Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 589: Danh chấn giang hồ (length: 12746)

Chương 589: Danh chấn giang hồ
Đường ra rộng chừng một trượng, kéo dài tới nơi xa xôi vô tận.
Đường Phong Nguyệt hai tay mỗi bên dẫn theo Trương Nhã Đường cùng Lý Phiêu Hương, không ngừng hướng phía trước phóng đi. Tiếng vang phía sau ngẫu nhiên vang lên, cũng đã càng ngày càng xa hắn, hắn cũng không quay đầu lại.
Người đều có số mệnh, có người sinh ra bình thường, có người lại có thiên hình vạn trạng trải nghiệm. Đường Phong Nguyệt hẳn là loại thứ hai, trong đầu hiện lên những chuyện đã xảy ra tại Kỳ Huyễn sơn trang, cuối cùng dừng lại ở trong đôi mắt tuyệt vọng mang theo hi vọng của Bàng Định Bang.
Nếu như ngay từ đầu, Đường Phong Nguyệt cầu sinh chỉ vì chính mình, vậy thì giờ phút này phải tăng thêm mấy người nữa. Hắn muốn báo thù cho bọn họ!
Không biết đã chạy bao lâu, Đường Phong Nguyệt mệt mỏi đến mức suýt chút nữa khuỵu xuống đất. Lúc trước đại chiến cùng các cao thủ trẻ tuổi của tứ viện đã tiêu hao quá nửa công lực, hắn lại còn dẫn theo hai người Trương Nhã Đường, tâm lực hao tổn quá độ khiến hắn đã không còn chút sức lực, quả thực là quá may mắn rồi.
"Đường huynh, chúng ta an toàn sao?"
Trương Nhã Đường mơ màng tỉnh lại, hỏi.
Đường Phong Nguyệt vừa muốn trả lời, nhưng đột nhiên dừng lại, lộ ra vẻ kỳ lạ: "Trương huynh, e rằng chúng ta sẽ phải xuống suối vàng làm bạn rồi."
Phía trước, một người đang đứng với phong thái nổi bật hơn người.
Đường Phong Nguyệt thậm chí không biết, rốt cuộc hắn đã xuất hiện bằng cách nào. Người này mặc một bộ áo bào đỏ rực, thân hình cân đối, diện mạo lại mơ hồ không rõ.
"Đường công tử, lúc đầu ta chặn ở nơi đây, nghĩ thầm nếu có thể gặp được ngươi, sẽ thả ngươi đi qua, vì ta không muốn giết chết một nhân vật kinh diễm như ngươi. Nhưng bây giờ, ta chợt lại không muốn thả ngươi, bởi vì có lẽ đây sẽ là thả hổ về rừng."
Người áo bào đỏ thản nhiên nói.
"Ta chỉ muốn biết, ngươi là ai."
Dưới tuyệt cảnh, Đường Phong Nguyệt ngược lại trở nên trầm tĩnh.
Đối mặt với Hàn Đại đương gia và những người khác, hắn cảm giác như đang đối diện với một màn sương mù. Mà khi đối diện với người này, Đường Phong Nguyệt chỉ cảm thấy một mảnh hư vô. Không cần nói cũng biết, người này lợi hại hơn Hàn Đại đương gia và những người khác nhiều.
Có thực lực như vậy, thật ra thân phận của hắn đã không cần nói cũng hiểu.
Ngoài trừ vị trang chủ thần bí nhất của Kỳ Huyễn sơn trang, còn có thể là ai.
Người áo bào đỏ cười nói: "Ta họ Vân."
Đường Phong Nguyệt chấn động cả người, đột nhiên nghĩ đến Vân Mộng Chân.
Người áo bào đỏ thở dài: "Ai! Mọi thứ đều có thiên mệnh, Đường công tử, ngươi có biết thiên mệnh của ngươi là gì không?"
Đường Phong Nguyệt nói: "Vận mệnh một đường, thật giả khó phân, dù đã biết, cũng là không biết. Có lẽ, chuyện đang phát sinh chính là thiên mệnh của ta."
Người áo bào đỏ yên lặng nhìn hắn, hồi lâu mới nói: "Ngươi thật đặc sắc. Có lẽ giữ ngươi lại sẽ thú vị hơn so với giết ngươi." Dứt lời, đột nhiên tránh ra một chỗ.
Đường Phong Nguyệt ngạc nhiên, không thể tin được. Ngay cả Đạm Đài Minh Nguyệt cũng không giấu được vẻ khó tin trên mặt.
"Ta người này thưởng thức nhất là kỳ tài trong thiên hạ, thư sinh tuấn tú như ngươi, ngươi cũng vậy. Tương lai thiên hạ, nếu thiếu đi sự cạnh tranh của cường địch, chẳng phải là quá mức nhàm chán sao, ha ha ha!"
Đường Phong Nguyệt nửa tin nửa ngờ, nhưng nghĩ nếu đối phương muốn giết mình, chẳng qua là một ý niệm, dứt khoát dẫn theo bốn người đi lên, mãi cho đến khi đi qua người áo bào đỏ, vẫn không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
"Tiền bối định xử trí thư sinh tuấn tú kia thế nào?"
Đường Phong Nguyệt dừng chân, nhịn không được hỏi.
"Ta đã nói rồi, ta thích nhân tài, đối với người tài cũng phá lệ tha thứ. Cho nên hắn không có việc gì."
Người áo bào đỏ cười nhạt nói.
Đường Phong Nguyệt quay đầu rời đi.
Hành động thả hắn đi của người áo bào đỏ khiến hắn vừa may mắn vừa dâng lên một áp lực khó tả. Sự tự tin tuyệt luân của đối phương, cùng với loại đại khí phách muốn tranh hơn thua với quần hùng thiên hạ, đều chứng minh hắn là một vị kiêu hùng khoáng thế.
Đường Phong Nguyệt đi được không biết bao lâu, người áo bào đỏ lên tiếng: "Hai vị, còn chưa chịu ra sao?"
Hai tiếng cười dài vang lên, cách người áo bào đỏ mười trượng, hiện ra thân ảnh của Thiên Tàn Địa Khuyết Nhị Lão.
Thiên Tàn cười nói: "Vân tiểu tử, lão phu thật tò mò, nếu không phải ngươi cảm giác được sự tồn tại của hai người bọn ta, có phải ngươi sẽ vẫn thả Đường tiểu hữu rời đi hay không?"
Người áo bào đỏ nói: "Nói thật, ta cũng không biết. Bất quá Vân mỗ cũng rất tò mò, nếu Vân mỗ khăng khăng muốn ra tay, nhị vị có tổn hại hiệp nghị, ra tay với ta hay không?"
Thiên Tàn nói: "Lão phu cũng không biết."
Nghe vậy, ba người đồng thời cười phá lên, trong lòng đã hiểu ý nhau.
Người áo bào đỏ không một dấu hiệu biến mất ngay tại chỗ khiến Thiên Tàn thở dài: "Vân tiểu tử quả thật là một kỳ tài, công lực của hắn bây giờ, ngay cả ta cũng có chút không đoán được."
Địa Khuyết cũng nói: "Hy vọng võ lâm có thể xuất hiện những thiên tài chân chính, nếu không tương lai thiên hạ, ai là đối thủ của hắn?"
"Đường tiểu hữu thì sao?"
"Hắn còn quá trẻ, không còn kịp nữa."
Đường ra rất dài, cả nhóm năm người Đường Phong Nguyệt chạy trọn vẹn hai ngày hai đêm, mới đi ra từ một sườn dốc âm u với cây cối cao lớn rậm rạp.
Quay đầu nhìn lại, đường ra kia biến mất không dấu vết, phảng phất như chưa từng tồn tại.
Đường Phong Nguyệt không khỏi cảm thán, nội tình Kỳ Huyễn sơn trang quá sâu, vô luận là chất lượng cao thủ, số lượng, hay là sự tinh thâm của trận pháp, đều vượt quá sức tưởng tượng của võ lâm.
Để tránh nảy sinh biến cố, nhóm Đường Phong Nguyệt không hề dừng lại, đi thẳng đến một thành trấn gần đó, vào ở một khách sạn mới thở phào một hơi.
"Không tốt, Trương huynh cùng Lý cô nương có chút phiền phức."
Cẩn thận kiểm tra Trương Nhã Đường và Lý Phiêu Hương, Đường Phong Nguyệt cau mày.
Trên đường đi, hai người lúc thì u mê, lúc thì tỉnh lại, ý thức vô cùng hỗn loạn. Lúc đó, Bàng Định Bang để mê hoặc Hàn Đại đương gia, đã thi triển Hỗn Loạn Ma Thiên Quyết thật chứ không phải giả. Hiện tại, ma lực hỗn loạn đã xâm nhập vào ý thức của hai người, Đường Phong Nguyệt cũng thúc thủ vô sách.
Thứ nhất, hắn có thể vận dụng Vô Ưu Chi Lực quá ít, ngoài tầm tay. Thứ hai, vấn đề của hai người lại ở trong ý thức, lỡ chữa trị xảy ra sơ suất, trực tiếp biến thành đồ ngốc cũng có thể, Đường Phong Nguyệt không dám tùy tiện thử.
"Ha ha, Đại sư huynh, huynh giỏi quá đi, lần nào cũng làm Phiêu Hương thấy rất thoải mái."
Lý Phiêu Hương cười khúc khích, giọng điệu mập mờ, đầy ẩn ý khiến Đạm Đài Minh Nguyệt và Quái Tinh mặt đỏ bừng. Đường Phong Nguyệt im lặng đứng một bên.
"Hai vị cô nương, các ngươi có biện pháp gì không?"
Đường Phong Nguyệt âm thầm tìm trong khu vực đan dược của mỹ nữ hệ thống, nhưng vô luận khu vực cấp ba hay cấp bốn, đều không có đan dược trị liệu vấn đề về tinh thần. Có lẽ khu vực cấp một và cấp hai có, nhưng chưa mở ra, Đường Phong Nguyệt cũng không có cách nào.
Nhưng hắn biết, hai cô gái từ xưa đã tinh thông kỳ môn dị thuật, có thủ đoạn gì cũng khó nói.
"Để ta thử xem."
Quái Tinh tiến lên, hai tay chắp lại, một trận khói mê lấp lóe, bao phủ lấy bản thân cùng Trương Nhã Đường hai người.
Ước chừng nửa canh giờ sau, Quái Tinh tỉnh lại, nói: "Công lực của Bàng tiền bối quá thâm sâu, đại pháp tinh thần của ta không thể xua tan ma lực hỗn loạn trong cơ thể hai người. Bất quá Đường huynh cũng đừng quá lo lắng, ta đã khống chế được ma lực hỗn loạn không cho khuếch tán, ít nhất trong nửa tháng, tình hình của hai người sẽ không chuyển biến xấu."
"Vậy nửa tháng sau thì sao?"
"Nhẹ thì ngớ ngẩn, nặng thì mất mạng."
Đường Phong Nguyệt im lặng không nói, niềm vui thoát khốn ngay lập tức tan thành mây khói.
Đạm Đài Minh Nguyệt nhìn Đường Phong Nguyệt, dưới ánh trăng, gương mặt thiếu niên khiến người ta sinh ra cảm xúc thương tiếc, không khỏi nhẹ nhàng nói: "Có lẽ có một người có thể chữa được cho hai người bọn họ."
Đường Phong Nguyệt vội vàng nhìn nàng.
"Trong Vong Ưu Lâm có một nữ tử, được người đời gọi là nữ thần y, nghe nói mọi bệnh nan y trong thiên hạ, không bệnh nào mà nàng không chữa được. Đường huynh có thể đến đó thử một chút."
Quái Tinh cũng nói: "Ta lại quên mất nàng. Nếu Lam Nguyệt Quốc chỉ có một người có thể chữa được cho hai người Trương huynh, vậy chắc chắn là nữ thần y."
Đường Phong Nguyệt biết rõ hai cô gái trông có vẻ ôn hòa nhưng kỳ thực tính tình vô cùng cao ngạo, có thể nhận được sự khẳng định đồng lòng của cả hai, vậy vị nữ thần y kia chắc chắn là có bản lĩnh thật sự.
Với thái độ "lấy ngựa chết làm ngựa sống", Đường Phong Nguyệt quyết định thử một lần.
Ngày thứ hai, cả nhóm năm người thuê hai cỗ xe ngựa, cùng nhau hướng Vong Ưu Lâm mà đi.
Trong lúc ngồi xe ngựa có một chuyện khá thú vị xảy ra.
Lý Phiêu Hương cứ đòi phải ở cùng xe với Trương Nhã Đường, thỉnh thoảng lại thốt ra mấy câu khiến người ta đỏ mặt tim đập. Đường Phong Nguyệt bất đắc dĩ, đành phải để hai người một xe riêng, mình cùng Đạm Đài Minh Nguyệt, Quái Tinh một xe.
Vong Ưu Lâm nằm ở phía bắc của Lam Nguyệt Quốc, nơi xa xôi, cho nên mấy người trên đường ăn gió nằm sương, ra roi thúc ngựa, cũng không dừng lại ở các thành phố lớn.
Đương nhiên, một số tin tức giang hồ vẫn truyền đến tai của mấy người.
Tuy đã mấy tháng trôi qua, nhưng sự kiện Kỳ Huyễn sơn trang vẫn bị một số người bàn tán. Đường Phong Nguyệt không ngờ tới rằng, mình lại thành nhân vật nổi tiếng ở Lam Nguyệt Quốc.
Hắn đánh giá quá thấp vị thế của Lam Nguyệt Thập Tinh. Không hề khoa trương chút nào, người đánh bại Ngạc Tiễn Tinh Đàm Minh như hắn, bây giờ đã trở thành mục tiêu điều tra của đông đảo thế lực.
Ai nấy đều muốn biết, vị thiếu niên xuất thế bất ngờ này, rốt cuộc đến từ đâu, sư phụ là ai.
Sau đó, tin tức từ trong tông bộ Minh Nguyệt truyền ra, công bố Đường Phong Nguyệt là người của Đại Chu Quốc, chuyện này gây nên một cơn sóng gió lớn.
Chuyện quái quỷ gì vậy, Đại Chu Quốc nơi thâm sơn cùng cốc, nơi trình độ võ đạo đứng từ dưới lên đếm, thế mà lại xuất hiện một thiên tài đủ để sánh ngang với Thập Tinh?
Mọi người vừa hoài nghi, vừa kinh sợ thán phục, kéo theo đó là một cảm xúc phẫn nộ.
Ở bất cứ đâu, đều có cảm xúc bài ngoại, giang hồ Lam Nguyệt Quốc cũng không ngoại lệ. Bây giờ một tên tiểu tử từ nơi khác đến, vậy mà đánh bại một người trong Lam Nguyệt Thập Tinh, giống như là tát vào mặt giang hồ Lam Nguyệt Quốc, đây là một sự sỉ nhục!
"Cái tên họ Đường kia, may mắn hắn đã tiến vào Kỳ Huyễn sơn trang, nếu không ông đây phải một đao chém thẳng vào mặt hắn, để hắn biết mà không dám xem thường Lam Nguyệt Quốc."
Trong khách sạn, một gã hào khách giang hồ uống cạn một ngụm rượu, lớn tiếng nói.
"Lưu lão đại ngươi cũng chỉ giỏi nói mồm thôi, nếu người ta đứng trước mặt ngươi, ngươi có lẽ còn chẳng dám thả một tiếng rắm đâu."
Người bên cạnh cười nói.
"Ăn nói linh tinh! Ta Lưu lão đại một miếng nước bọt là một cái đinh, hôm nay ta nói ở đây là. . ."
Lưu lão đại đang buông lời bừa bãi thì bỗng dừng lại, hai mắt từ từ mở lớn, nhìn một bóng trắng từ nơi xa đi vào trong xe ngựa.
"Lưu lão đại, ngươi làm sao vậy?"
"Ta, ta không sao."
Lưu lão đại trong lòng kinh hãi. Từ khi Đường Phong Nguyệt một trận thành danh, chân dung của hắn đã được Bách Sự Thông truyền khắp giang hồ, rất nhiều người đều đã nhìn qua. Vừa nãy, tướng mạo của thiếu niên áo trắng kia giống hệt Đường Phong Nguyệt.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lưu lão đại lại nhịn không được cười lên, nhất định là hoa mắt rồi. Đường Phong Nguyệt sớm đã tiến vào Kỳ Huyễn sơn trang, nhiều tháng thế này, làm sao có thể tái xuất giang hồ.
Trong xe ngựa, Đường Phong Nguyệt mua một túi lớn bánh bao, đưa cho hai cô gái.
"Đường huynh thấy thế nào, giờ khắp giang hồ đều bàn tán về huynh, nghe nói không ít người thề rằng sau này ai thấy huynh, nhất định phải cùng huynh đọ sức một phen đấy."
Quái Tinh ngồi trong xe, nhưng không cản trở nàng nghe thấy người qua đường nghị luận, cười trêu ghẹo nói.
"Nếu vậy, ta chỉ còn cách trốn trong xe, tránh phiền phức thôi."
Đường Phong Nguyệt cũng bật cười nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận