Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.3 - Chương 444: Thiên hạ đệ nhất cao thủ trẻ tuổi (length: 12361)

Chương 444: Thiên hạ đệ nhất cao thủ trẻ tuổi
Khách nhân mặc áo bào trắng, vạt áo dài quét trên mặt đất. Nhưng nhìn kỹ lại, phát hiện vạt áo cùng mặt đất luôn cách một khoảng nửa tấc.
Hắn có tướng mạo hết sức bình thường, bình thường đến nỗi người ta vừa quay đi liền quên ngay. Có lẽ chỉ có hình vẽ ngọn núi khổng lồ trên áo bào trắng mới khiến người ta quay đầu nhìn thêm một cái.
Nghe hạ nhân báo cáo, Lâu Ngọc Khê trầm tư một lát, bỗng đứng lên nói: "Mau mời vào, không, ta tự mình ra đón." Vẻ vội vã nôn nóng của ông làm đám hạ nhân ngây người.
"Lâu gia chủ, ngưỡng mộ đại danh."
Người áo bào trắng cười nói.
Lâu Ngọc Khê nhìn rõ trang phục của người áo bào trắng, nỗi nghi hoặc trong lòng lập tức tan biến, ông trịnh trọng nói: "Nguyên lai là sứ giả Thiên Hoàng Sơn, sứ giả đến nhà, thật làm Lâu gia rạng rỡ thêm."
Người áo bào trắng cười ha hả: "Lâu gia chủ khách khí quá."
Bốn người đứng xung quanh nghe được đối thoại của hai người, từng người đều kinh hãi nhìn người áo bào trắng. Kẻ bề ngoài xấu xí này, lại chính là sứ giả Thiên Hoàng Sơn trong truyền thuyết?
Ai cũng biết, Thiên Hoàng Sơn không thuộc về Đại Chu quốc. Nói đúng hơn, nó không thuộc về sáu nước trong thiên hạ, mà tự thành một thế lực, có khí thế áp đảo cả võ lâm thiên hạ.
Không ai biết lịch sử Thiên Hoàng Sơn có từ bao giờ, cũng không ai biết ai đã sáng lập ra nó. Chỉ biết từ khi có lịch sử võ lâm, Thiên Hoàng Sơn đã tồn tại. Bởi vì có đến tám phần lịch sử võ lâm, là do Thiên Hoàng Sơn ghi chép biên soạn.
Mà tứ đại bảng nổi tiếng thiên hạ: Vương Bảng, Phong Vân bảng, Thanh Vân bảng, Lạc Nhạn bảng, cũng đều do Thiên Hoàng Sơn xây dựng nên.
Có thể nói, thế lực võ lâm sâu không lường này vẫn luôn dùng cách thức riêng của mình để ảnh hưởng võ lâm thiên hạ, dù chưa từng cố ý phô trương, nhưng không ai dám xem nhẹ sự tồn tại của nó.
Thiên Hoàng Sơn, tựa như một biểu tượng của võ lâm, đã sớm khắc sâu vào lòng mỗi người luyện võ.
Và bao năm qua, người thay Thiên Hoàng Sơn đi lại giang hồ chỉ đếm trên đầu ngón tay: các sứ giả Thiên Hoàng Sơn.
Sức mạnh của sứ giả Thiên Hoàng Sơn mạnh đến mức nào, không ai rõ. Chỉ biết năm đó từng có một cao thủ đứng trong top mười Phong Vân bảng, vì bất mãn với xếp hạng mà sứ giả Thiên Hoàng Sơn dành cho hắn, đã âm thầm ra tay, kết quả bị vị sứ giả Thiên Hoàng Sơn kia tùy ý đánh giết.
Lâu Ngọc Khê kinh sợ nghênh người áo bào trắng vào phòng khách. Về việc đối phương có phải giả mạo hay không, ông chưa từng nghĩ tới. Thật nực cười, ai dám mạo danh sứ giả Thiên Hoàng Sơn, kẻ giả mạo mồ mả chắc cỏ đã mọc xanh um.
Sau khi chào hỏi và mời đối phương ngồi, đợi người nhà mang trà ngon nhất của Lâu gia ra đãi khách, Lâu Ngọc Khê mới cất tiếng hỏi: "Không biết sứ giả đến đây, có việc gì quan trọng?"
Người áo bào trắng ôn hòa cười: "Lâu gia chủ không cần khẩn trương. Lần này ta tới, chủ yếu là muốn gặp hai người."
"À, không biết là ai?"
"Một người chính là Lâu gia thiếu gia chủ, Lâu Thải Hoàn."
Toàn thân Lâu Ngọc Khê chấn động, nói: "Khuyển tử nhà ta..."
Người áo bào trắng cười: "Lâu gia Thải Hoàn, tuy không nổi danh, nhưng theo tin tức mà Thiên Hoàng Sơn thu thập được thì người này tư chất hơn người, đặc biệt tính cách rất kiên nghị, có tiềm năng trở thành nhân vật lớn."
Lâu Ngọc Khê ngẩn người một lúc, chợt mừng rỡ: "Đa tạ sứ giả đã để mắt đến. Người đâu, còn không mau đi mời thiếu gia đến đây!"
Được sứ giả Thiên Hoàng Sơn đích danh muốn gặp, đối với bất kỳ tuấn kiệt trẻ tuổi nào trong giới võ lâm đều là vinh hạnh hiếm có. Nghĩ đến đây, đừng nói là Lâu Ngọc Khê, ngay cả gia đinh cũng run rẩy cả người, vội vã chạy đi.
"Không biết, người thứ hai sứ giả muốn gặp là ai?"
Người áo bào trắng cười nói: "Nghe nói Đường thiếu hiệp đang ở chỗ của ngươi?"
Lâu Ngọc Khê thở phào một hơi. Thực ra, khi đối phương nhắc đến tên nhi tử của ông, ông đã đoán được trong hai người ắt phải có Đường Phong Nguyệt.
Giải Thanh Vân năm năm một lần, sắp bắt đầu không lâu nữa, đến lúc đó xếp hạng trên Thanh Vân bảng chắc chắn có thay đổi lớn. Đối phương khẳng định mời Ngọc Long tham gia giải Thanh Vân này.
"Người đâu, mau đi mời Đường thiếu hiệp đến đây."
Trong viện của Lâu Thải Lê.
"Thải Lê, gần đây tâm trạng của nàng không tốt, có phải ai chọc giận nàng?"
Đường Phong Nguyệt nhìn nữ tử xinh đẹp tuyệt trần đang chuyên tâm tưới hoa, lơ mình đi.
Ánh mặt trời vàng óng chiếu xuống, làn da trắng như tuyết của Lâu Thải Lê càng thêm lấp lánh. Mái tóc xanh dài tới eo, theo động tác của nàng mà khẽ đung đưa, làm bóng lưng của nàng thêm vài phần quyến rũ.
Hôm nay Lâu Thải Lê hiếm khi mặc võ sĩ phục, cuối cùng cũng làm lộ ra dáng người ma quỷ trước sau đầy đặn của nàng. Khi nàng ngồi xuống, Đường Phong Nguyệt lo rằng bộ trang phục sẽ bị vòng ba đồ sộ của nàng làm nổ bung.
"Ngươi nhìn cái gì, còn nhìn nữa ta móc hai mắt ngươi ra."
Lâu Thải Lê không quay đầu lại, nhưng có thể cảm nhận được một ánh mắt cực kỳ nóng rực đang chăm chú nhìn mình. Không, đang tập trung vào mông của mình mới đúng. Ánh mắt đó dường như mang theo lửa, muốn đốt cháy cả trang phục của nàng.
Tim Lâu Thải Lê đập loạn, hai má bỗng đỏ ửng. Tên khốn chết tiệt này!
Nghe tiếng bước chân vang lên sau lưng, Lâu Thải Lê càng thêm khẩn trương đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Nàng đang nghĩ, nếu đối phương có hành động càn quấy, nàng có nên tát vào mặt đối phương không.
"Đường công tử, Đường công tử."
Ngay trong không khí căng thẳng, quái dị mà quyến rũ này, bỗng vang lên một giọng nói phá đám.
Đường Phong Nguyệt bất đắc dĩ cười khổ. Chân điểm nhẹ, chắn hạ nhân ngoài cửa viện. Hắn không muốn người khác thấy dáng vẻ lúc này của Lâu Thải Lê. Đó là phong cảnh chỉ một mình hắn có thể độc chiếm.
"Có chuyện gì?"
"Đường công tử, gia chủ mời ngươi nhanh đến đại sảnh, nói là có sứ giả Thiên Hoàng Sơn muốn gặp ngươi."
Trong viện, Lâu Thải Lê luôn chú ý đến bên này, động tác tưới hoa dừng lại, vẻ kinh hãi hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.
Phòng khách của Lâu gia.
Khi Đường Phong Nguyệt đến nơi, Lâu Thải Hoàn đã đứng đó từ trước, thấy hắn đến liền lộ ra nụ cười thân thiện.
Bước chân Đường Phong Nguyệt dừng lại, ánh mắt bất giác bị người áo bào trắng ngồi một bên thu hút. Khí tức toát ra từ người đối phương, ngay cả hắn cũng cảm thấy sâu không lường được.
Người áo bào trắng cũng đang nhìn Đường Phong Nguyệt, ánh mắt lóe lên.
Một lúc sau, người áo bào trắng lên tiếng tán thưởng: "Thảo nào có danh Ngọc Long, phong thái của Đường thiếu hiệp quả thật hiếm thấy trên đời."
Đường Phong Nguyệt chắp tay cười nói: "Sứ giả từng gặp vô số anh kiệt thiên hạ, thấy qua bao nhiêu tuấn tài. Tại hạ sao xứng với bốn chữ hiếm thấy trên đời, sứ giả quá khen rồi."
Người áo bào trắng cười ha hả, lắc đầu trêu chọc: "Đều nói Ngọc Long rất tự tin, sao hôm nay lại khiêm nhường thế."
Tự tin là một cách nói khách khí, ý nghĩa thật sự chính là tự đại hoặc vô sỉ. Đường Phong Nguyệt hiểu rõ những đánh giá của giang hồ dành cho mình, đành phải sờ mũi, cười khổ không nói gì.
Cứ thế, cha con Lâu gia cũng bật cười, bầu không khí trong đại sảnh trở nên hòa hoãn hơn.
Nói chuyện phiếm một lúc, người áo bào trắng vào chuyện chính: "Chắc các ngươi cũng biết, nửa tháng nữa, giải Thanh Vân bảng năm năm một lần lại sắp bắt đầu. Ta lần này đến đây, là muốn mời Ngọc Long ngươi tham gia."
Đối với Thanh Vân bảng, Đường Phong Nguyệt không hề xa lạ. Lọt vào danh sách này có thể nói là điều mà mọi thiếu niên võ lâm đều khao khát.
Chỉ tính riêng Đại Chu quốc, dân số gần một tỷ, người luyện võ cũng có hơn chục triệu. Trong đó thiếu niên ít nhất cũng phải vài chục vạn. Mà có thể từ vài chục vạn người đó mà trổ hết tài năng, trở thành một trong năm mươi người đứng đầu, thì vinh quang đó lớn đến mức nào!
Không hề khách khí mà nói, phàm là người có thể lọt vào Thanh Vân bảng, đều là người nổi bật trong đám người, tư chất có một không hai trong khu vực của mình. Thực tế cũng chứng minh rằng, người trẻ tuổi lọt vào Thanh Vân bảng, có đến bảy phần khả năng sẽ đạt được thành tựu lớn trong tương lai, hoặc là khai tông lập phái, hoặc là trở thành một phương hào hùng.
Nếu như lọt vào Thanh Vân bảng đã là vinh dự vạn người không được một, thì việc được sứ giả Thiên Hoàng Sơn mời dự thi, lại là một vinh hạnh đặc biệt lớn lao, đủ để vang danh giang hồ.
Trong vài năm trở lại đây, trước giải Thanh Vân, những thiếu niên được sứ giả Thiên Hoàng Sơn đích thân mời dự thi, chắc chắn không quá mười người.
Bởi vậy, khi nghe thấy sứ giả Thiên Hoàng Sơn, cha con Lâu gia không khỏi kinh ngạc. Nhưng sau một hồi im lặng, họ lại thấy đó là chuyện đương nhiên. Thực lực của Ngọc Long mạnh đến mức nào, họ rõ hơn ai hết. Nếu thực lực như Ngọc Long mà còn không được mời thì lại có chút kỳ quái.
Đường Phong Nguyệt suy nghĩ rồi chắp tay nói: "Sứ giả yên tâm, tại hạ nhất định sẽ vào Thiên Hoàng Sơn vào cuối tháng này để tham gia giải Thanh Vân này."
Người áo bào trắng cười gật đầu, lập tức lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài đưa cho, nói: "Đây là lệnh bài của sứ giả, với thực lực của Ngọc Long thì có tư cách nhận nó, hãy cầm lấy."
Đường Phong Nguyệt vô thức nhận lấy.
"Tốt, chính sự đã xong, ta còn phải đến nơi khác. Đường thiếu hiệp, hẹn gặp lại ngươi ở Thanh Vân phong."
Sau khi đưa lệnh bài, người áo bào trắng đứng dậy, chẳng thấy hắn có động tác gì, người đã ở ngoài mười trượng. Rồi lại lóe lên, thân ảnh hoàn toàn biến mất khỏi phủ Lâu gia.
"Bộ pháp thật tinh thâm, ta lại không thể nhìn thấu."
Đường Phong Nguyệt thầm kinh hãi. Khí tức của đối phương mờ mịt khó nắm bắt, không giống khí tức của một cao thủ Thiên Hoa cảnh, cũng không có khí thế bàng bạc của cao thủ Triêu Nguyên, thật sự rất kỳ lạ.
Quay người lại, thấy cha con Lâu gia đang đánh giá mình, Đường Phong Nguyệt cười nói: "Hai vị thấy sao?"
Lâu Ngọc Khê nói: "Đường hiền chất, lần này tham gia giải Thanh Vân, ngươi gánh trên vai trọng trách lớn."
"Xin chỉ giáo?"
"Thiên Hoàng Sơn thần bí khó lường, mỗi nước đều có một tòa. Bởi vậy, mỗi nước đều có Thanh Vân bảng riêng biệt. Tương ứng, sứ giả Thiên Hoàng Sơn cũng có sáu vị, giữa họ thực tế có sự cạnh tranh."
Lâu Ngọc Khê nói tiếp: "Lệnh bài sứ giả vừa đưa cho ngươi, nghe nói sứ giả chỉ có tất cả bốn tấm, mỗi tấm đều cực kỳ trân quý. Nghe nói trước đây, người đạt được lệnh bài của sứ giả có thể tham gia các trận chiến ở cấp độ cao hơn, để cạnh tranh vị trí đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của thiên hạ."
Đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của thiên hạ!
Trong khoảnh khắc đó, Đường Phong Nguyệt và Lâu Thải Hoàn đều cảm thấy tâm thần rung động. Họ tin rằng, không có một người trẻ tuổi nào có thể giữ bình tĩnh khi nghe được danh xưng đó.
Lâu Ngọc Khê cười, lại nhíu mày nói: "Nhưng không hiểu sao về sau, các trận chiến cấp độ đó lại bị hủy bỏ. Khiến cho người cầm lệnh bài cũng đã mấy trăm năm chưa xuất hiện trong giang hồ. Lần này lệnh bài sứ giả lại xuất hiện, có lẽ..."
Nếu như sự tình đúng như dự đoán, các trận chiến cấp độ đó sẽ lại diễn ra, thì đó là dấu hiệu một thời đại xuất hiện vô số thiên tài, các vì sao cùng tỏa sáng, một thời đại huy hoàng của anh hùng hào kiệt sắp đến!
Bởi vì Lâu Ngọc Khê từng đọc trong điển tịch của Lâu gia rằng, vào thời đại võ đạo hưng thịnh cách đây bốn trăm năm, đã từng xuất hiện một đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của thiên hạ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận