Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 639: Phi Tuyết công tử (length: 12301)

Vào đông, khắp thiên hạ đều chìm trong cái lạnh buốt của gió bấc, tình cảnh này ở Bắc Tuyết quốc lại càng thêm rõ rệt.
Bầu trời trắng xóa một màu, trước mắt chỉ toàn là những bông tuyết đang bay. Càng đến gần Phi Tuyết hà, tuyết rơi càng dày. Đến cuối cùng, xe ngựa hoàn toàn lún sâu vào tuyết, không thể nào di chuyển tiếp.
"Đường công tử, không đi được nữa rồi, thừa tướng hỏi ý ngươi thế nào?"
Tiếng Uông bá truyền đến.
Đường Phong Nguyệt rất nghi ngờ, Hạng Anh Kỳ chắc hẳn đã sớm biết tình hình ở đây, nên mới gọi mình đến làm chân sai vặt.
Hắn đứng dậy, từ trong xe ngựa đi ra, nói: "Thừa tướng, ta cõng ngài đi nhé."
Hạng Anh Kỳ gật đầu: "Làm phiền ngươi rồi."
Ngoài xe ngựa, gió lạnh như dao, tuyết rơi như mưa, người bình thường mà đi ra ngoài này, chắc chắn sẽ bị chết cóng. Nhưng với Đường Phong Nguyệt thì không thành vấn đề.
Không nói đến nội lực tu vi, chỉ riêng nhục thể của hắn đã đủ sức chống chọi với cái lạnh này.
Nắm lấy tay Hạng Anh Kỳ, cả hai người đều thấy trong lòng tê dại.
Với Đường Phong Nguyệt, hình ảnh Hạng Anh Kỳ là vị thừa tướng thiết huyết tàn nhẫn đã sớm in sâu vào tâm trí, nào ngờ tay nàng lại mềm mại và lạnh giá đến vậy, khiến hắn nảy sinh ý muốn che chở.
Còn với Hạng Anh Kỳ, đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc thân mật với một người nam nhân, bàn tay mình bị bàn tay lớn của đối phương nắm chặt, mang lại cảm giác khác lạ.
Đường Phong Nguyệt nắm tay Hạng Anh Kỳ, chân không chạm đất, phi nhanh trong tuyết. Với khinh công hiện tại, hắn đã có thể tạm làm được đạp tuyết vô ngân.
Một tầng nội lực bao bọc hai người, bão tuyết không thể tới gần. Hạng Anh Kỳ không những không cảm thấy lạnh, mà ngược lại còn thưởng thức được phong cảnh phương Bắc xung quanh.
Về phần Uông bá, thì đã sớm không thấy bóng dáng. Đường Phong Nguyệt thầm đoán, người này không hề đơn giản.
"Phi Tuyết hà, một trong mười đại hiểm địa thiên hạ, nghe nói cất giấu cơ duyên vô cùng lớn, Đường huynh sau này có thể đến xem."
Không chịu nổi không khí ngượng ngùng, Hạng Anh Kỳ lên tiếng trước.
Đường Phong Nguyệt cười thầm, nói: "Thừa tướng hình như rất hiểu biết về nơi này, có thể tiết lộ cho ta đôi điều không?"
Hắn chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Hạng Anh Kỳ lại trả lời một cách nghiêm túc.
"Đường huynh có nghe qua Băng Thánh không?"
Đường Phong Nguyệt kinh ngạc: "Ý thừa tướng nói, không lẽ là vị tuyệt đại nhân vật bốn trăm năm trước sao?"
Thời đại võ đạo hưng thịnh bốn trăm năm trước là một thời đại các vì sao lấp lánh, thiên kiêu xuất hiện lớp lớp. Nhưng dù có bao nhiêu thiên kiêu đi nữa, cũng chỉ có một ngôi vị cao nhất.
Hậu thế vì vậy mà có người dựa trên thành tựu và chiến tích của các thiên kiêu, xếp thành một cái thiên kiêu đồ.
Mà trong thiên kiêu đồ, nổi tiếng nhất không ai qua được Tam Hoàng Ngũ Thánh.
Băng Thánh, chính là một trong Ngũ Thánh.
Tương truyền người này trời sinh băng linh chi thể, tu luyện băng đạo võ học như cá gặp nước, công sức bỏ ra ít nhưng hiệu quả lại lớn. Đặc biệt là lúc hơn ba mươi tuổi, liền bước ra hàn băng chi đạo, trở thành một trong những cao thủ trẻ tuổi nhất trong Vương bảng.
"Nơi đây có liên quan đến Băng Thánh?"
Đường Phong Nguyệt hỏi.
Mười đại hiểm địa thiên hạ xưa nay đều bị bao phủ bởi một lớp màn thần bí, thế gian cũng lưu truyền rất nhiều truyền thuyết, nhưng thật giả khó mà phân biệt.
"Bản tướng từng nghe người nói, Băng Thánh biến mất chính là vì đã tiến vào sâu trong Phi Tuyết hà."
Hạng Anh Kỳ nói.
Phi Tuyết hà, nhìn từ bên ngoài dài rộng đều là ba nghìn dặm, kỳ thực không phải vậy.
Nhiều năm trước, từng có mấy vị siêu cấp cao thủ xâm nhập Phi Tuyết hà, đi trọn hơn mười ngàn dặm vẫn không thấy bờ, khi ấy cơ thể bọn họ lại bị hàn khí trên sông xâm nhập, dẫn đến tàn phế nửa người, thậm chí có người chết ngay tại chỗ.
Cũng chính vì chuyện này mà mọi người mới biết được, Phi Tuyết hà không đơn giản như bề ngoài, bên trong nó có một mảnh đại thiên địa hư hư thực thực.
Nhưng dù là vậy, vẫn không có mấy ai dám mạo hiểm đi thám hiểm. Vì ngay cả siêu cấp cao thủ còn không thể xâm nhập, người khác đi chẳng khác nào muốn tìm đến cái chết.
"Vì sao Băng Thánh muốn xâm nhập Phi Tuyết hà?"
Đường Phong Nguyệt hiếu kỳ hỏi.
"Nghe đồn, sâu trong Phi Tuyết hà cất giấu bí mật của mảnh thiên địa này."
Ánh mắt Hạng Anh Kỳ xa xăm, ngữ khí khó hiểu, nói: "Đường huynh bây giờ không thể tiến vào. Nhưng đến khi huynh đạt đến Vương cảnh, lại có thể xâm nhập tìm tòi."
Vương cảnh?
Lòng Đường Phong Nguyệt như có một ngọn lửa đang cháy, hắn đưa mắt nhìn Phi Tuyết hà phía xa.
Một canh giờ sau, Đường Phong Nguyệt đưa Hạng Anh Kỳ đến một tiểu thành biên giới.
Vì dần xa Phi Tuyết hà, nhiệt độ không khí ở thành này không thấp như trước, gió tuyết đã ngưng, trên đường đâu đâu cũng thấy người đi đường mặc áo dày.
Uông bá không ngờ đã đến trước một bước, đang chờ ở khách sạn đã đặt trước.
Vừa mới thoát khỏi cảnh ngủ ngoài trời gió bấc, Đường Phong Nguyệt liền thoải mái ngâm mình trong bồn nước nóng trong phòng, thay một bộ bạch y thêu kim mới tinh, sau đó mới xuống đại sảnh.
Chốc lát sau, Hạng Anh Kỳ cũng đi xuống, đã thay một bộ công tử phục.
"Liêu lão tam, kể cho bọn ta nghe chút về trận chiến ba ngày trước đi."
Trong khách sạn đốt lò sưởi, ấm áp như xuân. Một đại hán uống một ngụm rượu, lớn tiếng nói.
Liêu lão tam là một gã giang hồ lôi thôi, nhắm mắt hồi tưởng lại trận đại chiến rầm rộ ba ngày trước, rồi mới lên tiếng: "Trận chiến đó, tổng cộng đánh có ba chiêu."
"Không thể nào. Phi Tuyết công tử Dịch Tinh Hàn tuy trẻ tuổi, nhưng dù gì cũng là thiên tài đệ nhất bảng Thanh Vân năm nay của Bắc Tuyết quốc, cho dù đánh không lại Lão Thiên Thủ, cũng không thể bại trong ba chiêu chứ."
Có người lập tức nói, những người khác cũng đồng tình.
Nhắc đến Phi Tuyết công tử, giang hồ Bắc Tuyết quốc không ai là không biết.
Người này xuất đạo năm mười sáu tuổi, chỉ vỏn vẹn hai năm đã đánh bại toàn bộ cao thủ trẻ tuổi nổi danh trên giang hồ, hơn nữa một năm trước còn một đường quét ngang, lên ngôi vị thứ nhất bảng Thanh Vân.
Một năm nay, Phi Tuyết công tử lại bắt đầu nhắm mục tiêu đến cao thủ thế hệ trước, vẫn tiếp tục chiến thắng liên tục, ngay cả người đứng đầu Phong Vân bảng cũng không đỡ nổi một đao của hắn.
Rất nhiều người trên giang hồ cho rằng, Phi Tuyết công tử đã có thực lực của một đại cao thủ vô địch.
Lão Thiên Thủ tuy từ mấy chục năm trước đã gần đạt đến Triều Nguyên cảnh, được công nhận là đại cao thủ vô địch, nhưng cũng không thể bại Phi Tuyết công tử trong ba chiêu.
Liêu lão tam tặc lưỡi, lắc đầu nói: "Sai, sai hết rồi. Không phải Lão Thiên Thủ đánh bại Phi Tuyết công tử, mà là Phi Tuyết công tử đánh bại Lão Thiên Thủ."
"Cái gì?"
Nhiều người vừa uống ngụm rượu, nghe vậy liền lập tức phun ra.
Nếu Lão Thiên Thủ đánh bại Phi Tuyết công tử trong ba chiêu, còn khiến người ta cảm thấy khó tin, thì việc Phi Tuyết công tử đánh bại Lão Thiên Thủ trong ba chiêu, lại càng làm người ta thấy đó là chuyện hoang đường.
Một người là đại cao thủ vô địch nhiều năm, một người là đại cao thủ vô địch mới nổi, còn chưa được công nhận, sao có thể có kết cục như vậy được?
Trong mắt Liêu lão tam bỗng lóe lên thần quang, như đang nhớ lại một màn kinh thiên động địa ba ngày trước, nói: "Đâu chỉ có các ngươi, đến giờ lão Liêu ta vẫn còn choáng váng. Phải biết rằng, lúc ấy Phi Tuyết công tử thậm chí còn không dùng tuyệt học thành danh của mình."
". . ."
Cả đám người ngồi xung quanh đều ngỡ ngàng.
"Giang sơn nào cũng có người tài! Ta có một loại dự cảm, Phi Tuyết công tử sẽ tạo ra những kỷ lục mới, thậm chí có khả năng dùng thực lực đại cao thủ đánh bại cả siêu cấp cao thủ."
Lời của Liêu lão tam, rõ ràng vang vọng bên tai mỗi người.
"Phi Tuyết công tử."
Trên chiếc bàn gần cửa sổ, Đường Phong Nguyệt quay lưng về phía mọi người, nhưng cũng ghi nhớ cái tên này.
"Đường huynh, thiên tư của huynh có thể gọi là kinh tài tuyệt diễm, nhưng trong thời đại lấp lánh chưa từng có này, chưa chắc đã không có đối thủ."
Hạng Anh Kỳ đầy ẩn ý nói một câu.
Đường Phong Nguyệt ngẩng đầu nhìn nàng, thầm nghĩ, nữ nhân này tuy là người của triều đình, tại sao lại quan tâm đến chuyện giang hồ như vậy, còn am hiểu tường tận nữa.
Trong khi Đường Phong Nguyệt đang nhìn Hạng Anh Kỳ, rất nhiều người trong khách sạn cũng đang nhìn hắn, và trên mặt đều nở nụ cười.
Vì vừa rồi Hạng Anh Kỳ nói chuyện vẫn chưa hạ giọng.
Mọi người vừa chấn động trước chiến tích kinh thế hãi tục của Phi Tuyết công tử, quay mắt nhìn sang đã thấy có người tán dương kẻ khác, không khỏi cảm thấy buồn cười, có cảm giác đom đóm so với vầng trăng vậy.
Lạch cạch.
Tiếng bước chân vang lên, dưới sự vây quanh của mấy mỹ nữ, một thanh niên tóc vàng cao lớn bước vào, khí thế hống hách, không ai sánh bằng.
"Là hắn!"
Thấy người này, sắc mặt nhiều người trong giới võ lâm đại biến, ai nấy đều run sợ.
Từ sau khi thua Đường Phong Nguyệt, Tây Lăng tiểu Vương liền cùng chúng nữ đến thành này dưỡng thương. Hắn tính tình bá đạo, tất nhiên không tránh khỏi kết oán với cao thủ nơi đây, nhưng dù là ai cũng không thể đỡ nổi một chiêu của hắn.
Ngay ba ngày trước, một cao thủ hạng chín Phong Vân bảng ngang qua nơi này, muốn giáo huấn hắn. Không ngờ cuối cùng lại bị Tây Lăng tiểu Vương tát một bạt tay đến trọng thương ngã gục.
Chuyện này làm bùng phát một cơn phong ba trên giang hồ. Nhưng cũng vì vậy, không ai dám chọc tên sát tinh này, người trong giang hồ thành này ai thấy hắn đều phải đi đường vòng.
Tây Lăng tiểu Vương tận hưởng ánh mắt sợ hãi của mọi người, khỏi cần nói, người ngồi gần hắn lập tức đứng dậy, chủ động nhường chỗ cho hắn.
"Cho các ngươi ba hơi thở, tất cả cút ra ngoài."
Tây Lăng tiểu Vương ngồi xuống một cách hùng dũng, lạnh lùng nói.
Mọi người dường như mông có gắn lò xo, từng người chạy nhanh hơn ai hết. Khách sạn vốn náo nhiệt, liền lập tức trở nên vắng lặng.
"Các ngươi còn không đi, muốn chết hay sao?"
Tây Lăng tiểu Vương quay lưng về phía Đường Phong Nguyệt, cảm thấy vẫn còn một bàn người không biết sống chết, khóe miệng liền nở một nụ cười tàn khốc.
"Ngươi muốn ta đi như thế nào?"
Đường Phong Nguyệt ung dung nhấp một ngụm trà, từ tốn nói.
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng lọt vào tai Tây Lăng tiểu Vương và các mỹ nữ khác, chẳng khác gì sấm sét giữa trời quang.
"Sao lại là ngươi?!"
Tây Lăng tiểu Vương vô thức nhảy dựng lên, ngước mắt nhìn bóng lưng áo trắng tuấn tú của người kia.
Đường Phong Nguyệt thản nhiên gắp thức ăn. Tây Lăng tiểu Vương và các mỹ nữ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, toàn thân run rẩy.
"Trời có đức hiếu sinh, cút đi."
Một lúc lâu sau, Đường Phong Nguyệt mới nói.
Trước đây, Tây Lăng tiểu Vương đã từng bắt người khác phải lăn đi, giờ lại bị đáp trả. Nhưng ngoài phẫn nộ, hắn lại còn có chút nhẹ nhõm. Chỉ có trời mới biết Đường Phong Nguyệt đã tạo cho hắn áp lực lớn đến nhường nào.
"Đợi ta luyện thành Tây Lăng thần công tầng cao nhất, nhất định sẽ khiến ngươi tan xác vạn đoạn, rút gân lột da."
Trong lòng Tây Lăng tiểu Vương hậm hực, dẫn chúng nữ chạy mất hút không quay đầu lại.
"Chuyện gì thế này?"
Trên đường phố, người trong giới võ lâm vừa rời khỏi khách sạn, bỗng thấy Tây Lăng tiểu Vương vội vã rời đi, ai nấy đều cảm thấy khó hiểu. Nhưng cũng có người ngẩng đầu lên, nhìn thấy Đường Phong Nguyệt ở vị trí cạnh cửa sổ.
"Chẳng lẽ, là vì thiếu niên này?"
Vài người lộ vẻ kinh hãi sâu sắc.
"Đường huynh, xem ra huynh đã đánh cho người ta sợ rồi."
Trong khách sạn, Hạng Anh Kỳ buồn cười nói.
"Đối phó với loại ác nhân đó, phải dùng thủ đoạn mạnh mẽ."
Đường Phong Nguyệt thản nhiên đáp.
Chuyện trong khách sạn chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ xen giữa. Sau khi ăn uống no say, ba người nghỉ ngơi một chút, liền thuê một chiếc xe ngựa chạy đến kinh đô của Bắc Tuyết quốc, Bắc Tuyết thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận