Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 858: 4 viện đương gia (length: 11959)

Bắc Tuyết quốc, là đất của Tuyết tộc.
Từ khi đại chu thiên bát quái trận bị phá đến nay, đã năm ngày trôi qua.
Trong năm ngày này, Phá Diệt giáo và Tuyết tộc đã giao chiến kịch liệt tổng cộng mười ba trận, mỗi lần đều chiến đến máu tươi đổ đầy mặt đất, tứ chi văng tung tóe. Vốn là một vùng đất bằng rộng lớn, cỏ xanh mơn mởn, giờ đây cũng gần như biến thành một trận địa tu la.
Bên trong Tuyết tộc, bầu không khí vô cùng ảm đạm.
"Thương vong thế nào rồi?"
Tuyết Ngọc Tỉ chắp tay đứng dưới một vách đá, khiến người ta không thể thấy rõ được nét mặt của hắn.
Quỳnh trưởng lão trầm thống nói: "Ngày đầu tiên ra quân hai ngàn hai trăm người, gãy chi một trăm tám mươi tư người, trọng thương hai trăm hai mươi ba người, chết thảm ba trăm năm mươi ba người."
Khung cảnh hoàn toàn im lặng. Tất cả các trưởng lão đều hít một hơi sâu, không ít người thậm chí cả hốc mắt cũng đã đỏ hoe.
Tuyết tộc cộng thêm cả phụ nữ và trẻ em, cũng chỉ có hai, ba vạn người, hơn nữa thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, có thể nói mỗi gia đình đều có quan hệ thân thích, mối liên hệ mật thiết.
Ngày thường chỉ một người mất đi cũng đã khiến người ta khó chịu, hiện tại, trong một lần tính toán lại thương vong đến bảy trăm sáu mươi người, điều này quả thực chẳng khác nào đang cắt đi từng khúc ruột của các vị trưởng lão.
Có thể nói, trải qua trận này, gần một nửa tinh anh của Tuyết tộc đã bị tổn thất, đây là đại kiếp nạn mà Tuyết tộc chưa từng phải đối mặt kể từ khi ẩn mình khỏi thế giới.
"Chết tiệt, cái Phá Diệt giáo đáng chết. Tuyết tộc ta chưa hề đắc tội gì với bọn chúng, tại sao lại muốn làm như thế!"
Một vị trưởng lão kêu lớn, biểu lộ sự bi thống vô hạn.
Bạch trưởng lão dữ tợn nói: "Hừ, Tuyết tộc ta dù tổn thất nặng nề, nhưng Phá Diệt giáo còn thảm hại hơn chúng ta, cao thủ chết quá nửa rồi. Ngày mai, lão phu coi như có bỏ cái mạng này, cũng muốn tiêu diệt sạch lũ tạp chủng kia!"
Tất cả mọi người bị hắn kích thích lòng hận thù, lập tức đều toát ra sát khí ngút trời.
"Ngày mai, e rằng sẽ không dễ dàng như vậy."
Đúng lúc này, Tuyết Ngọc Tỉ lên tiếng.
Quỳnh trưởng lão hỏi: "Tộc trưởng, người hẳn là đã phát hiện ra điều gì?"
"Tên cầm đầu Phá Diệt giáo này, dã tâm ngút trời, võ công cao cường, nhưng hắn muốn chiêu mộ được nhiều cao thủ vô danh như vậy, chỉ bằng một mình hắn không thể nào làm được. Ta tin rằng, đằng sau hắn, nhất định có một thế lực khủng bố đang che chở hắn. Nói hắn là kẻ cầm đầu Phá Diệt giáo xâm chiếm Tuyết tộc ta, chi bằng nói, thế lực sau lưng hắn đang gây rối."
Tuyết Ngọc Tỉ xoay người lại, gương mặt tuấn tú như được tạo ra từ ngọc, so với trước đây càng thêm lạnh lùng ba phần.
Bạch trưởng lão kinh ngạc hỏi: "Tộc trưởng, người hẳn là có đối tượng nghi ngờ?"
Tuyết Ngọc Tỉ nói: "Chư vị trưởng lão, các người có từng nghe qua Thế Ngoại sơn trang?"
Các trưởng lão nhìn nhau, chỉ có Quỳnh trưởng lão kêu lên: "Lão phu hình như từng nhìn thấy qua bốn chữ này trong điển tịch của Tuyết tộc. Nhưng những gì liên quan đến nơi đây, điển tịch cũng chỉ có đôi ba lời giới thiệu sơ sài."
"Thế Ngoại sơn trang, đó là một nơi rất khủng bố, thời gian tồn tại của nó, nghe nói còn lâu đời hơn cả Tuyết tộc ta. Vị tiền bối Tuyết tộc ghi chép về Thế Ngoại sơn trang kia, chỉ mới phát hiện ra một góc của nơi này, đã bị đuổi giết trọng thương, sau khi trốn về Tuyết tộc không lâu, thì bất trị mà chết."
Nhắc đến đoạn chuyện này, Quỳnh trưởng lão lộ rõ vẻ lòng còn sợ hãi.
Tuyết Ngọc Tỉ gật đầu: "Tuyết tộc ta đời đời giám sát thiên hạ, biết rất nhiều bí ẩn giang hồ mà người khác không biết. Các người đã từng nghĩ tới chưa, ngoại trừ Thế Ngoại sơn trang thần bí khó lường kia, còn nơi nào có thể xuất hiện nhiều cao thủ xa lạ đến vậy?"
Tất cả các trưởng lão đều im lặng không nói gì.
Tuyết Ngọc Tỉ thông minh hơn người, lại có tính cách trầm ổn, hắn đã nói ra việc này, tức là đã tự tin vào nhận định của mình. Mà quá khứ đã chứng minh, những gì Tuyết Ngọc Tỉ suy đoán, chưa bao giờ sai.
"Thế Ngoại sơn trang, tại sao muốn ra tay với Tuyết tộc ta?"
Một vị trưởng lão không hiểu hỏi.
"Tuyết tộc ta ẩn mình khỏi giang hồ, là vì chờ đợi người có thiên mệnh, khôi phục tộc đàn. Mà Thế Ngoại sơn trang, còn thần bí hơn cả Tuyết tộc ta, cũng cẩn thận hơn, những gì chúng mưu đồ ắt hẳn phải lớn hơn nhiều."
Các vị trưởng lão đều kinh hãi trước suy đoán của Tuyết Ngọc Tỉ, nếu thật sự là như vậy, vậy thì muốn vượt qua kiếp nạn lần này, e rằng lại càng khó khăn hơn.
Trong con ngươi đen của Tuyết Ngọc Tỉ, hiện lên một tia hàn quang khiến người ta run sợ: "Ta không quan tâm đến cái Phá Diệt giáo gì cả, cũng không cần biết đến cái Thế Ngoại sơn trang nào. Kẻ nào dám phạm đến Tuyết tộc ta, ta nhất định sẽ khiến máu của chúng đổ ra ba thước, xác chết trôi đầy đất!"
Bạch trưởng lão lớn tiếng cười nói: "Không sai, dù sao Tuyết tộc ta cũng đã định không thể xuất thế, chi bằng cứ oanh oanh liệt liệt chiến một trận, cũng để thế nhân biết được sự tồn tại của Tuyết tộc."
Cùng lúc đó, bên ngoài Tuyết tộc trên đỉnh núi, doanh trại của Phá Diệt giáo đầy thương binh, tiếng rên rỉ vang khắp nơi, tổn thất còn lớn hơn Tuyết tộc.
Rất nhiều cao thủ Phá Diệt giáo đều lộ vẻ hối hận không thôi.
Từ khi Phá Diệt giáo thành lập đến nay, có lần nào mà họ không thuận buồm xuôi gió, đừng nói là tổn thất lớn như lần này, ngay cả việc chết vài chục người thôi cũng đã là chuyện kinh khủng rồi.
Loại tâm thái thường thắng này đã khiến đám giáo chúng này căn bản không hề xem Tuyết tộc ra gì. Cho đến ngày hôm nay, họ mới chính thức biết được, lần này đã đụng phải loại xương cứng nào.
Cái tộc đàn đang ẩn náu ở dãy núi Bắc Tuyết này, rốt cuộc là có lai lịch gì?
Mang Phá Diệt một mình ngồi xếp bằng ở nơi xa, vận công một hồi lâu sau, mới mở mắt ra.
"Hắc hắc, Thần công Phá Diệt của ta vốn còn cần một thời gian mới có thể đột phá, nhưng sau khi cùng đám người họ Tuyết đánh nhau năm ngày, kinh mạch ngược lại càng thêm thông suốt, tin rằng nhiều nhất hai ba ngày nữa, ta có thể thuận lợi đột phá, đến lúc đó…"
Mang Phá Diệt cười âm hiểm, mặt mày tràn đầy vẻ khát máu.
Đối với hắn mà nói, giết người không nghi ngờ gì chính là một khoái cảm lớn nhất trong cuộc đời, mà giết những kẻ thiên tài tuyệt thế như Tuyết Ngọc Tỉ, càng có thể khiến hắn cảm nhận được một sự rung động sinh mệnh.
Chỉ cần tưởng tượng thôi, hắn cũng đã hưng phấn đến mức không ngủ được rồi.
Về phần sinh tử của những người khác trong Phá Diệt giáo, ha ha, chết tức là tự mình không đủ bản lĩnh, hắn giữ lại phế vật như vậy làm gì.
"Ai?"
Đột nhiên, Mang Phá Diệt trầm giọng quát lớn một tiếng.
"Mang công tử, ngươi quả nhiên rất cẩn thận, khó trách trang chủ lại chịu giao cho ngươi nhiều cao thủ như vậy."
Trong đêm tối, truyền đến vài tiếng cười lớn.
Sau đó một ánh sáng lóe lên, bốn bóng người liền xuất hiện trước mặt Mang Phá Diệt.
Bốn người này, một người là hán tử cao lớn, râu ria xồm xoàm, một người là nam tử mặt vàng dáng người thấp bé, một người là thiếu phụ phong vận vẫn còn, và người cuối cùng, là một nam tử da trắng gầy cao, để chòm râu dê.
Nếu như Đường Phong Nguyệt ở đây, nhất định sẽ cảm thấy kinh hãi.
Bởi vì bốn người này, rõ ràng là bốn đương gia của Kỳ Huyễn sơn trang.
Hán tử râu ria xồm xoàm chính là Tiêu đại đương gia Đông viện, nam tử mặt vàng là Lâm đại đương gia Nam viện, thiếu phụ là Diệp đại đương gia Tây viện, còn nam tử để chòm râu dê là Hàn đại đương gia Bắc viện.
Bốn người này năm xưa từng vì ngăn cản Đường Phong Nguyệt chạy trốn khỏi Kỳ Huyễn sơn trang, mà ra tay đánh nhau, một trận đã đưa Đường Phong Nguyệt vào chỗ chết, may mắn có thư sinh tuấn tú cùng cô gái áo xám trong Kỳ Huyễn sơn trang xuất thủ tương trợ, mới miễn cưỡng thoát được một kiếp.
Bốn năm năm không gặp, bốn vị cao thủ năm xưa từng là Triều Nguyên cảnh đỉnh phong, bây giờ đều đã tấn thăng lên Quy Chân cảnh, mỗi người đều tỏa ra khí thế của cao thủ cấp Vương.
"Là các ngươi."
Mang Phá Diệt trước khi đến Thế Ngoại sơn trang, đã từng gặp bốn người này, bèn hỏi: "Các ngươi đến đây, có chuyện gì quan trọng?"
Tiêu đại đương gia cười nói: "Mang công tử, trang chủ lo rằng chỉ với thực lực của Phá Diệt giáo, sẽ không thể nào tiêu diệt được Tuyết tộc. Cho nên lần này lệnh bốn người chúng ta mang theo nhóm cao thủ thứ hai đến đây, hỗ trợ cho ngươi."
Trong lòng Mang Phá Diệt hừ lạnh.
Hắn luôn là một kẻ ngạo mạn, không thích người khác nhúng tay vào chuyện của mình. Nhưng ở trên đời này, có một người mà hắn không có cách nào làm trái, tỉ như, trang chủ kia.
Xoát xoát xoát… Theo tiếng quát của Tiêu đại đương gia, trên đỉnh núi, lập tức có từng đạo bóng người hạ xuống.
Đếm kỹ lại thì thấy có tất cả ba trăm người, trong đó có năm mươi người là siêu cấp cao thủ, còn hai trăm năm mươi người còn lại đều là đại cao thủ.
Đội hình như vậy, tung hoành giang hồ, tuyệt đối có thể tạo nên một thế lực giang hồ đỉnh cấp. Nhưng đối với Thế Ngoại sơn trang mà nói, thì chỉ là nhóm cao thủ thứ hai được phái đến giang hồ để từ từ thực hiện kế hoạch mà thôi.
Thật khó có thể tưởng tượng được, thực lực tổng thể của Thế Ngoại sơn trang, rốt cuộc cường đại đến mức độ nào.
Những cao thủ của Phá Diệt giáo, trừ một phần là thu nạp được trong giang hồ, phần lớn cũng đều đến từ Thế Ngoại sơn trang, thấy có một nhóm người mới đến, lập tức đều cười ha hả.
"Các ngươi đến rồi, xem ra tiêu diệt Tuyết tộc đã có hy vọng."
"Hừ, lũ tiện nhân Tuyết tộc, ngày mai nhất định phải cho bọn chúng nếm thử cảm giác tuyệt vọng."
"Giết, ta muốn giết cho thống khoái."
Phá Diệt giáo trừ những cao thủ tử thương ra, vẫn còn mấy chục siêu cấp cao thủ, và hơn một nghìn đại cao thủ. Vốn đang ở vào thế yếu tuyệt đối.
Hiện tại có thêm nhóm người này, số siêu cấp cao thủ đã lên gần trăm người, đại cao thủ thì là hơn một nghìn ba trăm người, đã hoàn toàn không thua kém Tuyết tộc.
Mà điều quan trọng nhất chính là, bốn vị đương gia của Kỳ Huyễn sơn trang đều đã thành cao thủ cấp Vương, có bọn họ tham chiến, có lẽ ngày mai chỉ cần nửa ngày, liền có thể giết sạch toàn bộ Tuyết tộc không còn mảnh giáp!
Một đêm trôi qua rất nhanh.
Ngày thứ hai, ánh bình minh vừa ló dạng, cao thủ Phá Diệt giáo đã lại xuất kích.
"Giết!"
Các cao thủ Tuyết tộc hét lớn một tiếng, vẫn dũng cảm nghênh chiến như năm ngày trước.
Mỗi bên đều có hơn một nghìn người, người yếu nhất cũng đều là đại cao thủ, đồng thời thi triển tuyệt học công ra, cảnh tượng kinh người khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.
Chỉ biết rằng hai đạo dòng lũ chân khí ngũ quang thập sắc, tương hỗ nghịch hướng vào nhau, giống như thủy triều đối mặt với dòng nước xả lũ, trong tiếng nổ vang ầm ầm, những ngọn núi xung quanh sụp đổ thành từng mảng lớn, đá tảng như đạn bắn ra, một cảnh tượng tận thế.
Tiếng nổ chưa dừng, đã vang lên những tiếng kêu thảm thiết.
Hai bên khi đối kháng chiêu thức, những siêu cấp cao thủ xông lên phía trước nhất phải chịu đại bộ phận lực lượng. Cứ như vậy, chỉ cần yếu hơn một chút, lập tức sẽ bị lực phản chấn khổng lồ đánh bay ra xa, nôn ra máu tươi.
Đến khi hai bên nhân mã tiếp xúc, mỗi bên lại có thêm một số người bị thương vong.
Phanh phanh phanh...
Trận chém giết kịch liệt lập tức bắt đầu.
Bạch trưởng lão cùng những người khác, cũng lần lượt giao chiến với những đối thủ quen thuộc từ mấy ngày trước.
"Tuyết Ngọc Tỉ, hôm nay ta muốn diệt ngươi!"
Mang Phá Diệt từ trên đỉnh núi lao xuống, như một ma vương hủy diệt, cấp tốc tiến thẳng đến Tuyết Ngọc Tỉ.
"Chỉ bằng ngươi?"
Tuyết Ngọc Tỉ cũng đồng dạng tiến thẳng đến đối phương.
Giữa không trung, lập tức bộc phát ra hai vệt đen trắng chói mắt hơn cả ánh mặt trời, dường như muốn che khuất ánh sáng.
"Đại ca."
Hôm nay, Tuyết Ngọc Hương cũng đến, đồng thời vụng trộm trà trộn vào hàng ngũ cao thủ Tuyết tộc. Nàng chỉ vừa liếc nhìn lên trời, liền lập tức cùng cao thủ Phá Diệt giáo triển khai chém giết.
Chém giết được hơn nửa, Tuyết tộc bắt đầu chiếm ưu thế rõ rệt.
"Lũ tạp chủng Tuyết tộc, ngày tận thế của các ngươi đã đến."
Đúng lúc này, ở một đỉnh núi khác, lại có thêm mấy trăm vị cao thủ nhảy xuống, bốn người dẫn đầu có khí tức khủng bố, kinh thiên động địa, rõ ràng là bốn cao thủ cấp Vương.
Trước kia vì sợ người Tuyết tộc phát giác, nên Tiêu đại đương gia cùng những người khác đều ẩn nấp không ra. Bây giờ cục diện đã được định đoạt, bọn họ cuối cùng cũng không cần kiêng kị, có thể tiêu diệt cao thủ Tuyết tộc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận