Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 297: Thúy Long sơn chân (length: 12775)

Chương 297: Chân núi Thúy Long
Rời khỏi trấn nhỏ dưới chân núi Thúy Long, trong một căn viện.
"Diệp tiên sinh, cao thủ Tam Hoa cảnh do Thiên Kiếm sơn trang phái đến, đã bị chúng ta ngăn cản."
Người đang nói chuyện là một nam tử dáng người tầm thước, rõ ràng là Hoàng Diệu Tông, một trong thập đại chiến tướng của Vô Ưu cốc, người được xưng là Tam Tâm Chiến Tướng.
Trước mặt hắn không xa, ngồi một văn sĩ áo trắng phong độ nhẹ nhàng. Văn sĩ áo trắng với nụ cười thường trực trên môi, chính là Diệp Lưu Phong, người tính toán không bỏ sót, mang danh văn khúc trong giới võ lâm.
Chắc không nhiều người ngờ rằng, sự kiện lần này lại kinh động đến cả một nhân vật có địa vị cao trong giới võ lâm.
"Diệp tiên sinh, ta nghĩ mãi không ra. Rõ ràng ngài biết Thiên Kiếm sơn trang có ý định ngấm ngầm ra tay, sao không nhân tiện giải quyết luôn đám cao thủ Tiên Thiên kia. Giờ tiểu công tử bị thương, cuộc quyết đấu sẽ bất lợi lắm."
Hoàng Diệu Tông lo lắng ra mặt, Chiến tướng Phong Lôi bên cạnh cũng chăm chăm nhìn Diệp Lưu Phong.
Diệp Lưu Phong cười nói: "Nếu dùng sức mạnh của Vô Ưu cốc, trực tiếp đưa tiểu công tử đến đỉnh núi an toàn vô sự, chẳng phải quá vô vị sao? Cũng nên để tiểu tử kia tự mình giải quyết một vài phiền phức thì hơn."
Tam Tâm chiến tướng và Phong Lôi chiến tướng liếc nhau, cả hai đều cảm thấy dở khóc dở cười.
Nếu người trước mắt không phải là Diệp Lưu Phong, người uyên thâm như biển, được kính trọng, có lẽ bọn họ đã muốn cho hắn một trận rồi.
Tới nước này rồi, so với Triệu Tề Thánh, Đường Phong Nguyệt vốn đã không chiếm ưu thế. Nay còn liên tục tác chiến, e rằng khi đánh đến đỉnh Thúy Long, trực tiếp nhận thua cũng nên.
"Còn một canh giờ nữa là giao thừa… Tiểu công tử, thật sự là ngoài dự đoán, lại sớm mở ra thiên hạ đại biến cục."
Diệp Lưu Phong nhỏ giọng nói thầm, nhìn về phía núi Thúy Long cao lớn, trong mắt ánh lên một vệt thần quang.
Đường Phong Nguyệt bước đi trong tuyết, vết máu trên người đã dần khô lại.
Chiến ý dâng trào như thủy triều rút đi, từ từ ngấm vào trong cơ thể hắn.
Chiến khí nhập tâm của Chiến Ma Chi Thân tầng thứ tư, việc tu luyện có thể nói dễ dàng mà cũng có thể nói khó khăn.
Dễ là bởi vì không cần đến sự hỗ trợ của thép khí, âm khí hoặc dương khí, chỉ cần dựa vào bản thân là đủ.
Khó là bởi vì, nếu võ giả không thể thôi động chiến ý bản thân đến cực hạn, đột phá giới hạn của chính mình, thì cả đời cũng đừng mong tu thành tầng thứ tư.
Việc đột phá giới hạn không hề dễ dàng.
Bảo một người thể chất yếu ớt chạy một nghìn mét, có lẽ người đó đã mệt mỏi không còn sức. Nhưng đó không phải là giới hạn của người đó, thực tế là chỉ cần cắn răng, người đó hoàn toàn có thể cố thêm được một đoạn.
Nhưng thường thường chín trên mười người sẽ không có đủ nghị lực để chạy hết quãng đường ấy.
Muốn đột phá giới hạn, cần phải có một ý chí lực và sức chịu đựng mạnh mẽ hơn cả sắt thép.
Giới hạn thể năng đã khó đột phá đến vậy, thì độ khó của việc muốn đột phá giới hạn chiến ý còn phải gấp mười lần.
Bởi vì chiến ý của một người mạnh hay yếu quyết định bởi linh hồn bản thân và sự kích thích từ bên ngoài. Muốn đột phá chiến ý, chẳng khác gì muốn phá bỏ xiềng xích trói buộc linh hồn mình.
Điều này vượt xa phạm trù mà người bình thường có thể tưởng tượng nổi.
Đường Phong Nguyệt không có lựa chọn nào khác.
Nhìn ngọn Thúy Long sơn phủ đầy tuyết trắng, nhớ đến cô thiếu nữ áo tím vì mình mà gặp nạn, trong mắt hắn bùng lên hai ngọn lửa rừng rực.
Có người đứng chắn giữa đường.
Đó là một thiếu niên, một thiếu niên tay cầm kiếm trúc, mắt độc như rắn.
Kinh Hồn kiếm A Ngục.
"Đường Phong Nguyệt, ngươi có thể vượt qua vòng ám sát đầu tiên, thật sự là ngoài dự đoán của ta."
Mắt A Ngục khép hờ, ánh mắt chứa đựng độc ý.
"Không ngờ ngươi cũng là người của Thiên Kiếm sơn trang, thật thú vị."
Đường Phong Nguyệt không còn là kẻ mới bước chân vào giang hồ, so với những danh nhân giang hồ, đã sớm đoán được thân phận của thiếu niên trước mặt.
"Ta không phải người của Thiên Kiếm sơn trang, chỉ là thiếu hai cái nhân tình."
A Ngục chậm rãi rút kiếm, cười nói: "Ngọc Long, thật lòng mà nói, ta không muốn giết ngươi, cũng chưa chắc đã giết được ngươi. Một kiếm thôi. Chỉ cần ngươi có thể đỡ được một kiếm này của ta, ta sẽ không làm khó dễ ngươi nữa."
Xuy!
Lời vừa dứt, kiếm trúc của A Ngục đã đâm về phía Đường Phong Nguyệt.
Những bông tuyết đầy trời, phảng phất như ngưng đọng tại thời khắc này.
Trong mắt Đường Phong Nguyệt, chỉ còn lại một kiếm quá nhanh và khó lường, tựa như muốn tước đoạt hơi thở của hắn.
Keng!
Vận chuyển toàn bộ chân khí, Đường Phong Nguyệt dùng thương đỡ lại. Mũi thương vừa hay đè lên vị trí mũi kiếm, thể hiện nhãn lực và sức mạnh kinh người của hắn.
"Thật lợi hại."
A Ngục cười một tiếng. Kiếm trúc chợt đổi thế, nghiêng mình đâm về phía Đường Phong Nguyệt. Hóa ra đó là một chiêu liên hoàn.
Lúc này, kiếm trúc cách Đường Phong Nguyệt chỉ có ba thước, lại thêm sự bất ngờ, với tốc độ kiếm này, A Ngục tự tin trong số người cùng trang lứa không có mấy ai đỡ nổi.
Đáng tiếc, hắn không biết tinh thần lực của Đường Phong Nguyệt sớm đã vượt xa người bình thường.
Ngay lúc mũi thương và mũi kiếm giao nhau, Đường Phong Nguyệt đã cảm nhận được luồng sức mạnh vô hình của đối phương, liền vẩy thương lên, đánh ngang đối thủ.
Lại thêm một tiếng va chạm kim loại vang lên.
Nhát kiếm tất sát của A Ngục đã bị cản lại.
"Không hổ là Ngọc Long, ngươi đi đi."
A Ngục đang định thu kiếm, chợt thấy Đường Phong Nguyệt cười lạnh một tiếng, một thương nhanh như chớp đâm tới.
Xuy.
Mũi thương đánh bay kiếm trúc, đâm vào cánh tay hắn, sâu đến ba tấc.
"Ngươi muốn chết sao?"
A Ngục lạnh mặt, vẻ mặt còn đáng sợ hơn cả rắn độc.
"Một thương này là để trả lễ cho ngươi một kiếm. Mặt khác cũng muốn nói cho ngươi biết, ta, Ngọc Long, không cần ngươi tự cho là đúng nhường cho. Ngươi muốn gây khó dễ ta, ta sẽ dùng một thương phá tan."
Đường Phong Nguyệt nhìn thẳng vào mắt đối phương, thản nhiên nói.
A Ngục nheo mắt như rắn độc. Sau một hồi lâu, hắn chợt cười ha hả, cười đến cả tuyết cũng rung động, cả người ngửa tới ngửa lui.
"Tốt, rất tốt! Ngọc Long ngươi là người đầu tiên dám thừa dịp ta thu kiếm, còn dám làm ta bị thương. Lần tới, ta sẽ dùng kiếm đâm vào cổ họng của ngươi."
A Ngục nhặt kiếm trúc lên, ánh mắt chăm chú nhìn Đường Phong Nguyệt một lượt, rồi bay vút lên, hướng về phía núi Thúy Long.
Vốn dĩ, hắn không mấy hứng thú với trận chiến sắp tới. Nhưng giờ đây hắn đột nhiên cảm thấy, có vẻ như nên xem một chút thì hơn.
Đường Phong Nguyệt tiếp tục tiến bước.
Sau khi đánh một trận với A Ngục, chiến ý của hắn lại một lần nữa tăng lên. Chỉ là vẫn chưa đủ, còn thiếu rất nhiều.
Trên đỉnh núi Thúy Long, không biết có bao nhiêu người đang tụ tập. Trong vòng tròn đường kính hơn mười trượng, tất cả đám người đều vô thức tạo thành một vòng.
Kiếm Hoa cung, Huyết Ảnh giáo, Trường Xuân biệt viện, các loại thế lực lớn, tổng cộng có tám thế lực, ngoại trừ Vô Ưu cốc và đảo Chớ Về, đều có mặt đầy đủ. Hơn nữa, những người tới đều là các nhân vật quan trọng trong môn phái.
Trong số mười hai môn phái lớn, chưởng môn phái Nga Mi, đạo trưởng Tĩnh Di đích thân tới. Bên cạnh bà còn có Luyến Hư đạo trưởng, Luyện Tình đạo trưởng đã lâu không hỏi thế sự, Chu Đại Như và những người khác.
Ngân Tiễn tiểu trúc thì phái ra đại trưởng lão. Ngân y tiêu ngân long một tay ôm Hoan Hoan, một tay ôm Tiếc Tiếc, đang đảo mắt nhìn khắp đám đông.
Bên phía Trích Tinh lâu, lại có Đại Tinh Chủ Tề Hạo xuất động.
Các thế lực còn lại như Bồng Lai đảo, Thu Nguyệt hồ, Thanh Âm các... cũng lần lượt phái cao thủ đến quan chiến.
Về phần các tiểu môn phái khác, thì nhiều không kể xiết.
Trận ước chiến của Đường Phong Nguyệt, thoạt nhìn chỉ liên quan đến hai người là hắn và Triệu Tề Thánh.
Nhưng người cẩn thận một chút sẽ nghĩ tới. Với thân phận của hai người, kết quả thắng thua của trận chiến đêm giao thừa sẽ liên quan đến ván cờ giữa Vô Ưu cốc và Thiên Kiếm sơn trang.
Điều quan trọng nhất là Đường Phong Nguyệt đã từng nói rõ trận chiến này muốn cùng Triệu Tề Thánh một sống một còn!
Một người là Thiếu chủ Vô Ưu cốc, một người là Nhị trang chủ Thiên Kiếm sơn trang, liệu có bên nào để đối phương bị giết?
Đương nhiên, trước mặt quần hùng thiên hạ, tin rằng hai bên sẽ không ra tay can thiệp. Nhưng một khi có người chết, cừu oán sẽ kết lớn!
Với sức mạnh đáng sợ của Vô Ưu cốc và Thiên Kiếm sơn trang, một khi xảy ra đối đầu trực diện, tổn thất cho giới võ lâm chính đạo sẽ rất khó lường.
Triệu Tề Thánh ngồi xếp bằng một cách bình tĩnh, như đang điều tức.
"Nhị trang chủ, trang chủ đã phái người đặt mai phục dưới chân núi, tiểu tử kia có lên được an toàn hay không vẫn còn là một chuyện." Huyết Kiếm Thị truyền âm nói với Triệu Tề Thánh.
"Đại ca thật sự vẽ chuyện ra! Với thực lực của ta, giết tiểu tử kia dễ như cắt cỏ."
Triệu Tề Thánh nhíu mày, cũng dùng truyền âm đáp lại.
Mộc Kiếm Thị và Huyết Kiếm Thị liếc nhau, cùng cười.
Mộc Kiếm Thị truyền âm nói: "Chúng ta tự nhiên tin vào thực lực của Nhị trang chủ. Có điều tiểu tử kia quá ngông cuồng, chuyện hắn khiêu chiến Nhị trang chủ đã là một sự sỉ nhục với Thiên Kiếm sơn trang ta."
Triệu Tề Thánh không nói gì thêm.
Dưới chân núi, trên một con đường hoang vắng, Đường Phong Nguyệt lại liên tiếp gặp phải mấy đợt cao thủ ám sát.
Hắn toàn lực xuất thủ, chiến đến thương tích chồng chất, áo trắng sớm đã nhuộm đỏ máu. Thậm chí có vài lần, hắn suýt nữa bị người đâm trúng tim, may mắn thoát chết trong gang tấc.
Bằng vào thực lực vượt trội bình thường, cuối cùng hắn cũng gian nan vượt qua, nhưng cũng đã mệt mỏi đến mức không còn nhấc nổi tay.
"Chiến khí nhập tâm."
Đường Phong Nguyệt cắn răng.
Cơ thể rã rời, không thể dập tắt khát vọng chiến đấu trong lòng. Hắn gắng mở mắt, ngẩng đầu nhìn ngọn Thúy Long sơn trước mặt, như vươn lên tận mây xanh. UU đọc sách www.uukanshu.com
Kẻ thù của hắn ở ngay phía trên, có lẽ đang cười nhạo hắn, lẽ nào hắn có thể dừng bước tại đây?
Một ngọn lửa nóng hừng hực trong ngực, tim hắn đập thình thịch. Cơ thể suy yếu, mỏi mệt, nhưng tinh thần lại càng thêm mạnh mẽ và hưng phấn. Đây là một cuộc đấu trí với tinh thần.
Hắn muốn phá vỡ xiềng xích, muốn vượt qua giới hạn!
Trong cơ thể, một luồng sức mạnh vô hình theo tâm pháp của Chiến Ma chi thân tầng thứ tư không ngừng vận chuyển quanh thân.
Ban đầu rất nhỏ, gần như không thể cảm nhận được. Nhưng theo mỗi bước chân Đường Phong Nguyệt tiến lên, nó càng lúc càng rõ rệt hơn.
Chân khí hỗn độn dường như có cảm ứng, tốc độ vận chuyển đột nhiên nhanh hơn một đoạn. Với sinh cơ tạo hóa vô tận, vết thương trên người Đường Phong Nguyệt nhanh chóng hồi phục.
Bước chân của hắn dần dần trở nên nhẹ nhàng hơn, tựa như đã thoát khỏi một xiềng xích vô hình, sau khi thi triển Ngự Phong Quyết thì lại càng thêm phiêu dật so với lúc còn ở trạng thái tốt nhất.
Sau đó, hắn lại gặp thêm hai đợt chặn giết.
Chiến đấu đẫm máu, Đường Phong Nguyệt giống như Tu La vô tình, thỏa thích sát phạt giữa sự ngỡ ngàng của đám người.
Khí thế sâu thẳm của hắn như lũ hồng thủy phá đê, không thể ức chế xông ra từ trong cơ thể, khiến cho tuyết trong vòng ba trượng cũng không thể rơi xuống.
"A di đà phật, bể khổ vô biên, quay đầu là bờ. Thí chủ, chuyến đi này của ngươi, sẽ tạo ra sự hỗn loạn lớn nhất trong võ lâm từ trước tới nay. Vì thiên hạ chúng sinh, bần tăng khẩn cầu ngươi hãy quay đầu."
Trên đường núi, không biết từ lúc nào đã xuất hiện bóng dáng một vị hòa thượng áo vải, hai mắt khép hờ, tay vê chuỗi hạt, toát ra vẻ từ bi và trang nghiêm.
"Đại sư, trận chiến này ta không thể không đi, không ai cản được ta."
Đường Phong Nguyệt chậm rãi nói.
"Dù là vì thiên hạ chúng sinh, cũng không được sao?"
Vị hòa thượng áo vải hỏi.
Đường Phong Nguyệt không nói gì, khí thế trên người lại tăng lên một bậc, làm rơi xuống không ít tuyết đọng trên cành cây.
Áo cà sa của vị hòa thượng áo vải phấp phới, ông thở dài một tiếng, đột nhiên mở đôi mắt tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận