Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 71: Bách Hoa Thành Chủ cái thứ nhất cưỡng chế tính nhiệm vụ (length: 13005)

Đối với hành động đánh lén của Huyết Ảnh giáo, trên dưới Vô Ưu cốc tự nhiên vô cùng tức giận.
Bất quá khi nhận được tin do Đỗ Hồng Nguyệt dùng bồ câu đưa tới, biết được nàng cùng Đường Phong Nguyệt hai người đã tiêu diệt nhân mã Huyết Ảnh giáo ở Tô Phong thành, sau khi các cao thủ trong cốc hả giận, cũng không khỏi cảm thấy khó tin.
Nhất là trong thư nói, đề nghị xuất thủ ngăn cản, thậm chí cuối cùng đánh giết Vu Hành Vân đều là do Đường Phong Nguyệt, điều này càng khiến người không thể tưởng tượng nổi.
Cái vị Ngũ công tử bất tài vô thuật kia, khi nào lại trở nên sát phạt lăng lệ, quả quyết tuyệt tình như vậy rồi?
Trong đình viện tĩnh mịch, Văn Khúc Diệp Lưu Phong mặc một bộ trường bào, lẳng lặng xem thư, một lúc lâu sau mới gấp thư lại, cười nói: "Xem ra tiểu công tử trải qua một phen rèn luyện, tiến bộ không ít."
"Đỗ nha đầu có phải là nói dối không vậy." Cho đến bây giờ, Vũ Khôi Khương Hạo vẫn có chút không tin.
Diệp Lưu Phong cười nhạt một tiếng: "Thế sự như dòng lũ, đẩy người đi, cho nên nhân gian mới có nhiều sự tình kỳ diệu đến vậy. Tương lai thiên hạ nhất định tràn ngập tàn khốc và huyết sát, bây giờ mạnh thêm một phần, tương lai liền có thêm một phần nắm chắc chiến thắng."
"Ngươi luôn lảm nhảm như vậy, khi thì là Cửu Đại Yêu Tinh, khi thì lại là thiên địa đổi chủ, thấy ngươi quan tâm tiểu công tử như vậy, chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến tiểu công tử hay sao?" Khương Hạo tò mò hỏi.
Diệp Lưu Phong liếc hắn một cái, rồi lại chuyển giọng: "Coi như người Dược Vương Cốc hẳn là sắp đến, có bọn họ giúp đỡ, vết thương của Minh Nghiêu hẳn là có thể hồi phục rất nhanh."
Khương Hạo tức giận đến cái mũi muốn lệch đi, cái tên nho nhã này lại đổi chủ đề rồi.
...
Đường Phong Nguyệt cùng Đỗ Hồng Nguyệt ở lại Tô Phong thành mấy ngày, biết Sở Minh Nghiêu dần dần chuyển biến tốt, hồi phục khá, cuối cùng cũng yên lòng.
Lại mấy ngày sau, Đỗ Hồng Nguyệt dẫn đầu rời đi trước. Đường Phong Nguyệt muốn đưa nàng, kết quả bị nàng trừng mắt sắc lẹm dọa cho lui.
"Chảnh cái gì chứ, chờ sau này gặp lại, đại gia mà không đè ngươi lại đánh đòn cho ngoan thì không mang họ Đường."
Đỗ Hồng Nguyệt đang cưỡi ngựa đi xa nghe thấy vậy, nghiến răng nghiến lợi, giận dữ nói với người nào đó: "Chỉ riêng câu này của ngươi, lần sau ta nhất định đánh ngươi thành đầu heo."
Hai ngày sau, Đường Phong Nguyệt rời đi trong sự nhiệt tình níu kéo của vợ chồng Lục thiếu Du và đám người Huyền bang. Lục thiên thiên cô nàng kia cả quãng đường bĩu môi, vẻ mặt giận dỗi và khó chịu, cứ như một oán phụ.
"Lục cô nương, ta nhất định sẽ nhớ ngươi, nhớ cái thân thể đầy đặn mềm mại của ngươi." Trước khi đi, Đường Phong Nguyệt ghé vào tai Lục thiên thiên nói.
Gương mặt xinh đẹp của Lục thiên thiên đỏ bừng, giậm chân mắng: "Ngươi cái tên đăng đồ tử, chết biến thái, đừng để ta gặp lại ngươi!"
Trước cổng thành, tiểu nhị quán trọ đột nhiên chặn Đường Phong Nguyệt lại, đưa cho hắn một gói lớn. "công tử, lần trước ngươi nhờ ta đi sòng bạc đặt cược, đây là số tiền ngươi kiếm được, tổng cộng một vạn lượng bạc trắng, tất cả đều đã đổi thành ngân phiếu."
Đường Phong Nguyệt nhận gói đồ, tùy tiện rút ra một xấp dày, đưa đến trước mặt tiểu nhị quán trọ: "Số này cho ngươi đi mua một cái nhà, cưới mấy cô vợ xinh đẹp về."
Dứt lời cười ha ha, giục ngựa nhanh chóng rời đi.
Tiểu nhị quán trọ cầm ngân phiếu, ngơ ngác tại chỗ, một lúc lâu sau mới hướng về phía bóng lưng kia kêu to: "công tử, công tử..." Người trên ngựa không quay đầu lại, rất nhanh biến mất nơi cuối chân trời.
Thiếu niên thanh sam không biết sầu, ngựa đạp giang hồ dựa tiếng ca.
Đao quang kiếm ảnh xem như thường, say rượu hoa rơi cười hồng trần.
Đường Phong Nguyệt một đường thả giọng hát vang, cảm thấy mệt mỏi, liền dừng lại nghỉ ngơi, thấy cảnh đẹp núi non thanh tú, liền xuống ngựa đi bộ. Thỉnh thoảng có một hai mỹ nữ đi cùng đường, hắn liền không nhanh không chậm đi theo sau, cười toe toét.
Các nữ tử rất không quen với kiểu giang hồ lãng tử này, bất quá vẻ ngoài của người nào đó thực sự quá tốt, lại không làm ra hành vi quá phận, cũng đành để hắn tự nhiên.
Một đường vừa đi vừa nghỉ, nửa tháng sau, Đường Phong Nguyệt đến được nơi cần đến - Bách Hoa thành.
Bách Hoa thành là một thành phố nổi danh trong giới võ lâm, không chỉ bởi vì thành thị được bao quanh bởi những ngọn núi cao, bốn mùa trăm hoa đua nở. Mà còn bởi vì thành chủ Tuyết Ngọc Hương, chính là mỹ nhân tuyệt thế xếp thứ mười trong Lạc Nhạn bảng lần trước!
Thiên hạ sáu nước, có vô số nữ tử. Có thể lọt vào Lạc Nhạn bảng với sáu mươi mỹ nhân, bất kỳ ai trong số họ đều là tuyệt thế giai nhân, của hiếm nhân gian, thường cả đời người khó gặp một lần.
Mà những người đứng trong top mười, trong mắt những nam tử thế tục, chẳng khác gì thần nữ cao cao tại thượng.
Tuyết Ngọc Hương không chỉ xinh đẹp, mà tư chất võ công cũng siêu phàm thoát tục, trong Thanh Vân bảng lần trước, nàng đứng thứ mười lăm.
Điều khiến các nam tử càng thêm trầm trồ thán phục chính là, Tuyết Ngọc Hương đã hơn ba mươi tuổi, dù người theo đuổi nhiều như cá diếc sang sông, nhưng chưa từng nghe nói nàng tỏ ra thân thiện với bất kỳ nam tử nào.
Song bảng đều có tên, tính cách băng lãnh, lại còn là người đứng đầu một thành, hỏi thử xem một kỳ nữ như vậy, có mấy người nam nhân thiên hạ không tò mò, động lòng? !
Đường Phong Nguyệt đè nén cảm xúc mong đợi, xuống ngựa đi vào trong thành.
Đường lớn ở Bách Hoa thành rộng khoảng trăm mét, đủ chỗ cho mười chiếc xe ngựa đi song song. Hai bên kiến trúc mái hiên cong vút, phong cách vô cùng lịch sự tao nhã.
Trên đường phố, người đi lại tấp nập, đủ thứ âm thanh náo nhiệt rao hàng không ngớt bên tai, tràn ngập hơi thở phồn hoa.
Đúng lúc này, phía trước một trận rối loạn.
"Ngươi đứng lại! Nhanh lên, mọi người giúp ta bắt kẻ trộm với!"
Một nam tử chạy vội trong dòng người, động tác nhanh nhẹn thành thục. Phía sau, một thiếu nữ đang thở hồng hộc đuổi theo, miệng không ngừng la lớn.
Thiếu nữ càng ngày càng bị bỏ xa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng. "Tên trộm, ngươi lấy túi tiền thì cứ cầm đi, trả lại bức họa cho ta!"
Nam tử không để ý tới, chân bước nhanh hơn, liền bỏ lại những người muốn giúp thiếu nữ ở phía sau, quay người chui vào một ngõ nhỏ.
Mắt thấy tên trộm biến mất, thiếu nữ cuống cuồng đến mức hốc mắt đỏ hoe, sắp khóc đến nơi.
Đường Phong Nguyệt nhìn thấy vậy, thân thể lướt ngang, trong nháy mắt đã đứng trước mặt nam tử.
"Ngươi là ai, mau cút ngay!"
Nam tử quát lớn, một móng vuốt vồ về phía trước.
Hắn là một tên tiểu đạo tặc, mà cũng có tu vi Nhập Đạo cảnh viên mãn. Đường Phong Nguyệt hơi kinh ngạc, cổ tay khẽ lật, một chưởng đánh bay nam tử ra ngoài, thuận thế lấy từ trên người đối phương một túi tiền và một cuốn trục.
"Hừ, dám phá hỏng chuyện tốt của đại gia, ngươi cứ chờ đấy."
Nam tử lớn tiếng mắng một câu, nhảy vào ngõ nhỏ biến mất dạng.
"Đa tạ công tử đã giúp đỡ, Như Tâm vô cùng cảm kích."
Thiếu nữ tên Như Tâm ôm bụng chạy tới, vội vàng cầm lấy cuộn trục kia, xác nhận không sai rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Đường Phong Nguyệt hơi kinh ngạc, xem ra bức họa này rất quan trọng với cô gái này.
Như Tâm hào phóng đánh giá Đường Phong Nguyệt, cười nói: "Công tử, ngươi đẹp trai thật đó, so với lão sắc quỷ nhà ta còn đẹp hơn nhiều. À, ngươi cưới vợ chưa, ta có thể giúp ngươi giới thiệu mỹ nhân trong thành nha."
Đường Phong Nguyệt nghe thấy thú vị, cười hắc hắc: "Ta thấy cô nương cũng rất không tệ."
"Khó đấy, ta nhất định sẽ không phản bội lão sắc quỷ nhà ta đâu. Trừ phi ngươi chịu làm tiểu nhân." Như Tâm chau mày, lạnh giọng nói.
Đường Phong Nguyệt cười ha hả, Như Tâm cũng phì cười thành tiếng.
"Thôi được, hôm nay ta còn có việc gấp, ngày khác sẽ hảo hảo đa tạ công tử." Như Tâm cầm họa trục, ngay cả túi tiền cũng quên lấy, cứ vậy vội vàng đi.
Cô nương này thú vị thật.
Trong mắt Đường Phong Nguyệt, dung mạo của cô gái này chỉ có thể coi là trung bình khá, bất quá tính cách sáng sủa hài hước của nàng, ngược lại khiến nàng trở nên nổi bật hơn.
Đường Phong Nguyệt đang định rời đi. Đột nhiên, trên trời truyền đến một tiếng nổ ầm ầm, chấn động đến mức khí huyết hắn bất ổn, tim đập thình thịch.
Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, đã thấy một đạo đao quang trắng như bạc, xẹt ngang bầu trời Bách Hoa thành dài mấy chục mét, phảng phất như muốn cắt đôi hư không.
Một bóng người men theo đao quang bay lên, rất nhanh đã đứng trên đỉnh lầu cổng thành cao ba mươi trượng.
"Mây đao lướt bước, đây là, Đao Cuồng!"
Bên tai Đường Phong Nguyệt truyền đến vài tiếng kinh hô. Hắn lại nhìn nam tử trên đỉnh lầu cổng thành, quả nhiên thấy người đó đeo đại đao, toàn thân tản ra khí thế bá đạo hung hãn.
"Đao Cuồng xuất đạo hai mươi năm, trong Tiên Thiên cảnh giới cũng là một cường giả đỉnh cấp. Đáng tiếc người này lại đi theo con đường sát phạt chứng đạo, không biết đã có bao nhiêu vong hồn vô tội dưới đao hắn."
"Mọi người mau nhìn kìa, Tuyết thành chủ xuất hiện!"
Đám người trên đường phố trở nên sôi động, cứ như các fan trên Trái Đất gặp thần tượng.
Đường Phong Nguyệt nheo mắt lại.
Chỉ thấy trên không trung, một thân ảnh nhẹ nhàng như mây bay lượn, tay áo phấp phới, nhẹ nhàng đáp xuống một mái nhà cổng thành khác, tao nhã phiêu dật không tả xiết.
"Tuyết Ngọc Hương, lão tử giết người luyện võ, liên quan gì đến ngươi? Khuyên ngươi đừng xen vào chuyện người khác." Thanh âm của Đao Cuồng từ trên mái nhà vọng xuống, tràn ngập sự ngạo nghễ và sát khí.
"Ngươi ở Bách Hoa thành mười lăm ngày, đã giết một trăm lẻ sáu người dân vô tội. Hôm nay, ngươi sẽ phải chôn cùng họ."
Giọng Tuyết Ngọc Hương trong trẻo dễ nghe, nhưng lời nói lại lạnh lùng bá đạo. Nghe vào tai Đường Phong Nguyệt, lập tức khiến hắn liên tưởng đến hàn mai trong ngày đông giá rét.
"Ha ha ha, đúng là một Bách Hoa Thành Chủ, nếu ngươi cũng muốn chết, thì lão tử sẽ thành toàn cho ngươi." Đao Cuồng gầm lên một tiếng, vung đao lên, ra sức chém xuống.
Một cảnh tượng kinh người xuất hiện. Chỉ thấy một đạo đao quang rộng khoảng ba mét, dài mấy chục mét, theo nhát chém này của Đao Cuồng, hung hăng lao về phía Tuyết Ngọc Hương.
Trên đường vang lên những tiếng xôn xao. Tất cả mọi người đều lo lắng cho vị thành chủ xinh đẹp như hoa như ngọc kia.
Khoảnh khắc sau, Đường Phong Nguyệt đột nhiên mở to hai mắt.
Đối mặt với nhát đao kinh khủng này, Tuyết Ngọc Hương chỉ đưa ra một bàn tay trắng như ngọc. Bàn tay tựa tác phẩm nghệ thuật đó nhẹ nhàng phất lên, đao quang liền dừng lại trong hư không.
"Cuồng Đao Loạn Thế!"
Đồng tử của Đao Cuồng co rút lại, trong tiếng gầm thét, toàn thân tu vi đều dồn vào trong một đao.
Nhát đao kia sáng chói như một mặt trời nhỏ bùng nổ, đao khí trên lầu cổng thành để lại vô số vết chém, ngay cả tất cả mọi người trên đường cũng cảm thấy nhói đau, nhao nhao lui lại.
Lần này, Tuyết Ngọc Hương giơ cả hai tay, hợp lại trước người thành một thủ ấn, ấn về phía hư không.
Ba!
Phảng phất một bong bóng khí lớn bị đâm thủng, trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, một đao chí mạng của Đao Cuồng giống như thủy tinh vỡ tan.
"Cái gì, không thể nào!" Đao Cuồng kêu lên kinh hãi.
Tuyết Ngọc Hương lại vỗ tay một cái, Đao Cuồng lập tức kêu lên thảm thiết, ngã xuống cổng thành dưới đất. Lập tức có cao thủ phủ thành chủ đi tới, khiêng thi thể Đao Cuồng đi.
Trên đường phố vang lên tiếng hoan hô vang dội. Đặc biệt là dân chúng Bách Hoa thành, lại càng hô to, cảm thấy Tạ thành chủ đã vì họ mà diệt trừ một tên sát nhân ma đầu.
Đường Phong Nguyệt nhìn người con gái tựa như cao không thể chạm trên đỉnh lầu cổng thành, trong lòng bỗng trào lên một cảm xúc mãnh liệt.
"Ting, nhiệm vụ cưỡng chế số một, khởi động!" Trong đầu vang lên âm thanh của Mỹ Nữ Hệ Thống.
"Mục tiêu nhiệm vụ: Tuyết Ngọc Hương."
"Cấp độ dung mạo: Cấp độ SS."
"Gia thế mục tiêu: Con gái Tuyết thị của Bắc Tuyết quốc."
"Nhãn tính cách: Lãnh đạm."
"Mục tiêu nhiệm vụ cuối cùng: Trở thành vị hôn phu của Tuyết Ngọc Hương."
"Độ khó: Bốn sao rưỡi."
"Phần thưởng nhiệm vụ: Giữ bí mật."
"Trong khi làm nhiệm vụ, chủ kí sinh không được phát sinh quan hệ xác thịt với bất kỳ cô gái nào, nếu không sẽ bị hệ thống xóa bỏ tính mạng. Ngoài ra, nhiệm vụ cưỡng chế có thể cộng dồn, nhưng nếu chưa hoàn thành nhiệm vụ khi cộng dồn đến ba lần, sẽ xóa bỏ tính mạng chủ kí sinh."
Offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện
Bạn cần đăng nhập để bình luận