Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 7: Làm việc tốt tùy ý (length: 13286)

Sắc Vi không khỏi sợ hãi.
Tên tiểu tử này ở trong khách sạn đã nhìn mình bằng ánh mắt dâm dâm, như hận không thể nuốt mình vào bụng.
Hiện tại, trong người lại trúng 'Kịch độc', căn bản không có sức phản kháng, hơn nữa trời tối gió lớn, không người quấy rầy, trời mới biết tên tiểu tử này sẽ làm ra chuyện gì.
"Mỹ nữ đừng sợ, ta nhất định sẽ không làm gì ngươi." Đường Phong Nguyệt xoa xoa tay, cười hì hì nói. Bộ dạng này, bảo hắn không phải sắc lang chắc cũng chẳng ai tin.
Sắc Vi sợ đến tim gan đều nhảy loạn, quát lên: "Đồ tiểu tặc to gan! Ngươi nếu dám khi nhục ta, ta thề làm quỷ cũng không tha cho ngươi!"
Đường Phong Nguyệt cười ha hả: "Xem ra cô nương quả nhiên vừa nhìn đã yêu ta rồi, ngay cả hóa thành quỷ cũng phải nhớ kỹ ta, tại hạ thật sự cảm thấy vinh hạnh."
Vừa nói, hắn liền quơ lấy Sắc Vi, kéo nửa người nàng lên, lập tức có hương thơm ngọc mềm ôm đầy lồng ngực, khiến Đường Phong Nguyệt sảng khoái kích động đến toàn thân run lên.
Tên này miệng thì nói lợi hại, kỳ thực vẫn là một tên tiểu xử nam đáng thương thôi.
Sắc Vi thì hoảng sợ kêu lớn, gương mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch.
Đường Phong Nguyệt lại không có ý định thừa lúc người ta gặp khó khăn. Mục tiêu của hắn là dâm tặc không sai, nhưng lại là loại có phong cách, có theo đuổi dâm tặc.
Cảnh giới dâm cao nhất, là dâm mà bất sắc, là trộm tâm. Theo Đường Phong Nguyệt, lấy thủ đoạn cưỡng bức để có được thân thể nữ nhân, chỉ là cách làm cấp thấp nhất.
"Cô nương, ta với ngươi ngàn dặm hữu duyên gặp gỡ, lúc này hoa tiền nguyệt hạ, phải nên khoái hoạt khoái hoạt."
Mặc dù sẽ không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nhưng Đường Phong Nguyệt cũng không có ý định buông tha Sắc Vi như vậy. Dù sao hắn cũng đã bốc lên 'nguy hiểm tính mạng', mới cứu nữ nhân này ra khỏi hang sói.
Không có công lao cũng có khổ lao, dù sao cũng phải thu chút lợi tức chứ?
Đường Phong Nguyệt không khách khí, đôi tay lớn trên người Sắc Vi tìm tòi trên dưới, ngón tay lướt qua vòng eo, vươn tới chân, cuối cùng còn bấm mạnh vào cái mông tròn kia.
"A!"
Mặt Sắc Vi như lửa đốt, đỏ bừng, cả người như bị sét đánh, rơi vào hoàn cảnh trống rỗng.
Trong nháy mắt, đôi mắt đẹp bởi vì xấu hổ giận dữ cùng tức giận quá độ, bắn ra sát khí vô cùng kinh người.
"Ta, nhất định sẽ giết ngươi!"
Sắc Vi dù mềm yếu bất lực, nhưng lời nói lại vô cùng kiên quyết.
Đường Phong Nguyệt cười nhạt một tiếng, căn bản không để lời này trong lòng. Lần này, đôi ma thủ leo lên hai ngọn núi ngọc thần thánh của thiếu nữ chưa từng ai vượt qua.
Thật mềm, thật lớn!
Đó là cảm thụ đầu tiên của Đường Phong Nguyệt. Hai tay lập tức không nghe sai khiến, càng lúc càng mạnh tay.
Sắc Vi chỉ muốn chết, thế nhưng nàng ngay cả sức cắn lưỡi tự vẫn cũng không có, chỉ có thể mặc cho tên vô sỉ thiếu niên kia thưởng thức mình, tùy ý nhục nhã mình.
Một chuỗi nước mắt không tự giác lăn xuống, như thủy tinh trong suốt.
Đường Phong Nguyệt trìu mến nhìn thiếu nữ, cúi xuống, lấy môi mình hôn lên nước mắt trên mặt nàng, nói: "Ta biết ngươi nhất định hận chết ta rồi. Nhưng ta có thể khiến ngươi hận ta, thì có cách khiến ngươi yêu ta."
Xa xa có âm thanh xé gió.
"Ta đoán, nhất định là người của ngươi tới đón ngươi. Nương tử của ta, chờ lần gặp sau, tướng công mới hảo hảo yêu ngươi."
Đường Phong Nguyệt cười ha ha một tiếng, đem Sắc Vi thất hồn lạc phách nhẹ nhàng đặt xuống đất, rồi thân ảnh lóe lên, như gió biến mất tại hiện trường.
"Lam Nhi!"
Một mỹ nữ trung niên chạy tới, đi theo phía sau là Thúy Nương của Phiên Hương lâu.
Mỹ nữ trung niên cho Sắc Vi uống một viên thuốc. Rất nhanh, Sắc Vi hồi phục sức lực, công lực cũng nhanh chóng khôi phục lại.
"Mẹ!"
Sắc Vi tủi thân nhào vào lòng mỹ nữ trung niên, khóc lớn. Mỹ nữ trung niên cùng Thúy Nương nhìn nhau, đợi Sắc Vi an tĩnh lại, lúc này mới kiên nhẫn hỏi thăm.
"Đồ đáng hận! Tiểu tử chết bầm đó, quả thực không phải người. . ."
Nghe Sắc Vi tự thuật, Thúy Nương mắng lớn, nhớ đến Đường Phong Nguyệt đã từng động tay động chân với mình, mặt lại mất tự nhiên đỏ lên.
"Lam Nhi, lần này là một bài học. Lần sau không được lỗ mãng như vậy nữa." Mỹ nữ trung niên nhàn nhạt nhắc nhở.
Thì ra, Sắc Vi tên thật là Từ Thanh Lam, là con gái của giáo chủ Thánh Liên giáo trên giang hồ. Đáng tiếc, mười mấy năm trước, cha nàng, tức Thánh Liên giáo chủ bị Huyết đao đường chủ Thôi Hạo giết chết.
Từ đó về sau, Từ Thanh Lam theo mẫu thân Thương Nguyệt Nga, mang theo thế lực còn sót lại của Thánh Liên giáo, trên giang hồ trốn đông trốn tây, âm thầm tích lũy lực lượng, muốn báo thù rửa hận.
Đáng tiếc, nhìn từ hôm nay, muốn báo thù thì lực lượng của Thánh Liên giáo còn kém quá xa.
"Lam Nhi, cao thủ của Huyết đao đường đông đảo, Thôi Hạo lão tặc thì sớm đạt tới Tiên thiên cảnh giới, trước khi có nắm chắc tất thắng, không được hành động thiếu suy nghĩ."
Thương Nguyệt Nga lại một lần nữa nhắc nhở Từ Thanh Lam, sợ con gái mình xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Thúy Nương bỗng nhiên nói: "Triệu thiếu hiệp đối với tiểu thư một lòng một dạ, nếu như tiểu thư kết hợp cùng hắn, đừng nói đến thế lực phía sau Triệu thiếu hiệp, chỉ bằng vào bản thân hắn, một cái Huyết đao đường cũng không là gì."
Nghe vậy, mẫu tử Thương Nguyệt Nga cùng Từ Thanh Lam đều im lặng.
Triệu thiếu hiệp mà Thúy Nương nhắc đến, chính là cao thủ trẻ tuổi Triệu Vô Cực nổi danh trong giang hồ mấy năm gần đây. Triệu Vô Cực này, vô luận là tướng mạo, khí chất, phẩm hạnh, tư chất, võ học đều thuộc loại đứng đầu trong lớp thanh niên võ lâm.
Chưa kể, hắn còn đến từ một trong tám thế lực lớn của Đại Chu quốc là Thiên kiếm sơn trang, cha hắn chính là trang chủ Thiên kiếm sơn trang Triệu Tề Thiên.
Một người xuất sắc như thế, không thể nghi ngờ là hình mẫu người tình trong mộng hoàn mỹ nhất của vô số thiếu nữ trên giang hồ. Những nữ tử bình thường bị Triệu Vô Cực nhìn nhiều, cũng sẽ mê đắm, không thể tự kiềm chế.
Từ Thanh Lam cũng không kém, đứng thứ ba mươi ba trên Lạc Nhạn bảng mới, cũng là mỹ nữ được giang hồ công nhận. Nói ghét Triệu Vô Cực là giả, nhưng nếu nói thích, hai người mới gặp mặt có mấy lần, cũng là quá sớm.
"Mẫu thân, trước mắt có việc, con gái nhất định phải tự tay làm!" Từ Thanh Lam nghiến răng, bỗng lạnh lùng nói.
Thương Nguyệt Nga và Thúy Nương đều nghi ngờ nhìn nàng.
Thúy Nương thầm nghĩ, hiện giờ chỉ cần con cùng Triệu công tử giữ mối quan hệ, báo được đại thù, có việc gì quan trọng hơn nữa sao?
"Tối nay, tên dâm tặc vũ nhục ta, con gái nhất định phải tự tay giết hắn, báo mối nhục hôm nay!"
Từ Thanh Lam nắm chặt đôi tay trắng như phấn, nhớ đến việc Đường Phong Nguyệt đã làm với mình, trong hai mắt không kìm được sự giận dữ và sát cơ.
Nếu không giết được tên tặc này, sau này nàng Từ Thanh Lam sẽ đối diện với chồng tương lai thế nào? Đó sẽ là vết nhơ cả đời không thể tẩy rửa!
Trong lòng khó nuốt giận, Từ Thanh Lam bỗng nhìn thấy Đông Hải tam thánh đang gào rú bên trên, không chút do dự, vung một chưởng về phía ba tên cặn bã đó.
Chết bẹp!
Đông Hải tam thánh chết ngay tại chỗ.
"Lam Nhi yên tâm! Dù vận dụng toàn bộ lực lượng của Thánh Liên giáo, mẫu thân cũng sẽ giúp con tìm ra tên tiểu tặc đó, lấy lại công bằng!"
Thấy con gái tức giận như thế, Thương Nguyệt Nga cũng tràn đầy sát khí. Phải nói, loại đàn ông thuộc tính dâm tặc này, trời sinh đã là kẻ thù của mọi phụ nữ!
. . .
Kẻ thù trời sinh này, giờ đã về khách sạn, đang nằm trên giường, từng lần hồi tưởng lại sự mềm mại trên người Từ Thanh Lam đã trải qua.
"Mỹ nữ, quả nhiên là món quà thượng thiên ban cho đàn ông."
Đường Phong Nguyệt khen ngợi một tiếng, miệng phát ra tiếng cười sung sướng. Hắn rất hài lòng với màn thể hiện hôm nay của mình. Hẳn trong lòng cô gái kia, đã in dấu ấn của hắn thật sâu.
Sáng sớm ngày thứ hai, Đường Phong Nguyệt rửa mặt, đang chuẩn bị rời Khúc Thành. Kết quả phát hiện bầu không khí trong khách sạn rất ảm đạm.
Một đám người võ lâm tụ năm tụ ba lại, thấp giọng bàn tán gì đó.
"Vì sao Huyết đao đường muốn phong tỏa Khúc Thành?"
"Nghe nói, hôm qua Huyết đao đường thiếu chủ bị thất thế ở Phiên Hương lâu, cho nên Huyết đao đường chuẩn bị lấy lại danh dự."
"Cái gì thất thế, đường đường là Huyết đao đường thiếu chủ, tối qua bị người ta chém đứt mệnh căn, thành tên thái giám!"
"A? Việc này..."
Đám người võ lâm đều trợn tròn mắt, sau một hồi nói chuyện với nhau, mới hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình.
Nếu tin tức này là thật, thì Huyết đao đường chủ chắc chắn sẽ nổi điên lên mất! Chỉ có một đứa con trai, giờ lại thành thái giám, làm sao mà nối dõi tông đường, nắm quyền tông môn, toàn trở thành trò cười!
Đây quả thực là thù không đội trời chung!
Giờ phút này, đông đảo người võ lâm cuối cùng hiểu rõ, vì sao Huyết đao đường lại toàn lực xuất động, phong tỏa Khúc Thành kín như bưng thế kia.
Lúc này, ngay cả thành chủ cũng không dám dây vào Huyết đao đường. Bởi vì người bình thường vĩnh viễn không đấu lại được kẻ điên!
Đường Phong Nguyệt chậm rãi đi về phía cửa thành. Hắn biết cửa thành có người của Huyết đao đường trấn giữ, kiểm tra nghiêm ngặt. Nhưng hắn không phải là kẻ ngồi chờ chết.
Hắn còn vội vàng đến Bách Hoa Thành, còn muốn thỉnh giáo Liễu Ngọc Lang làm sao để trở thành dâm tặc ai thấy cũng thích, hoa thấy cũng nở, không rảnh để lãng phí thời gian ở đây.
Rất nhanh, Đường Phong Nguyệt đi đến Nam thành môn.
Ở cửa thành, một đám người muốn ra khỏi thành đang xếp hàng dài, chờ cao thủ của Huyết đao đường lần lượt kiểm tra, xác nhận họ không có liên quan gì đến chuyện tối qua mới chịu cho đi.
Một người đàn ông sợ hãi rụt rè, đột nhiên một gã áo đỏ bắt lấy, cười lạnh nói: "Tối qua ở Phiên Hương lâu, lão tử đã thấy ngươi. Bây giờ thì rụt cổ như rùa đen, có phải là chột dạ không?"
Trong nháy mắt, từng đôi mắt lạnh lẽo chiếu vào người đàn ông, khiến hắn toàn thân run rẩy, cuối cùng thậm chí còn tè ra cả quần.
"Đồ hỗn trướng!"
Gã áo đỏ giơ tay xuống, trực tiếp đánh bay người đàn ông xa năm trượng, sau đó ngã vật xuống đất, nửa sống nửa chết.
Đám người thấy vậy kinh hãi không thôi.
Chỉ vì tối qua ở Phiên Hương lâu mà thôi, liền bị Huyết đao đường nhắm vào như vậy, đây là muốn ra tay lôi đình, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót sao?
Từng người một xếp hàng bước lên, bị gã áo đỏ đã có mặt ở Phiên Hương lâu tối qua kiểm tra.
"Người này có vấn đề!"
Gã áo đỏ vừa nói xong, đồng bọn sau lưng hắn đã ra tay, một đao chém người 'có vấn đề' kia làm đôi.
"Lão tam, rốt cuộc người này có vấn đề gì?" Người của Huyết đao đường hỏi gã áo đỏ.
"Người này quá hèn mọn, chắc chắn không phải người tốt." Gã áo đỏ thuận miệng nói.
Đám người: ". . ."
Mọi người vô thức kiểm tra lại bản thân, thấy mình không có gì không ổn, mới chậm rãi bước lên.
Một thư sinh mặt trắng bị ngăn lại, giây sau đó bị cao thủ Huyết đao đường đấm một phát ngã lăn ra đất không dậy nổi.
"Vì, vì cái gì?" Thư sinh đau đớn hỏi một cách khó hiểu.
"Trông cứ như cái thứ đàn bà, không có khí khái đàn ông." Cao thủ Huyết đao đường trả lời.
Đám người trố mắt, khóe miệng giật giật.
Hèn mọn còn chưa tính, dù sao quả thực có chút mất thẩm mỹ. Nhưng không có khí khái đàn ông là cái quỷ gì, Huyết đao đường làm việc đều tùy ý vậy sao?
Cuối cùng đến lượt Đường Phong Nguyệt.
Gã áo đỏ phụ trách phân biệt mở to hai mắt nhìn, yết hầu lên xuống.
"Sao, nhận ra ta à?"
Đường Phong Nguyệt cười hì hì nói: "Cũng đúng thôi, ta anh tuấn như vậy, chỉ sợ người bình thường nhìn một chút, cả đời cũng khó quên rồi, sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận