Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 112: Dã Tiên một kiếm (length: 12906)

Sự thật chứng minh, Đường Phong Nguyệt lo lắng có chút thừa thãi.
Hôm qua cơm nước xong xuôi, Triệu Tề Thánh mời Tuyết Ngọc Hương cùng nhau dạo phố du ngoạn, bị Tuyết Ngọc Hương cự tuyệt. Vậy sau này, Tuyết Ngọc Hương không hề bước ra khỏi cửa phòng nửa bước.
Triệu Tề Thánh chỉ có thể ở Vân Lai khách sạn thuê hai gian phòng, xem ra muốn đánh lâu dài.
Đường Phong Nguyệt có được tờ giấy kia của Phương Như Sinh, cũng không có đem bỏ xó, đêm xuống liền bắt đầu nghiên cứu.
Mặc kệ Phương Như Sinh nói thật hay giả, việc Triệu Tề Thánh xuất hiện đều mang đến cho Đường Phong Nguyệt một áp lực rất lớn. Muốn theo đuổi Tuyết Ngọc Hương, hắn phải thay đổi để trở nên ưu tú hơn mới được.
Liên tiếp ba ngày, cửa phòng vẫn chưa mở.
Tần Mộ và Tử Mộng La đến tìm hắn, mơ hồ nghe thấy trong phòng có tiếng gió xé rách. Hai người liếc nhau, không gõ cửa quấy rầy.
Ngày thứ năm, Đường Phong Nguyệt từ trong phòng đi ra. Hai mắt của hắn vì mệt mỏi mà nổi lên tơ máu, nhưng nhìn lại thì tinh thần sáng láng.
"Phong đệ, chuyện gì đã xảy ra với ngươi vậy?"
Tần Mộ nhìn Đường Phong Nguyệt. Mấy ngày không gặp, thân hình thiếu niên vẫn thẳng tắp như cũ, nhưng trong mơ hồ, tựa hồ có thêm mấy phần khí chất tang thương kiệt ngạo, nghiêm nghị đầy mê hoặc.
Trong mắt Tử Mộng La cũng hiện lên vẻ khác lạ.
Đường Phong Nguyệt nói mình đang luyện thương. Hai người lúc này mới thoải mái, cho là hắn đang chuẩn bị cho cuộc thi đấu sắp tới. Bất quá trong lòng có chút tiếc nuối, dù sao nửa tháng quá ngắn, Đường Phong Nguyệt chưa chắc có thể tiến bộ bao nhiêu.
Mấy ngày tiếp theo, Đường Phong Nguyệt vẫn cứ chìm đắm vào thương pháp, mỗi ngày ngoại trừ ăn uống ngủ nghỉ, thì chính là cảm ngộ tờ giấy thương pháp kia.
Phương Như Sinh nhìn thấy hết tất cả điều này.
Thời gian trôi nhanh, nửa tháng đã qua. Đến ngày này, vòng bán kết của cuộc thi đấu cuối cùng cũng bắt đầu.
Ngày vừa sáng, sân đấu võ có sức chứa mấy vạn người đã chật kín người. Không chỉ vậy, hôm nay ngay cả trên hành lang, thậm chí trên những khoảng đất trống sau hậu đài đấu võ, đều bị người vây kín như nêm cối.
Cơ bản là người chỉ cần ngồi xuống thì đừng hòng đứng lên được nữa.
Bốn đội tuyển tham gia thi đấu được chia tại bốn góc đài, đã bắt đầu chuẩn bị cho trận đại chiến sắp tới.
Chẳng bao lâu, tám đội tuyển các thành khác cũng đến. Còn thành Mạn Thủy, vẫn là Trịnh Sơn Hào chỉ huy một mình đến. Bọn họ đều có ghế ngồi quan chiến được chuẩn bị riêng.
Ánh mắt Đường Phong Nguyệt lướt qua Trịnh Sơn Hào, nhưng không gây ra sự nghi ngờ của người kia.
Sau đó, Giang Phần Cầm được mọi người vây quanh xuất hiện, ngồi trên chiếc ghế lớn nhất ở dưới đài.
Vòng bán kết của bốn đội, vẫn là dùng hình thức rút thăm quyết định đối thủ. Kết quả rút thăm cho thấy, Thu Nguyên thành đối đầu với Bạch Thủy thành. Bách Hoa thành, thì đối đầu với Thuận Thiên thành.
Khán giả hô to, tiếng hò reo còn lớn hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Đường Phong Nguyệt nhìn ra ngoài, thấy bốn phía đều là bóng người đen nghịt, từ thấp lên cao trông như thủy triều cuồn cuộn, không thấy được điểm cuối.
Âm thanh náo nhiệt kia, những tiếng la hét quên mình, luôn kích thích thần kinh của mọi người, khiến người ta đắm chìm trong sự căng thẳng sắp đến của cuộc quyết đấu.
"Các ngươi nói xem, hai trận quyết đấu này, ai có thể tiến vào trận chung kết cuối cùng?"
"Còn cần phải nói sao, đương nhiên là Bạch Thủy thành của ta và Thuận Thiên thành đã hai lần vô địch liên tiếp. Ta chờ đợi nhất trận chiến cuối cùng giữa Triển Bằng Phi và Dã Tiên!"
"Phùng Đề thua dưới tay Đường Phong Nguyệt của Bách Hoa thành, chứng minh hắn vẫn kém Dã Tiên một bậc. Việc Bạch Thủy thành đánh bại Thu Nguyên thành là không có gì khó khăn. Nhưng mà cuộc so tài giữa Thuận Thiên thành và Bách Hoa thành, e rằng không đơn giản như các ngươi nghĩ. Theo ta thấy, Tần Mộ chưa hẳn kém Triển Bằng Phi bao nhiêu."
"...".
Hiện trường bàn tán xôn xao. Thanh âm ồn ào hòa lẫn vào nhau, đến ngoài ngàn mét cũng nghe thấy được.
Ánh nắng vàng kim rực rỡ chiếu xuống, giữa muôn vàn chờ đợi, cuối cùng giờ Thìn đã đến.
"Trận đầu, Thu Nguyên thành đối đầu với Bạch Thủy thành."
Giống như có hàng trăm quả thuốc nổ được kích nổ cùng lúc, âm thanh vang lên tại hiện trường muốn xuyên thủng cả màng nhĩ người nghe.
Đường Phong Nguyệt và mọi người tạm thời đứng ngoài xem.
Thu Nguyên thành và Bạch Thủy thành nhanh chóng giao đấu. Hai bên đều không làm mọi người thất vọng, ngay từ đầu đã thể hiện trình độ cao nhất, đánh cho gió nổi mây phun, khiến người xem không kịp nhìn.
Trương Việt, Tiễn Thông, Từ Lỗ và những cao thủ khác của Thu Nguyên thành lần lượt ra sân. Trước đây, bọn họ bị Đường Phong Nguyệt một mình đánh bại, mấy ngày nay đã rút ra không ít bài học, chiến lực đều có tiến bộ.
Một lúc sau, Phùng Đề cuối cùng ra trận. Trong mười chiêu, hắn dùng Diêm La Sát Nhãn phối hợp với Diêm Vương ấn, đánh bại người thứ năm của Bạch Thủy thành.
Ngay giờ khắc này, Dã Tiên người luôn nhắm mắt mở bừng đôi mắt, tựa như hai thanh kiếm bén kinh người, đâm thẳng vào Phùng Đề.
Không khí im lặng bị xé rách, Diêm La Sát Nhãn của Phùng Đề gần như ngay tức khắc bị đánh tan. Trong lòng hắn dâng lên một cơn sóng kinh hoàng, lại sinh ra một cảm giác không cách nào là địch thủ.
Dã Tiên ra sân, từng bước một. Tiếng hò reo của người xem cũng lớn lên từng đợt.
Nơi đây là Bạch Thủy thành, mà Dã Tiên, chính là niềm kiêu hãnh của Bạch Thủy thành.
Cuối cùng, Dã Tiên lên đài, và tiếng hò hét của bốn phía cũng đạt đến cao trào tại thời điểm này.
Khí thế của Phùng Đề và Dã Tiên va chạm vào nhau, sát ý không chút kiêng dè giống như chạm phải khắc tinh, ngay lập tức co rút lại hơn một nửa.
Đường Phong Nguyệt âm thầm lắc đầu.
Thực lực của võ giả là một chuyện, nhưng việc thực sự phát huy được bao nhiêu lại là một chuyện khác. Từ lúc bắt đầu, khí thế mạnh nhất của Phùng Đề đã bị Dã Tiên áp chế, sở trường lại biến thành điểm yếu, có thể nói là xuất sư bất lợi.
Một người khi đã bị ép về khí thế, trong lòng sinh ra ý sợ hãi, thì việc phát huy thực lực cũng sẽ bị ảnh hưởng lớn. Huống chi, theo Đường Phong Nguyệt thấy, thực lực của Phùng Đề bản thân cũng đã kém Dã Tiên không ít.
Kết quả, có thể đoán trước được.
Trên đài luận võ, từng đợt áp lực vô hình từ trên thân Dã Tiên tỏa ra, không ngừng trói buộc về phía Phùng Đề. Trong lúc bất tri bất giác, sát khí của Phùng Đề đã bị nén trong một phạm vi rất nhỏ.
Phùng Đề biết, nếu không ra tay ngay, lợi thế của mình sẽ dần bị xâm chiếm gần hết.
"Thiên Tinh Chỉ!"
Tay trái tay phải tinh quang lóe lên, Phùng Đề ngay từ đầu đã sử dụng tuyệt học chí cường.
Xuy xuy!
Hai đạo tinh quang nhỏ đâm về Dã Tiên, xuyên thủng khí tràng vô hình Dã Tiên vừa mới dựng lên.
Dã Tiên lùi lại. Nhưng mà Thiên Tinh Chỉ không hổ danh là võ học có uy hiếp cực mạnh, vẫn không ngừng tiếp cận Dã Tiên, thậm chí đã làm rách cả quần áo của hắn.
Ngay từ đầu, Phùng Đề đã vứt bỏ mọi sự thăm dò.
Đường Phong Nguyệt tin rằng, trận so tài này sẽ không quá mười chiêu. Đều bởi vì ngay từ đầu cả hai bên đều đã dùng đến võ học chí cường, tương đương với hàng trăm hàng nghìn chiêu đều đã được ngưng súc lại thành mấy chiêu!
Dã Tiên lùi về đến mép đài, không thể tránh né được nữa. Hai đạo quang mang Thiên Tinh Chỉ, lấy tốc độ nhanh đến tuyệt luân đâm tới chỗ hắn.
"A!" Tiếng kêu kinh hãi vang lên xung quanh.
Oanh!
Vào khoảnh khắc này, một luồng sức mạnh như thai nghén từ lâu, từ trong thân thể tráng kiện của Dã Tiên bùng phát ra, làm cho tốc độ của hai đạo tinh quang Thiên Tinh Chỉ chậm lại đôi chút.
Chính là sự chậm lại này, Dã Tiên tay nắm chặt thanh kiếm sau lưng.
Keng, rút kiếm!
Không cách nào diễn tả được một kiếm này nhanh bao nhiêu, giống như sao băng xẹt qua trước mắt, khi bạn thấy được nó thì nó đã xuyên qua cơ thể bạn rồi.
Ánh kiếm dày lóe lên một cái rồi biến mất, càng đem hai đạo tinh quang nhỏ bé của Thiên Tinh Chỉ hết thảy rẽ làm đôi. Phùng Đề hét lớn một tiếng, không kịp thi chiêu đã bị một kiếm này đâm xuyên qua vai.
Chiến ý cuồn cuộn thoáng qua tức thì, nhanh đến mức khiến cho người ta tưởng tất cả chỉ là ảo giác.
Trên đài luận võ, hai tay Dã Tiên buông thõng xuống, kiếm đã vào vỏ. Từ đầu đến cuối, mọi người vẫn không thấy rõ dáng vẻ của một kiếm kia.
"Ta, thua rồi."
Phùng Đề cay đắng nói.
Nếu nói thua dưới tay Đường Phong Nguyệt, Phùng Đề vẫn không cam tâm. Như vậy thua dưới tay Dã Tiên, Phùng Đề thậm chí không nói nên lời giảo biện nào. Đây là sự nghiền ép tuyệt đối về thực lực, không có lý do nào để nói nữa.
"Lần thi đấu này, liệu có người nào có thể cùng Dã Tiên so tài cao thấp không?"
Trước khi xuống đài, Phùng Đề nhìn thoáng qua Triển Bằng Phi đang ở phía nam. Có lẽ hắn là người duy nhất còn lại.
"Tàn sát kiếm pháp của ta, vừa rồi đã ngập tràn chiến ý, đã thuận lợi tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới. Triển Bằng Phi, ta chờ mong quyết chiến với ngươi."
Trước mặt hàng vạn người, Dã Tiên nhìn Triển Bằng Phi, rồi bất chợt xuống đài.
"Quyết chiến sao? Ta cũng rất chờ mong. Bất quá, cửa ải trước mắt cũng không dễ qua." Triển Bằng Phi cười tiêu sái một tiếng, liếc mắt nhìn sang phía Bách Hoa thành.
"Thật không ngờ, Dã Tiên lại mạnh hơn những gì ta nghĩ."
Đường Phong Nguyệt thở dài một hơi. Nếu như đổi lại nửa tháng trước, e là hắn cũng không đỡ được một kiếm kia của Dã Tiên vừa rồi.
Trận đấu đầu tiên, một kích cường thế của Dã Tiên đã để lại một ấn tượng khó phai trong lòng mọi người, không ít người vẫn còn đang hồi tưởng. Cho đến khi trọng tài tuyên bố, trận thứ hai bắt đầu.
"Trận thứ hai, Thuận Thiên thành đối đầu với Bách Hoa thành."
Nếu như trận đầu là mọi người xem Dã Tiên, thì ở trận này, mọi người vô cùng chờ mong sự thể hiện của Triển Bằng Phi. Đương nhiên, cũng có một số người mong chờ vào Tần Mộ với ba côn đánh bại La Hàn Tâm.
Phía Bách Hoa thành, người được cử ra đầu tiên là Tử Mộng La.
"Cô nương, đắc tội."
Thanh niên của Thuận Thiên thành hơi thất thần, ôm quyền một tiếng, liền rút đao ra.
"Lưu Sa Đao Pháp."
Thanh niên vung vẩy con đao trong tay, đao quang một lớp lại một lớp, tựa như những dòng chảy cát lở hướng Tử Mộng La đánh tới.
"Tử Khí Di Không."
Tử Mộng La thi triển Tử Khí Lưu Quang Quyết, chủy thủ chém ra một đạo tử quang. Tử quang trên không trung một phân thành hai, hai phân thành bốn, cuối cùng hóa thành từng đạo tử khí rơi xuống tấn công.
Phanh phanh phanh!
Hư không tạo nên những gợn sóng.
Hai người giao chiến mười mấy chiêu. Thế đao của thanh niên chuyển một cái, trong khoảnh khắc đao khí lưu sa bao phủ cả trời đất rơi xuống. Một chiêu này ẩn chứa biến hóa kỳ diệu, ngươi càng chống cự thì càng lún sâu trong ánh đao, giống như cát chảy.
Tử Mộng La lại làm ra một động tác không ai ngờ tới, lại chủ động đưa thân vào trong ánh đao cát chảy.
Một khắc sau, chủy thủ của nàng đâm về một điểm nào đó, đao khí bị cuốn ngược trở lại, ngược lại khiến cho thanh niên chật vật không chịu nổi, cuối cùng buộc phải xuống đài.
"Kiến Vi Chi Cảnh."
Trong sân đồng thời có mấy người khẽ hít một hơi.
Kiến Vi Chi Cảnh, rất nhiều người cả đời không thể nào khám phá ra được. Mà có thể lĩnh ngộ ở cảnh giới Chu Thiên, đều là những người ngộ tính thực sự mạnh mẽ.
Triển Nguyên Tích lẩm bẩm: "Không ngờ, thiên tư của nàng lại cao đến như vậy!"
Sự kinh hỉ Tử Mộng La mang đến cho mọi người vẫn chưa dừng lại. Liên tiếp hai trận, cô đều thể hiện kỹ xảo chiến đấu cực cao.
Với Ngự Phong Bộ cùng Tử Khí Lưu Quang Quyết phối hợp, Tử Mộng La phảng phất như một bóng ma tím mị ẩn hiện, thêm cả Kiến Vi Chi Cảnh Động Sát Nhập Vi, dù chỉ một sơ hở nhỏ của đối thủ cũng không thể thoát khỏi đôi mắt của nàng.
Trong vòng chưa đầy hai phút đồng hồ, Tử Mộng La liên tiếp thắng bốn người của Thuận Thiên thành!
Người xem toàn trường đều trợn tròn mắt.
Thuận Thiên thành hai lần xưng bá, ngoài anh em nhà Triển thị ra, bốn người còn lại cũng không phải kẻ xoàng xĩnh, đặt ở mấy thành khác thì cũng có thể được gọi là tuyển thủ át chủ bài.
Nào ngờ, lại dễ dàng bị đánh bại đến như vậy.
Chỉ có thể nói, tất cả mọi người đều đã đánh giá thấp thân ảnh áo tím xinh đẹp vô ngần kia trên đài luận võ.
"Mộng La, ngộ tính của nàng hơn hẳn ta, e là chỉ có Phong đệ mới có thể hơn nàng đôi phần mà thôi."
Tần Mộ cười nhạt, ánh mắt lưu chuyển giữa Đường Phong Nguyệt và Tử Mộng La, thoáng lộ ra một tia tự hào.
"Tử Mộng La, ta đến để đấu với ngươi."
Toàn trường một lần nữa lại xuất hiện cao trào.
Mỹ Dạ Xoa Triển Nguyên Tích lên đài, giao đấu với mị nữ áo tím Tử Mộng La.
Offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận