Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 520: Khống Hạc Cầm Long (length: 12598)

"Cô nương, theo chúng ta đi đi."
Cẩm y đại hán cười híp mắt nói.
Bạch Tích Hương nói: "Mơ tưởng."
Vừa nói, nàng vừa nắm lấy chuôi Hoán Sa kiếm. Sự cơ cảnh của đối phương vượt quá tưởng tượng của nàng, mà giờ phút này mặt đối mặt, càng làm nàng biết đám người này đáng sợ.
Sáu người đứng trước mặt, năm nam một nữ, gần như đều mạnh hơn nàng không ít, sáu người liên thủ, nàng chỉ sợ ngay cả ba chiêu cũng không chống đỡ nổi.
"Còn nói nhiều lời với nữ nhân này làm gì, trực tiếp động thủ là được."
Liễu Mỹ Nhân nhìn đám nam tử, liếc mắt nhìn Bạch Tích Hương đầy kinh diễm, trong lòng vừa đố kỵ vừa hận, một roi sắt liền vung ra, nhằm vào mặt Bạch Tích Hương.
Khanh!
Bạch Tích Hương xuất kiếm nghênh đón, bất quá không phải Hoán Sa kiếm. Nguyên lai trong vỏ kiếm của nàng cắm hai thanh kiếm, nàng dùng kiếm thường để chống địch.
Liễu Mỹ Nhân dáng người thấp bé, nhưng động tác vô cùng lưu loát, roi sắt trong tay theo thân hình nàng xoay tròn, múa không ngừng. Đáng lưu ý nhất là, trên roi sắt có vô số gai sắt, mỗi lần va chạm với trường kiếm, cổ tay Bạch Tích Hương lại tê rần một lần.
"Tam tinh trăng rằm!"
Vừa giao thủ thoáng qua, thân Bạch Tích Hương như kinh hồng, trường kiếm liên tiếp rung lên ba lần. Ba đạo hàn quang từ trên thân kiếm phóng ra, cuối cùng ẩn ẩn vẽ thành hình bán nguyệt, xông về phía trước.
"Chút tài mọn, chẳng thấm vào đâu."
Liễu Mỹ Nhân thấy thế cười lạnh, eo cong xuống, cả người lại thấp đi ba phần. Mà roi sắt của nàng đột ngột căng thẳng, giống như một thanh hắc kiếm dài gấp mười lần, bất ngờ đâm về Bạch Tích Hương.
Ầm!
Hình bán nguyệt trực tiếp bị đánh nát, còn trường tiên của Liễu Mỹ Nhân thì bị cản lại.
"Giảo tiên giết!"
Nào ngờ ngay lúc này, roi sắt trong tay Liễu Mỹ Nhân đột nhiên lại uốn lượn, như một con đại xà đen, điên cuồng quấn lấy Bạch Tích Hương, không khí bị xé rách dọc đường, phát ra tiếng rắn độc kêu lên.
Nguyên lai sự co duỗi này, kết hợp lại mới là một chiêu hoàn chỉnh.
Khanh khanh khanh…
Đối phương tấn công quá nhanh, Bạch Tích Hương không kịp ra tuyệt chiêu, đành dựa vào nhãn lực và kiếm chống đỡ đối phương. Nhưng không tránh né được, vì không kịp chuẩn bị, Bạch Tích Hương bị buộc rơi vào thế yếu.
"Chúng ta cũng động thủ, không thể để Liễu Mỹ Nhân hủy hoại nữ nhân này."
Cẩm y đại hán và bốn người khác truyền âm nói một câu. Sau đó năm người nhảy lên thật cao, từ năm hướng khác nhau công kích Bạch Tích Hương. Quyền phong, chưởng ảnh, chỉ lực… tất cả đều dày đặc như cuồng phong, bất ngờ bao vây Bạch Tích Hương vào trung tâm.
"Thất tinh vĩnh hằng!"
Bạch Tích Hương quát khẽ, thân thể mềm mại xoay chuyển, lập tức bảy đạo kiếm quang liên tiếp phóng ra, ẩn ẩn tạo thành một quầng sáng hình cái muỗng, bao phủ lấy Bạch Tích Hương.
Bảnh!
Lục đại cao thủ thiên hoa giai, mỗi người ít nhất cũng có chiến lực trung đẳng đại cao thủ, liên thủ một kích sao có thể để Bạch Tích Hương chống đỡ được. May mắn là, ngoại trừ Liễu Mỹ Nhân, năm người còn lại đều có ý bắt sống, nên Bạch Tích Hương có thể chuyển nguy thành an, mượn lực lượng từ một kích này để thoát khỏi vòng vây của sáu người.
"Rắn độc chui!"
Trong mắt Liễu Mỹ Nhân lóe lên tia gian tà, lùi về sau ba bước, roi sắt quét ra, trên tiên lại có một gai nhọn bắn ra, như ám khí bắn về bụng dưới của Bạch Tích Hương, đó là vị trí đan điền.
Liễu Mỹ Nhân biết không thể hủy dung mạo Bạch Tích Hương, càng không thể giết đối phương. Nhưng ả tin rằng phế võ công của người này càng có lợi cho việc khống chế đối phương, nói không chừng Thôi Minh Xung còn khen thưởng mình.
Ả biết rõ Thôi Minh Xung là người như thế nào, đối phương chỉ là chơi đùa mà thôi. Khi chơi chán, nhất định ả phải ngược đãi đến chết con xú nữ nhân này.
Mắt thấy gai nhọn sắp đâm trúng đan điền Bạch Tích Hương, trong tình huống giữa không trung không chỗ mượn lực, Bạch Tích Hương gượng ép đổi tư thế, gai nhọn lướt qua, xé rách võ sĩ phục của nàng, để lại một vết rách thật sâu.
"Cô nương, ngươi không thoát được đâu."
Vất vả lắm mới tránh được một kích, cẩm y đại hán lại công kích tới.
Công kích của hắn không mang theo sát thương, lại càng khó đối phó hơn Liễu Mỹ Nhân. Dưới một chưởng của hắn, Bạch Tích Hương phảng phất rơi vào đầm lầy, liên tục vung kiếm nhưng động tác đều trở nên khó khăn khác thường.
Đây là tuyệt học của cẩm y đại hán, Khống Hạc Thủ.
Bạch Tích Hương cắn răng một cái, trên mặt lộ ra vẻ kiên quyết, trường kiếm tuột tay, hóa thành phi kiếm phóng ra. Nhưng phi kiếm cách cẩm y đại hán ba thước, chỉ cần hắn vung tay lên là liền lệch ra ngoài.
Lúc này, công kích của năm người còn lại như nước vỡ bờ xông tới.
Bạch Tích Hương đã ở trong phạm vi Khống Hạc Thủ, một thân công lực ngay cả ba bốn thành cũng không thể thi triển được, sao có thể chống đỡ đợt công kích này.
"Ta sẽ phế công lực của nữ nhân này, xem nàng còn ngoan cố chống lại được nữa không!"
Liễu Mỹ Nhân ra tay nhanh nhất, trường tiên hung hăng quất vào bụng dưới Bạch Tích Hương.
Dù là Bạch Tích Hương có tố chất tâm lý cao cường, giờ phút này cũng không khỏi biến sắc.
Nàng không sợ chết, nhưng bị phế công lực còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nhất là khi không có công lực, nàng sẽ biến thành đồ chơi của Thôi Minh Xung, điều này không thể nào chấp nhận được đối với vị tam trưởng lão tâm cao khí ngạo của Ma Môn.
Hàng ngàn ý nghĩ vụt qua trong đầu, nhưng tất cả chỉ trong khoảnh khắc.
Khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt của Bạch Tích Hương, đột nhiên trở nên nghiêm nghị, không hề sợ hãi. Nàng thúc thể lực đến cực hạn, lao thẳng vào tâm mạch của bản thân. Đã không tránh được kết cục bị bắt, chi bằng tự sát.
"Không ổn!"
Cẩm y đại hán biến sắc, công lực đột ngột tăng đến cực hạn, lực của Khống Hạc Thủ tác động lên người Bạch Tích Hương, dẫn dắt công lực trong cơ thể nàng đến tứ chi.
"Ngay cả chết cũng không được sao?"
Bạch Tích Hương có chút tuyệt vọng, mắt thấy roi sắt đánh tới. Trên mặt Liễu Mỹ Nhân lộ ra nụ cười ác độc.
Bảnh!
Từ trong màn đêm xa xa, đột nhiên xuất hiện một điểm bạch quang, bạch quang phóng đại, hóa thành một đạo bạch hồng xuyên qua cả đêm tối, lập tức đánh tan roi sắt chỉ cách Bạch Tích Hương có ba tấc.
Liễu Mỹ Nhân kêu lên một tiếng quái dị, một lực truyền đến từ trên roi sắt, khiến thân thể thấp bé của ả bay ra xa hơn mười mét, loạng choạng mới đứng vững.
"Là ai?"
Liễu Mỹ Nhân nhìn xung quanh, sắc mặt vừa sợ vừa giận.
Những người khác cũng cảnh giác nhìn quanh.
"Nhiều người như vậy, bắt nạt một nữ tử thì có tài cán gì."
Cẩm y đại hán đột nhiên ngẩng đầu, đồng tử trong mắt co rút lại. Hóa ra trên cây liễu cách họ hơn mười thước, chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện một thiếu niên áo trắng.
Đối phương ở gần như vậy mà mình lại không phát hiện ra.
Cẩm y đại hán lên tiếng: "Thiếu hiệp công phu thật tốt. Tại hạ Lưu Trung Nghĩa, tự thẹn là một trong lục đại Phó đường chủ của Bất Lão Đường. Xin thiếu hiệp cho chút thể diện, không cần xen vào chuyện đêm nay."
Đường Phong Nguyệt nhìn Lưu Trung Nghĩa, cười nhẹ. Người này cũng được đấy, biết "tiên lễ hậu binh", lại còn đưa Bất Lão Đường ra để uy hiếp.
Đáng tiếc, nếu chỉ là một Bất Lão Đường mà khiến hắn sợ lui, thì Đường Phong Nguyệt đã chẳng còn gì.
"Vị cô nương này là bạn của ta, Lưu đại hiệp cũng nể mặt ta, không nên gây khó dễ cho nàng."
Đường Phong Nguyệt đứng trên cây liễu, từ trên cao nhìn xuống nói.
"Hỗn trướng, ngươi là cái thá gì, dựa vào đâu mà muốn chúng ta nể mặt ngươi?"
Một người đàn ông đầu trọc bên cạnh Lưu Trung Nghĩa giận dữ quát.
Lưu Trung Nghĩa khoát tay, nheo mắt nói: "Thiếu hiệp, ngươi khăng khăng muốn đối địch với Bất Lão Đường của ta sao?"
Đường Phong Nguyệt nói: "Ta không muốn gây hấn với ai, chỉ muốn cứu bạn mình."
Bạch Tích Hương dưới đất lộ ra một nụ cười khổ.
Thiếu hiệp này, nàng còn tưởng rằng hắn đã rời đi từ lâu rồi, không ngờ lại quay lại. Nàng có chút cảm động vì sự không rời không bỏ của đối phương, nhưng cũng bất đắc dĩ, sao phải tự tìm cái chết chứ?
"Thiếu hiệp, hay là ngươi đi đi."
Bạch Tích Hương lên tiếng.
Đường Phong Nguyệt nói: "Cô nương, ngươi đúng là một người kỳ lạ."
Bạch Tích Hương khẽ ngẩn ra.
Đúng lúc này, thấy Đường Phong Nguyệt đang nói chuyện với Bạch Tích Hương, Liễu Mỹ Nhân vốn đã không nhịn được đã ra tay, và ra chiêu độc ác nhất.
Roi sắt vung lên, trên đó có đến mấy chục gai nhọn bắn về phía Đường Phong Nguyệt với tốc độ mắt thường khó có thể nhìn thấy, bịt hết đường lui của hắn.
Liễu Mỹ Nhân cười the thé. Ả đã từng dùng chiêu này đánh chết không ít cao thủ mạnh hơn ả. Ả tin rằng, tiểu tử này mất tập trung sẽ không tránh được một kích này.
Đáng tiếc lần này, ả đã đoán sai.
Đường Phong Nguyệt cẩn thận đến mức nào, hắn nhìn như đang nói chuyện với Bạch Tích Hương, kỳ thật luôn âm thầm chú ý đến những người khác. Hay nói đúng hơn, việc nói chuyện với Bạch Tích Hương vốn dĩ là hắn cố ý để lộ sơ hở.
Ảo ảnh tiêu tán, gai nhọn đâm thủng cây liễu thành hàng trăm lỗ. Cùng lúc đó, Đường Phong Nguyệt xuất hiện sau lưng Lưu Trung Nghĩa. Hắn nhìn ra được, người này là mối uy hiếp lớn nhất hiện tại, phải giải quyết đầu tiên.
"Ngươi có gan."
Lưu Trung Nghĩa quả không hổ là người có công lực cao nhất ở đây, lập tức phản ứng, trở tay là một chiêu Khống Hạc Thủ.
Lực của Khống Hạc Thủ vô cùng kỳ quái, tựa như rất nhiều lực trường chồng lên nhau, biến ảo khó lường, khiến công kích của đối phương đại loạn.
"Giết tiểu tử này."
Không cần Lưu Trung Nghĩa nói nhiều, bốn gã đàn ông còn lại đều xông lên, cả những cao thủ địa hoa giai phía sau bọn chúng cũng đều thi triển tuyệt học, đánh úp về phía Đường Phong Nguyệt.
Chưa nói đến năm cao thủ thiên hoa giai hợp sức, cho dù chỉ là những cao thủ địa hoa giai liên thủ công kích cũng khiến Đường Phong Nguyệt không dám sơ suất.
Đạo lý rất đơn giản, một người lực sĩ, đương nhiên so với người bình thường thì mạnh hơn rất nhiều. Nhưng nếu mười hay hai mươi người bình thường cùng nhau xông lên, thì lực sĩ cũng không thể không liều mạng.
Quỷ mị mê tung thi triển, Đường Phong Nguyệt lập tức ảo hóa ra vô số bóng hình, cuối cùng tất cả bóng dáng hợp làm một, ngưng tụ sau lưng một cao thủ thiên hoa giai.
"Đây là…"
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Bạch Tích Hương thay đổi.
Vì nàng không chỉ một lần thấy loại thân pháp này tại Thanh Vân giải đấu, đây là thân pháp do Ngọc Long tự sáng tạo. Nhìn cây thương cắm trước mặt, nàng mới nhận ra nó không phải là Bạch Long Thương sao.
"Lại là ngươi."
Trong khoảnh khắc, Bạch Tích Hương không biết nên có tâm tình như thế nào.
"A!"
Một tiếng thét thảm vang vọng trong đêm tối. Thì ra Đường Phong Nguyệt đã dùng cánh tay dài như thương, lập tức đánh bay vị cao thủ thiên hoa giai kia, kẻ đó phun máu tươi, ngã sấp xuống đất, chiến lực hoàn toàn không còn.
Rồi xoay người một cái, Đường Phong Nguyệt đến trước mặt Bạch Tích Hương, nắm chặt Bạch Long thương thẳng về phía trước. Một chiêu này như nước lũ đổ về, lại giống như thiên thạch rơi xuống, tựa hồ muốn phá tan cả màn đêm.
Chấn động thức.
Bảnh một tiếng, cao thủ thiên hoa giai thứ hai bị đánh bay ra ngoài.
Liên tiếp những biến hóa, nhanh đến mức mọi người không kịp phản ứng. Lưu Trung Nghĩa không khỏi nổi giận: "Tiểu tặc, ta muốn ngươi chết. Khống Hạc Cầm Long!"
Khống Hạc Cầm Long, chiêu mạnh nhất của Khống Hạc Thủ. Dùng tu vi của Lưu Trung Nghĩa mà thi triển, trừ khi là những tồn tại tiếp cận cao đẳng đại cao thủ, nếu không đều sẽ bị khống chế, thân bất do kỷ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận