phong Nguyệt, mặc đồ trắng toát, đôi mắt xanh nhạt, dáng người vô cùng nóng bỏng.
Hai người còn lại, nhìn có chút giống nhau, nhưng khí chất khác lạ, một người ôn nhu hiền thục, một người nóng bỏng quyến rũ.
Chính là chị em Cung Vũ Mính, Hoa Bách Hợp và Hoa Hải Đường.
"Ngọc Long đại hiệp, xem ra hai tỷ muội ta đến không đúng lúc, quấy rầy chuyện tốt của ngươi và mỹ nhân rồi."
Người lên tiếng chính là Hoa Hải Đường. Khóe miệng nàng còn mang theo một tia cười lạnh.
Nhìn sang Cung Vũ Mính, người đang thở gấp, mặt ửng hồng, thêm bộ quần áo không chỉnh tề, đồ ngốc cũng biết vừa nãy đã làm gì.
Hoa Hải Đường càng nghĩ càng tức.
Mấy ngày trước, nàng cùng tỷ tỷ lo sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Đường Phong Nguyệt, cho nên cố nhịn nỗi nhớ không đến. Bây giờ thì hay rồi, hóa ra người ta đã sớm cùng các nữ nhân khác quấn lấy nhau, có lẽ đã sớm vui vẻ đêm đêm rồi.
Đường Phong Nguyệt im lặng, ngoài cười khổ vẫn là cười khổ.
Cung Vũ Mính cứ như muốn chọc tức chị em nhà Hoa thị, lại nhào đến ôm lấy hắn, ngang nhiên hôn lên, còn phát ra tiếng "tư tư".
Hoa Bách Hợp và Hoa Hải Đường lúc này kinh ngạc, sau đó mặt đỏ bừng. Hai chị em các nàng cũng coi như thấy không ít người, nhưng chưa từng thấy ai dám táo bạo như vậy.
"Đường ca ca, ngươi..."
Tiếng bước chân vang lên, bạch phượng Hứa Phỉ Phỉ cũng bước vào, nhìn thấy cảnh này, lập tức cũng không biết làm sao, sững sờ tại chỗ.
"Hừ!"
Một tiếng hừ lạnh, Đường Phong Nguyệt nghe rõ, đó là tiếng của Lâu Thải Lê. Có điều, tiếng đó đã dần đi xa.
"Hi hi, hảo bằng hữu, chỗ ngươi thật là náo nhiệt."
Một cô nương tươi cười, lanh lợi đi tới, thấy trên giường đang diễn màn âu yếm, không những không có vẻ thẹn thùng, ngược lại còn hớn hở.
Chính là Vân Mộng Chân đến từ Thế Ngoại sơn trang.
Đường Phong Nguyệt muốn đẩy Cung Vũ Mính ra cũng không được, mà không đẩy thì cũng không xong.
Hắn biết rõ tình cảm Cung Vũ Mính dành cho mình. Đối phương cố ý thân mật ôm ấp như vậy, tất nhiên là có ý chọc tức những cô gái khác, nhưng cũng chẳng phải là do bản thân nàng cảm thấy bất an nên mới vô thức hành động vậy sao?
Nếu giờ mà đẩy nàng ra, chắc chắn sẽ làm tổn thương trái tim thiếu nữ của nàng.
Đường Phong Nguyệt không nỡ làm như vậy. Hắn đành mở to mắt, vùi nhiệt tình và yêu thương vào nụ hôn này.
Cảm nhận được thái độ của Đường Phong Nguyệt thay đổi, trong mắt Cung Vũ Mính lộ ra vẻ vui mừng nồng đậm, cả người đều dựa sát vào trong ngực hắn.
Hai người một hồi hôn sâu, ra sức mút mát, khắc lên dấu vết của nhau trong miệng đối phương.
Chị em Hoa thị, Hứa Phỉ Phỉ, Vân Mộng Chân không khỏi ngẩn người. Cảnh tượng rung động này đã làm họ kinh ngạc.
Dù sao ở thế giới này, cho dù là vợ chồng, cũng hiếm khi môi lưỡi quấn lấy nhau như hai người này, cảnh tượng này thực chỉ có trong tranh xuân cung mới thấy được.
Quá vô sỉ.
"Ma bệnh, ngươi..."
Không biết từ khi nào, Lam Tần Nhi, Tiêu Mộng Mộng, Phương Thụy Đình tam nữ cũng đến. Lam Tần Nhi mở to đôi mắt hạnh, tâm hồn như bị đả kích không hề nhẹ.
Rất lâu sau, Cung Vũ Mính cảm thấy khó thở mới chịu buông Đường Phong Nguyệt ra. Có thể thấy rõ, môi của hai người đều hơi sưng lên, đủ biết lúc nãy đã dùng sức đến mức nào.
"Ma bệnh, ngươi có phải nên cho ta một lời giải thích?"
Lam Tần Nhi hậm hực nói.
Các cô gái khác cũng nhìn Đường Phong Nguyệt, kể cả Cung Vũ Mính, đều muốn nghe xem hắn sẽ nói gì.
Trong lòng Đường Phong Nguyệt chợt động.
Từ khi hắn bắt đầu xông pha giang hồ, đã kết thâm tình với không ít nữ tử. Các nàng giống như những đóa hoa muôn màu muôn sắc, nở rộ trong cuộc đời hắn.
Hắn khao khát có được vẻ đẹp của các nàng, độc chiếm sự tươi đẹp của các nàng. Nếu muốn hắn từ bỏ một trong số đó, hắn thực sự không thể đồng ý. Nếu đã vậy, sao không thu hết vào tay?
Hắn vốn dĩ là kẻ vô sỉ, là người ích kỷ đáng ghét mà.
"Các ngươi đều là nữ nhân của ta, ta không cần giải thích."
Đường Phong Nguyệt có chút bá khí nói.
Lam Tần Nhi biến sắc mặt, tức giận đến không nói nên lời. Những cô gái khác cũng đỏ bừng mặt, đều bị câu nói vô sỉ của Đường Phong Nguyệt làm cho kinh ngạc.
Hắn dựa vào cái gì? Ở đây ai không phải là những đại mỹ nhân tuyệt sắc? Gia hỏa này lại nghĩ một mẻ hốt gọn, hắn nghĩ mình là ai?
"Hảo bằng hữu, ngươi đừng nói lung tung, ta không phải. Các ngươi chơi đi, ta đi trước."
Vân Mộng Chân hoảng hốt lùi lại, không quay đầu chạy mất.
Lam Tần Nhi cũng muốn đi, nhưng Đường Phong Nguyệt đã nhanh chân chặn ngay cửa, tư thế không cho phép ai rời đi tối nay.
Lam Tần Nhi giận dữ nói: "Họ Đường, ngươi quá tự cao tự đại. Ngươi cho rằng mọi người đều muốn xoay quanh ngươi sao?"
"Dĩ nhiên không phải, ta chỉ nắm giữ những gì đang có trước mắt."
"Ngươi chần chừ, e rằng đến cuối cùng, ngay cả những thứ đang có trước mắt cũng không giữ nổi."
"Vậy các ngươi có thể thử xem."
Đường Phong Nguyệt bỗng nhiên nhìn thẳng vào mắt Lam Tần Nhi, rồi nhìn những cô gái khác, nói: "Dù sao cả đời này, ngoài ta ra, các ngươi đừng hòng lấy được ai. Ai lấy các ngươi, ta giết kẻ đó."
Trong lúc nói, một luồng sát khí nồng đậm bộc phát ra, khiến người ta biết hắn không hề nói đùa.
"Ngươi..."
Các cô gái đều biến sắc, tức đến mức không chịu nổi.
...
Trong một căn nhà gỗ khác rộng hơn, có hai người đang ngồi. Hai người này đều đeo trường kiếm sau lưng, tinh khí thu lại, ánh mắt sắc bén, đúng là cao thủ giai đại Thiên Hoa thật sự.
"Kế hoạch đã sắp xếp đến đâu rồi?"
Linh Kiếm Thị hỏi.
"Yên tâm. Từ khi giải thi đấu Thanh Vân bắt đầu, Thiên Kiếm sơn trang ta đã giăng thiên la địa võng ở dưới Thiên Hoàng sơn. Chỉ cần tiểu tử nhà Đường kia vừa xuống núi, chúng ta lập tức hành động, nhất định phải trừ khử hắn."
Thiết Kiếm Thị sát khí dày đặc nói.
"Thế nhưng, nhỡ đâu Vô Ưu Cốc đoán được hành động của chúng ta, cũng sớm bố trí thì sao?"
Linh Kiếm Thị vẫn còn chút bất an.
"Yên tâm đi. Mấy ngày trước, Thiên Kiếm sơn trang ta đã phái rất nhiều tinh nhuệ đi tiêu diệt các thế lực dưới trướng Vô Ưu Cốc. Vô Ưu Cốc tức giận, nghe nói đang cùng sơn trang công kích lẫn nhau, sao có thể để ý đến đây?"
"Hơn nữa, dù cho bọn họ đã chuẩn bị từ trước, chúng ta cũng không sợ, vì lần này, ngoài Thiên Kiếm sơn trang chúng ta ra, ngay cả Phi Thiên Môn, Luyện Thi Môn và Ma Môn tiền tông cũng đều đã liên kết với chúng ta. Bốn thế lực lớn chung tay, Vô Ưu Cốc là cái thá gì!"
Nghe Thiết Kiếm Thị nói, Linh Kiếm Thị lập tức cười ha hả, đắc ý nói: "Nghe ngươi nói vậy, ta mới yên tâm. Đường gia đời này, ba tiểu tử lại xuất chúng như vậy, nếu chúng không chết, tương lai sẽ có đại họa."
Màn đêm bị sắc trời xé nát, một đêm trôi qua rất nhanh.
Đường Phong Nguyệt rời khỏi nhà gỗ, cùng Vô Ưu Thất Tử, Huyền Thông Tôn Giả cùng nhau. Chốc lát sau, người của Bách Hoa cốc, Hải Quỳnh Bang, Cung gia, cha con Lam Thải Thần, cha con Uông Trạm Tình cũng đến.
Một đoàn người cùng những cao thủ võ lâm khác xuống núi, nối đuôi nhau rời khỏi Thanh Vân Phong.
"Đường huynh, ngươi phải cẩn thận. Tối qua ngươi thắng Triệu Vô Cực, ta e rằng Thiên Kiếm sơn trang sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Uông Trạm Tình đến gần, nhỏ giọng nhắc nhở.
"Uông huynh yên tâm, nếu như bọn họ dám đến, ta nhất định khiến chúng không chịu nổi."
Đường Phong Nguyệt cười nói.
Thanh Vân Phong là một trong những ngọn núi cao của Thiên Hoàng sơn, đoàn người không nhanh không chậm xuống núi, nhưng cước bộ vẫn nhanh hơn người thường rất nhiều. Chỉ nửa ngày sau, mọi người đã đến chân núi Thiên Hoàng sơn, trước cửa Thanh Vân thứ nhất.
Thấy Đường Phong Nguyệt, rất nhiều người lộ vẻ khác lạ, xì xào bàn tán.
"Ha ha ha, tiểu nhi nhà Đường, đi nhanh như vậy làm gì."
Ngay lúc Đường Phong Nguyệt rời khỏi chân núi Thiên Hoàng không lâu, một tràng cười lớn vang lên, làm kinh động mọi người xung quanh. Linh Kiếm Thị cùng Thiết Kiếm Thị dẫn đầu, một đám người của Thiên Kiếm sơn trang chặn trước mặt Đường Phong Nguyệt. Người nói chính là Linh Kiếm Thị.
"Chó ngoan không cản đường, các ngươi đây là làm gì?"
Huyền Thông Tôn Giả lớn tiếng quát.
Linh Kiếm Thị không thèm để ý đến Huyền Thông Tôn Giả, mà nhìn thẳng vào Đường Phong Nguyệt, cười lạnh nói: "Tiểu nhi nhà Đường, ngươi có biết tội của mình không!"
Đường Phong Nguyệt cười nói: "Xin hỏi các hạ, ta có tội gì?"
Linh Kiếm Thị nói: "Ngươi tâm tính ngoan độc, ỷ vào tu vi của mình, cố tình làm thiếu trang chủ nhà ta trọng thương, khiến y nguyên khí đại thương, ngươi nhận tội hay không!"
Nghe vậy, mọi người Vô Ưu Cốc giận dữ.
Đường Phong Nguyệt cười lớn: "Buồn cười quá. Song phương luận võ so tài, khó tránh khỏi có bên bị thương. Nếu theo ý các hạ, chẳng lẽ người thắng đều là tội nhân? Hơn nữa, khi trước Triệu Vô Cực dùng chiêu cuối cùng, nếu ta không toàn lực ứng phó, người bị thương sẽ là ta. Chẳng lẽ ta phải đứng yên cho hắn giết sao?"
Linh Kiếm Thị nói: "Ngươi không cần giảo biện, hạng người tâm ngoan thủ lạt như ngươi, một khi trưởng thành, chắc chắn không dung ở giang hồ. Hôm nay, Thiên Kiếm sơn trang ta sẽ vì giang hồ trừ hại, dù có phải mang tiếng xấu cũng không tiếc."
Đường Phong Nguyệt cười ha hả. Hắn cứ ngỡ mình là kẻ vô sỉ, bây giờ mới biết, người đối diện còn vô sỉ hơn hắn gấp mười gấp trăm lần.
Có điều như vậy cũng tốt, vì dù sao lần này giải đấu Thanh Vân kết thúc, hắn vốn cũng đã chuẩn bị đối phó Thiên Kiếm sơn trang. Nay đối phương đã chủ động đến tận cửa, hắn sẽ không khách khí.
"Theo ý các ngươi, là muốn đuổi cùng giết tận?"
Đường Phong Nguyệt trầm giọng hỏi.
"Dĩ nhiên không phải. Chỉ cần ngươi chịu theo chúng ta về Thiên Kiếm sơn trang, hướng thiếu trang chủ xin lỗi, đồng thời quỳ xuống dập đầu trước mộ Nhị trang chủ Triệu Tề Thánh, chúng ta có thể bỏ qua cho những chuyện trước kia."
Thiết Kiếm Thị từ nãy giờ không nói gì đột nhiên nhếch mắt lên, nói.
"Nói ra những lời này, các ngươi còn biết xấu hổ không!"
Lúc này, đừng nói Huyền Thông Tôn Giả, ngay cả Minh Lý tôn giả cũng có chút nổi giận. Còn các cao thủ của Vô Ưu Cốc, ai nấy đều đã cầm binh khí, chuẩn bị sẵn sàng để đánh.
Những người xung quanh đã sớm lùi xa.
Đối với họ, trận tranh chấp giữa Thiên Kiếm sơn trang và Vô Ưu Cốc chính là thần tiên đánh nhau, họ chỉ cần đứng xem là đủ rồi, ai mà bị cuốn vào, đó là kẻ không biết tự lượng sức mình.
"Người của Thiên Kiếm sơn trang, các ngươi có biết tội không!"
Ánh mắt Đường Phong Nguyệt sắc như kiếm, đột nhiên lạnh lùng quát.
Linh Kiếm Thị và Thiết Kiếm Thị đều im lặng, lạnh lùng cười.
Đường Phong Nguyệt lớn tiếng nói: "Thiên Kiếm sơn trang, các ngươi cấu kết với Luyện Thi Môn, luyện hóa các đồng đạo võ lâm thành thây khô, lại còn cấu kết với Đông Hải Phi Thiên Môn để làm việc xấu, muốn chiếm đoạt Trung Nguyên. Hôm nay, Đường Phong Nguyệt ta xin thề, dù có dốc hết sức lực một đời cũng phải tiêu diệt Thiên Kiếm sơn trang các ngươi, trả lại cho võ lâm một mảnh trời trong!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận