Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 561: Kỳ Huyễn sơn trang bạch ngọc bậc thang (length: 12873)

Chương 561: Kỳ Huyễn sơn trang bậc thang bạch ngọc
Đêm tối dần dần buông xuống, vầng trăng tròn nhô lên giữa bầu trời.
Không biết có bao nhiêu người đổ về phía đông dãy núi. Nơi vốn yên tĩnh ngày nào, giờ cũng thêm vài phần náo nhiệt.
Trong hư không, hình dáng mơ hồ kia ngày càng rõ nét. Đến giờ Tuất, hình ảnh kia cơ hồ trở thành thực thể tồn tại, ánh sáng ngũ sắc bùng nổ, xuyên suốt cả trời đất.
Giờ phút này, vô số người ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt đầy vẻ cuồng nhiệt.
"Kỳ Huyễn sơn trang, cuối cùng cũng xuất hiện rồi."
Ở một đỉnh cao phía đông dãy núi, một lão giả lên tiếng. Lão nhân này họ Cổ, đến từ Minh Nguyệt tông.
Bên cạnh Cổ trưởng lão còn có một vài lão giả khác. Một trong số đó chính là Lý trưởng lão của Minh Nguyệt tông, người từng xuất hiện tại Lâu gia.
Phía sau một đám trưởng lão là những đệ tử xuất sắc của Minh Nguyệt tông. Cao Quỳnh Ngọc, một thân áo lam, phiêu dật ung dung cũng có mặt. So với khi ở Lâu gia, khí tức của hắn càng thêm xuất chúng, như áng mây trên trời, mờ ảo khó đoán.
"Cơ duyên tại Kỳ Huyễn sơn trang lần này, có thể có được thì tốt, không có được cũng đừng nên lo lắng."
Cổ trưởng lão căn dặn các thiên tài trong tông, ánh mắt lại hướng đến một nam một nữ đi đầu.
Nam tử thân hình vạm vỡ, đeo đại đao sau lưng, toàn thân đao khí bao phủ. Nữ tử một thân trang phục màu cam nhạt, môi cũng màu cam nhạt, đôi mắt tựa trăng rằm, cao ngạo thanh lãnh.
Vô số nam đệ tử nhìn nàng, lộ ra vẻ si mê.
Chính là Hoa Đường và Đạm Đài Minh Nguyệt.
Đối với Cổ trưởng lão mà nói, người khác không có được cơ duyên không sao, nhưng Hoa Đường và Đạm Đài Minh Nguyệt nhất định phải có được. Bởi vì nếu ngươi không có được, không có nghĩa là bát tinh khác cũng không có được, đến lúc đó bị kéo giãn khoảng cách, thì không phải chuyện một sớm một chiều có thể bù lại được.
"Ha ha ha, Cổ lão đầu, các ngươi đến cũng sớm thật đấy."
Một nhóm người khác cũng tiến đến đỉnh cao.
Đám người này mặc trang phục màu đỏ, trên mặt thêu ba đóa lửa vàng nhỏ, là người của Liệt Hỏa tông.
"Chiêm lão đầu, thì ra ngươi vẫn chưa c·h·ế·t."
"Ha ha, ngươi còn chưa c·h·ế·t, lão phu sao nỡ c·h·ế·t."
Hai bên xem ra không được thân thiện, vừa gặp mặt đã bắt đầu châm chọc, khiêu khích nhau.
Đệ tử hai tông càng biểu hiện một bộ dạng đối đầu gay gắt, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Thì ra vài năm trước, Thạch Trùng hành tẩu giang hồ từng gặp Đạm Đài Minh Nguyệt, rồi mở cuộc truy cầu mãnh liệt, truy không thành lại muốn dùng thủ đoạn hèn hạ ép buộc đối phương.
Nếu không có người xuất thủ lúc đó, Đạm Đài Minh Nguyệt đã bị Thạch Trùng làm n·h·ụ·c. Vì chuyện này, tông chủ Minh Nguyệt tông đích thân lên Liệt Hỏa tông, tìm tông chủ Liệt Hỏa tông giao chiến một trận.
Từ đó về sau, hai tông từ nước giếng không phạm nước sông biến thành đối địch triệt để.
"Minh Nguyệt, mấy ngày nay, nàng có nhớ ta không?"
Thạch Trùng tóc đỏ rực, vạt áo hơi mở rộng, trông có vẻ cuồng quyến tà mị.
Hắn vừa dứt lời, không khí liền như ngưng trệ. Nam đệ tử Minh Nguyệt tông đều giận trừng hắn, ngay cả Hoa Đường, mắt cũng hơi nheo lại.
Trước kia Thạch Trùng từng có ý đồ bất chính với Đạm Đài Minh Nguyệt, bây giờ hỏi như vậy rõ ràng có ý trêu đùa, khinh nhờn.
"Thế gian cảnh tượng vạn ngàn, ta tại sao phải nhớ ngươi?"
Đạm Đài Minh Nguyệt dáng người như ngọc, gương mặt tuyệt mỹ không hề có chút biến sắc.
Thạch Trùng cười khì khì, trong lòng kinh hãi không thôi.
Tu dưỡng tâm tính của một người, có thể cảm nhận được thông qua lúc nói chuyện với nhau. Ý của đối phương, rõ ràng là nói mình chỉ là một phần trong thế gian này.
Một câu nói rất bình thường, nhưng vẻ bình thản này, hoàn toàn bộc lộ ra tâm tính ngày càng không t·h·i·ếu sót của Đạm Đài Minh Nguyệt.
Nữ tử này tựa hồ càng lúc càng cách xa thế tục phàm trần.
Nhưng càng như vậy, Thạch Trùng càng muốn có được. Có thể cưỡi lên loại nữ thần không vướng bụi trần này mới là thú vui lớn nhất của một nam nhi.
"Thạch Trùng, tiếp ta một chiêu."
Trong lúc đang suy nghĩ, có người vung quyền đánh tới Thạch Trùng.
Thạch Trùng cười lớn, cũng tung ra một quyền. Một quyền này mang theo lực lượng nóng bỏng như nham thạch cuộn trào, không khí dọc đường đều bắt đầu vặn vẹo.
BÙM!
Hoa lửa văng tứ tung như sao băng, rơi xuống đất, nhanh chóng đốt cháy đá khô thành một mảnh đen.
Người kia là một thiếu niên môi mỏng, ánh mắt sắc như kiếm. Mọi người xung quanh khi đối diện đều cảm thấy con ngươi như bị kim đâm, vội vã dời đi.
"Diêm Thiên Quân, thì ra ngươi cũng tiến bộ."
Thạch Trùng nhìn thiếu niên, cười một tràng quái dị.
Diêm Thiên Quân, kỳ tài kiếm đạo số một đương thời của Lam Nguyệt quốc, đệ tử ưu tú nhất của Kiếm Môn, từng chém giết cao thủ hạng ba của bảng Phong Vân giới trên ba kiếm, nên danh chấn giang hồ.
Trong Lam Nguyệt Thập Tinh, hắn mang danh hiệu Diêm Vương kiếm tinh.
"Ta không thích giọng điệu nói chuyện của ngươi."
Diêm Thiên Quân lạnh lùng nói, một luồng kiếm khí phóng lên tận trời, càng xé rách tầng mây tạo thành một lỗ hổng khổng lồ. Mọi người ở đây, ngoại trừ một số ít như Cổ trưởng lão, tất cả đều bị kiếm khí này dọa lùi.
"Thạch Trùng, ta sẽ t·r·ảm đầu c·h·ó ngươi ở đây."
Diêm Thiên Quân xưng danh Diêm Vương kiếm tinh, tất nhiên tính tình bá đạo hiếu s·á·t, nhưng chỉ vì không vừa ý giọng điệu của Thạch Trùng liền muốn c·h·é·m g·i·ế·t đối phương ngay tại đây, chuyện này có quá ngang ngược hay không?
Lòng người có chút rung động.
"Sợ ngươi sao."
Thạch Trùng cũng là một trong Thập Tinh, địa vị cao cao tại thượng, sao để cho Diêm Thiên Quân bức bách như vậy, nhiệt lực toàn thân tuôn ra, hắn dẫn đầu tung một quyền đánh tới.
Kiếm khí và quyền kình va chạm, lập tức tạo ra một đợt xung kích vô cùng kinh khủng. Cây cối gãy nát, đất đá cuốn lên, một mảnh cát bay đá chạy.
Vô số người ngay lập tức lui lại, nhưng vẫn gặp phải sự va chạm chưa từng có. Những người như Lý trưởng lão của Minh Nguyệt tông nếu không nhờ Cổ trưởng lão bảo vệ, có lẽ đã không trụ nổi.
Điều này càng khiến mọi người kinh hãi.
Cao thủ thế hệ trước, nhiều người không chịu nổi dư chấn giao đấu của Thập Tinh.
Trận chiến này tự nhiên thu hút sự chú ý của nhiều người, một số khác cũng đang tiến về nơi này.
Trong số đó có Đường Phong Nguyệt.
Đường Phong Nguyệt không phải muốn xem thực lực Thập Tinh, mà là do Kỳ Huyễn phù trong người hắn sinh ra cảm ứng, tựa hồ khu đỉnh cao kia là vị trí tốt nhất để tiến vào Kỳ Huyễn sơn trang.
Ầm ầm ầm!
Diêm Thiên Quân và Thạch Trùng, từ dưới đất giao chiến đến giữa không trung, rồi từ giữa không trung lại đánh xuống mặt đất, cuộc chiến ác liệt khiến vô số người dõi mắt theo.
"Không hổ là Thập Tinh, từ khi chia tay tại Thanh Vân giải, thực lực của hai người đã tăng lên không chỉ một bậc."
"Thiên tài chính là thiên tài, không phải phàm phu tục tử chúng ta có thể so sánh."
Mọi người ngoài kinh hãi thán phục, vẫn là kinh hãi thán phục.
Số người đến đây ngày càng đông.
Tán tu giang hồ, cao thủ thế gia, các thế lực nhất lưu thì không cần phải nói, ngoài Minh Nguyệt tông, Liệt Hỏa tông, Kiếm Môn ra, những thế lực đỉnh cấp khác cũng ùn ùn kéo đến.
Trong nhóm người này, nổi bật nhất phải kể đến sáu nam nữ trẻ tuổi. Bọn họ là sáu tinh còn lại của Lam Nguyệt Thập Tinh.
Ầm!
Kèm theo một tiếng nổ kinh thiên động địa, Diêm Thiên Quân và Thạch Trùng mỗi người lùi lại hơn trăm bước.
"Dừng tay."
"Dừng ở đây thôi."
Hai người còn muốn giao đấu, nhưng lại bị trưởng lão Liệt Hỏa tông và Kiếm Môn kêu dừng.
Tối nay là để vào Kỳ Huyễn sơn trang, đoạt lấy cơ duyên, nếu vì tranh đấu lẫn nhau mà bỏ lỡ cơ hội thì không bù lại được.
"Lần sau nữa ta sẽ t·r·ảm ngươi."
Diêm Thiên Quân chú ý đến những người khác, cố kiềm chế sự hung hăng, lạnh lùng nói.
"Chém gió ai mà chả biết nói, ngươi cẩn thận đấy."
Thạch Trùng chế giễu đáp trả, không hề thua kém.
Trận chiến vừa dứt chưa lâu, trăng tròn trên trời dịch chuyển sang một vị trí khác, một tia trăng, đúng lúc chiếu xuống đỉnh lầu các cao nhất của Kỳ Huyễn sơn trang.
Vù!
Một âm thanh bay thẳng vào tâm linh vang lên, trước cổng chính Kỳ Huyễn sơn trang, đột nhiên xuất hiện từng bậc từng bậc thang bạch ngọc, từ giữa không trung rũ xuống, kéo dài đến bên ngoài khu đỉnh cao.
Bậc thang bạch ngọc rộng chừng hai mét, có thể cho nhiều nhất bốn người đứng thẳng, cẩn thận đếm thì đúng chín mươi chín cấp.
"Thần tích trăm năm khó gặp, hôm nay cuối cùng cũng gặp được rồi."
"Leo hết những bậc thang này, có thể vào Kỳ Huyễn sơn trang, đạt được đại cơ duyên."
"Hôm nay ai có thể vượt qua muôn vàn khó khăn, thành công lên đỉnh?"
Có người kích động hô to, có người tràn đầy chờ mong.
"Mặc kệ là cơ duyên hay vị Hàn Đại đương gia kia, ta đều muốn nắm giữ."
Đường Phong Nguyệt đứng trong đám người, mắt sáng ngời, lâu ngày không thấy nhiệt huyết sôi trào, cũng bắt đầu sôi sục. Bởi vì lần này hắn không chỉ vì mình, mà còn vì võ lâm Đại Chu quốc.
Chỉ có tiến vào Kỳ Huyễn sơn trang, hắn mới có thể điều tra sự việc liên quan đến Hàn Đại đương gia. Kẻ thần bí đó rốt cuộc là ai, vào Kỳ Huyễn sơn trang từ khi nào, thi thần lệnh lại ở nơi nào, tất cả những điều này có thể sẽ liên quan đến đại vận của võ lâm Đại Chu quốc.
"Xông lên!"
Khi rất nhiều người vẫn còn đang chần chờ, đã có người hành động.
BÙM một tiếng, người xông lên đầu tiên tốc độ cực nhanh, nhưng vừa mới tiếp cận bậc thang bạch ngọc thì bị một lực lượng đáng sợ trên bậc thang đánh bay.
Hắn dùng một chỉ điểm ra, kết quả chỉ kình lại bị lực lượng của bậc thang bạch ngọc phản lại, ngược lại xuyên thủng vai mình tạo ra một lỗ m·á·u.
Một số người nhận ra, người này là đại cao thủ hạng 21 của bảng Phong Vân Lam Nguyệt quốc, giờ lại thảm hại như vậy.
Theo sau hắn, những người khác cũng gặp kết cục bi thảm tương tự, bị chính đòn công kích của mình gây thương tích, đừng nói leo bậc thang, ngay cả đến gần cũng không làm được.
Nhưng cũng có người thuận lợi leo lên bậc thang.
Một luồng sáng ngũ sắc nở rộ, từ trên người người kia dâng lên, là một tấm phù lệnh nhỏ xíu bằng lòng bàn tay.
Kỳ Huyễn phù.
"Ta hiểu rồi, chỉ có người có Kỳ Huyễn phù mới có tư cách leo lên bậc thang bạch ngọc."
Người đầu tiên leo lên bậc thang cười ha hả, đắc ý liếc nhìn xuống phía dưới, rồi thẳng một mạch tiến lên. Hắn định bay vọt, nhưng lại bị một lực lượng vô hình áp chế, chỉ có thể từng bước một đi lên.
Có người đi trước, những người có Kỳ Huyễn phù không ngồi yên nữa, đều bay đến bậc thang bạch ngọc. Cơ duyên xưa nay đều càng sớm càng tốt, bọn họ không mong mình chậm chân.
Đám người này đều rất nhanh. Dù sao lần trước Kỳ Huyễn sơn trang xuất hiện tại Lam Nguyệt quốc, đã tràn ra rất nhiều Kỳ Huyễn phù, những người cướp được Kỳ Huyễn phù, sao có thể không có chút bản lĩnh.
Nhưng có người còn nhanh hơn bọn họ. Đó là một thiếu niên tóc búi cao, một thân áo bào màu xanh đậm, như một tia chớp đáp xuống bậc thang bạch ngọc cấp thứ nhất.
"Tật Điện Tinh Thân Nguyên Diệu."
Thân Nguyên Diệu, Tật Điện Tinh trong Thập Tinh, chỉ nghe danh hào cũng có thể biết người này giỏi nhất tốc độ. Thậm chí không ít võ giả Lam Nguyệt quốc còn cho rằng, Thân Nguyên Diệu có thiên phú về khinh công không kém gì Phượng Vương Ngô Thiên Phượng năm đó.
Sau Thân Nguyên Diệu, Diêm Thiên Quân, Hoa Đường cùng những người khác trong Thập Tinh cũng bắt đầu xuất lực.
Người thứ hai leo lên bậc thang chính là Đạm Đài Minh Nguyệt. Thân pháp của nàng không nhanh bằng Thân Nguyên Diệu, nhưng lại hơn ở chỗ tinh diệu, có thể thuận lợi tiến lên giữa vòng vây của Diêm Thiên Quân và Thạch Trùng.
Người thứ ba là Hoa Đường.
Diêm Thiên Quân và Thạch Trùng cơ hồ cùng lúc xông lên.
Những cao thủ võ lâm có Kỳ Huyễn phù khác, cũng chỉ chậm một bước, đã tiến sát đến bậc thang bạch ngọc.
Lúc này, Đường Phong Nguyệt thấy đã vừa đủ, mũi chân điểm nhẹ, cũng lao về phía trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận