Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 854: Chiêu thức đại thành (length: 12191)

Thành Thái Cực ôm chặt con gái Thành Niệm Niệm, mặc kệ vợ kêu gào, quay sang Đường Phong Nguyệt cười nói: "Ngọc Long, ngươi hãy cân nhắc cho kỹ. Con gái ta dù không phải là tuyệt sắc giai nhân, nhưng cũng xinh đẹp động lòng người, mà lại trước đó tại bữa tiệc, ngươi hẳn đã thấy, nàng có ý với ngươi đấy."
Lời vừa dứt, mặt Thành Niệm Niệm từ tái nhợt chuyển sang ửng đỏ.
Vợ Thành Thái Cực thì run rẩy toàn thân, liên tục mắng: "Vô sỉ, vô sỉ..."
Đường Phong Nguyệt nói: "Lấy chính con gái ra uy hiếp kẻ thù, Thành Thái Cực ngươi cũng thật làm được."
"Người sống một đời, chớp mắt thành không, lại có chuyện gì không thể làm? Ngọc Long à, hôm nay nếu ngươi vì cứu Thành Niệm Niệm mà giết ta, Thành mỗ đây ngược lại nhận ngươi là anh hùng, ngươi có dám không!"
Đường Phong Nguyệt từng bước tiến lên, Thành Thái Cực từng bước lùi lại, tay bóp cổ tay Thành Niệm Niệm càng lúc càng mạnh, có vẻ sắp bóp chết nàng.
Đường Phong Nguyệt chợt dừng bước, thở dài: "Kẻ vô sỉ thì vô địch, Thanh Y tiên sinh, ngươi quả nhiên lợi hại."
Nếu Thành Thái Cực khống chế người là đàn ông của Thành gia bảo, thì mặc kệ sống chết Đường Phong Nguyệt cũng không quản. Nhưng vấn đề là, con tin là một vị thiếu nữ đáng yêu xinh đẹp như vậy.
Mặc dù vì vào giang hồ đã lâu, trên thân mang thêm nhiều trách nhiệm, nhưng Đường Phong Nguyệt biết, ý nghĩa ban đầu mà mình sống trên đời này chính là vì những mỹ nhân muôn vẻ trong giang hồ kia.
Quen biết cũng tốt, không quen cũng được, hắn đều không muốn nhìn các nàng tàn lụi.
Đương nhiên, không muốn để Thành Niệm Niệm chết là một chuyện, còn chuyện buông tha Thành Thái Cực lại là một chuyện khác.
Trong mắt Đường Phong Nguyệt tỏa ra từng sợi ánh sáng mê hoặc, đó chính là Mê Hồn Nhãn cảnh giới đại thành.
Thành Thái Cực không ngờ hắn lại có chiêu này, tay đang bóp lập tức chậm lại.
Lúc nãy Đường Phong Nguyệt cố ý tiến lên chính là để rút ngắn khoảng cách, giúp cho hành động của mình chắc chắn không thất bại, hiện tại cơ hội đã đến, sao có thể bỏ lỡ?
Chỉ Xích Thiên Nhai bộ vận chuyển đến cực hạn, hắn lập tức xuất hiện trước người Thành Thái Cực, tay trái kéo Thành Niệm Niệm qua, tay phải thì đánh một chưởng vào ngực Thành Thái Cực.
Đúng lúc một chưởng sắp đánh trúng, từ xa một cơn gió nhẹ thổi đến, mang theo hơi nước nồng đậm.
"Hỏng bét!"
Mưa bụi bay tán loạn, nhuộm cả màn đêm thành màu trắng mờ.
Đường Phong Nguyệt mang Thành Niệm Niệm nhanh chóng lùi lại. Trong hơi nước kia, hắn thấy một bóng người áo trắng che mặt.
Mưa bụi trông như thật, lại được tạo thành từ vô số chân khí nhỏ li ti sắc nhọn. Võ giả Thành gia bảo gần đó chỉ bị hơi ẩm dính vào, da thịt đã bị cứa đi một mảng lớn.
Đến khi mưa bụi tan đi, ít nhất 30% võ giả Thành gia bảo đã ngã xuống chết thảm, toàn thân không còn một mảnh thịt hoàn chỉnh.
Mà người áo trắng kia cùng Thành Thái Cực đã biến mất khỏi chỗ cũ.
"Người kia..."
Không biết có phải ảo giác không, Đường Phong Nguyệt cảm thấy người áo trắng đó rất quen. Khi mới đạt được Thánh Tâm Liên thì cũng có một người áo trắng lao ra ám toán hắn.
Hai người này, chỉ xét thân hình quả thật giống nhau như đúc.
Chỉ là công lực hai người lại khác biệt một trời một vực, đây cũng là chỗ duy nhất Đường Phong Nguyệt không thể khẳng định.
"Đường ca ca, huynh không sao chứ?"
Tây Môn Ngọc Âm vội tới, cố ý liếc Thành Niệm Niệm đang tựa vào người Đường Phong Nguyệt.
Thành Niệm Niệm đành nhẹ nhàng đẩy Đường Phong Nguyệt ra, nói một tiếng cảm tạ rồi chạy đến bên mẹ mình.
"Đường thiếu hiệp, vừa rồi người kia là ai, võ công tựa hồ còn cao hơn huynh?"
Các cao thủ trong địa lao đi tới, vẻ mặt kinh ngạc. Tuy ở chung chưa đầy một canh giờ, nhưng mọi người đối với Đường Phong Nguyệt đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Diệp Toàn Chân chợt nói: "Vừa rồi võ học kia, rất giống một môn võ công năm xưa, Thánh Thủy Quyết!"
Đường Phong Nguyệt nặng nề thở dài.
Thánh Thủy Quyết, tuyệt học thứ nhất của Thánh Thủy Cung, không phải đệ tử đích truyền Thánh Thủy Cung không thể học.
Từ rất sớm, Đường Phong Nguyệt đã nghi ngờ tính chính nghĩa của Thánh Thủy Cung. Sau hàng loạt sự việc, lại thêm một màn hôm nay, hắn cơ bản khẳng định, Thánh Thủy Cung - người đứng đầu chính đạo năm xưa, có vấn đề rất lớn!
Nhưng đáng tiếc, với công lực của hắn, không thể bắt được người áo trắng kia để tra hỏi, nếu không chân tướng có lẽ đã rõ như ban ngày.
Sự việc đêm nay khiến các cao thủ Thành gia bảo ai nấy đều thất vọng não nề, đến giờ khắc này vẫn không thể tin bảo chủ lại là một kẻ dối trá vô sỉ.
Khi bọn họ thấy cảnh tượng máu tanh ghê tởm trong lao, rất nhiều người đã nôn ra ngay.
Vợ con Thành Thái Cực thì sắc mặt trắng bệch, suýt chút nữa ngất tại chỗ.
Đêm này, đối với Thành gia bảo mà nói là tin dữ. Nhưng với những cao thủ thoát ra từ địa lao, lại là một ngày đáng để ghi nhớ.
Bị hãm hại nhiều năm, cuối cùng cũng đã thấy lại ánh mặt trời.
Đối với Đường Phong Nguyệt đã cứu bọn họ, những cao thủ này khó lòng diễn tả sự cảm kích của mình.
"Đường thiếu hiệp ở trên, xin nhận của lão phu một lạy."
Vị lão giả từng lên tiếng định quỳ xuống. Đường Phong Nguyệt kịp thời ngăn cản nói: "Tiền bối không nên! Chuyện hôm nay, tại hạ chỉ là may mắn gặp dịp thôi, không cần để trong lòng."
Lão giả cảm thán nói: "Đối với thiếu hiệp mà nói, có lẽ chỉ là một chuyện nhỏ trong giang hồ hành hiệp, nhưng với lão phu lại là đại ân không thể đáp đền. Lão phu xin thề, sau này thiếu hiệp có gì sai khiến, dù muốn đầu lão phu, lão phu cũng không chớp mắt một cái."
Những người khác cũng nhao nhao làm theo, cuối cùng Đường Phong Nguyệt bất đắc dĩ đành mặc cho họ.
Thành Thái Cực tâm ngoan thủ lạt, nhưng vợ hắn lại là một phu nhân đoan trang, tự mình đứng ra bày tỏ sự hổ thẹn với quần hùng, cũng cầu xin mọi người ở lại để đền bù.
Lúc này đã khuya, mọi người cũng không có chỗ nào, cuối cùng dưới cái gật đầu của Đường Phong Nguyệt, mọi người đồng ý.
Trải qua một đêm kinh hồn, Tây Môn Ngọc Âm rất nhanh thiếp đi trong phòng. Đường Phong Nguyệt lại không buồn ngủ, dứt khoát đi dạo trong Thành gia bảo.
"Đường, Đường công tử xin dừng bước."
Phía sau truyền đến một giọng nói ngượng ngùng.
Đường Phong Nguyệt quay lại, thấy Thành Niệm Niệm đang từ từ đi tới. Nàng có chút khẩn trương, luôn cúi đầu.
"Thành cô nương cũng không ngủ, không biết gọi lại tại hạ, có chuyện gì quan trọng?"
Thành Niệm Niệm nói: "Đường công tử, huynh, ta..."
Nàng đâu có chuyện gì, thật vất vả mới thấy Đường Phong Nguyệt một mình, không kìm lòng được mà gọi lại, giờ thì như hươu con lạc đường, đầu óc rối tung.
Đường Phong Nguyệt buồn cười nhìn vị thiếu nữ này.
Thành Niệm Niệm cắn răng, nói: "Đường công tử, ta đã biết chuyện cha ám hại huynh. Người ta nói cha gây con trả, Niệm Niệm muốn làm một số chuyện để bù lại tội ác cha đã gây ra cho huynh."
Đường Phong Nguyệt cười nói: "Không biết Thành cô nương, dự định sẽ làm như thế nào?"
Thành Niệm Niệm lấy hết dũng khí cả đời, kéo Đường Phong Nguyệt đến chỗ vắng vẻ, nói: "Niệm Niệm chẳng có gì ngoài một thân thể trong sạch này."
Cái gì?
Đường Phong Nguyệt ngây người nhìn Thành Niệm Niệm.
Thành Niệm Niệm cảm thấy tim sắp nổ tung, run rẩy nói: "Đường công tử, Niệm Niệm, chỉ là không muốn quá áy náy."
Bình tĩnh nhìn chằm chằm mấy giây, Đường Phong Nguyệt lắc đầu nói: "Cách bồi thường có rất nhiều, cô nương không cần nhất thiết chọn cách này. Thành cô nương, nàng cũng quá coi thường ta rồi."
Thành Niệm Niệm tâm linh như bị một đòn, sắc mặt trắng bệch. Rồi nghe Đường Phong Nguyệt cười nói: "Đương nhiên, nếu Thành cô nương coi trọng tại hạ, muốn cố ý mượn cơ hội hiến thân, tại hạ cũng không nỡ từ chối."
Thành Niệm Niệm hoảng hốt vội nói: "Không, không có a." Thấy Đường Phong Nguyệt đã đi ra, lại kêu lên: "Đường công tử, vậy ta nên làm thế nào?"
"Muốn rửa sạch tội ác của cha ngươi, chi bằng lên giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, cứu giúp nhiều người đang cần đi."
Thành Niệm Niệm khắc ghi lời hắn trong lòng. Có lẽ Đường Phong Nguyệt sẽ không nghĩ tới, một câu nói vô tình của mình đêm nay, lại khiến giang hồ sau này có thêm một nữ hiệp vang danh thiên hạ.
Ở lại Thành gia bảo một đêm, các cao thủ được giải thoát đều nhao nhao rời đi. Trước khi đi, họ không quên hỏi chỗ ở của Đường Phong Nguyệt, để sau này bái phỏng.
"Chư vị nếu có nhàn rỗi, hãy đến Nguyệt Ảnh Môn của Đại Chu quốc làm khách."
"Nhất định nhất định."
Sau khi từ biệt, mọi người mỗi người một ngả.
Đường Phong Nguyệt, Tây Môn Ngọc Âm và Diệp Toàn Chân cũng rời đi.
Mặc dù phu nhân bảo chủ nhiệt tình giữ lại, nhưng dù sao Thành Thái Cực cũng là do mình vạch trần, Đường Phong Nguyệt ở lại Thành gia bảo luôn có chút cảm giác kỳ quặc.
Ba người thuê một sân rộng ở lại trong trấn gần đó.
Diệp Toàn Chân vẫn còn bị thương, mỗi ngày đều tĩnh dưỡng. Mà có hắn ở đây, Đường Phong Nguyệt và Tây Môn Ngọc Âm cũng không dám quá đáng, trái lại khiến Đường Phong Nguyệt dồn toàn bộ tâm thần vào võ học.
Trong sân tĩnh lặng, Đường Phong Nguyệt lặp đi lặp lại một động tác chém, trong tay hắn, có ánh sáng đen nhạt trôi qua.
"Chiến Ma Tứ Thức, thức thứ hai Ma Đoạn Bát Phương, luận uy lực so với Ma Chiến Thiên Địa còn mạnh hơn, toàn diện hơn, nhưng sao ta mãi vẫn không thể lĩnh ngộ được tinh túy bên trong."
Lặp đi lặp lại mấy trăm lần, Đường Phong Nguyệt bất đắc dĩ dừng lại.
Mấy ngày nay, hắn đều đang tu luyện thức thứ hai của Chiến Ma, nhưng hiệu quả không như ý, chậm chạp không thể đạt đến cảnh giới đại thành.
Ma Đoạn Bát Phương chỉ mới có chút thành tựu, uy lực kém xa Ma Chiến Thiên Địa, đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn chưa từng thi triển trong thực chiến.
"Đường ca ca, đừng vất vả thế, lại nghỉ một lát đi."
Tây Môn Ngọc Âm chống cằm, từ phía xa gọi, Đường Phong Nguyệt lại chẳng để ý.
Một lúc sau, mắt Đường Phong Nguyệt sáng lên. "Đúng rồi, Ma Đoạn Bát Phương, tinh nghĩa nằm ở một chữ Đoạn. Đoạn, đại biểu một sự kiên quyết, một ý chí hủy diệt tất cả."
Đến cấp bậc của Đường Phong Nguyệt hiện tại, chiêu thức không còn quan trọng bằng việc phải lĩnh ngộ được tinh thần cốt lõi của võ học, có như vậy mới có thể phát huy được nó mạnh nhất.
Nhắm mắt lại, cố gắng điều động cảm xúc kiên quyết, Đường Phong Nguyệt ra tay.
Rõ ràng vẫn là chiêu đó, nhưng giờ phút này thi triển ra, ánh sáng đen trong tay lại ngưng tụ không tan, xẹt qua không trung phát ra tiếng xé gió xuy xuy, tựa như muốn xé tan tất cả.
"Ma Đoạn Bát Phương, cuối cùng cũng đạt đại thành."
Ma Đoạn Bát Phương đại thành, lực sát thương còn mạnh hơn Ma Chiến Thiên Địa hai ba thành.
Nếu lúc này toàn lực thi triển chiêu này, Đường Phong Nguyệt nghi ngờ lực công kích của mình đã không kém cường giả cấp bậc Vương Cấp.
Thu chiêu lại, đúng lúc ánh nắng mặt trời chiếu vào người Đường Phong Nguyệt, nụ cười của hắn tuấn lãng vô song.
Tây Môn Ngọc Âm nhìn mà hai mắt sáng lên.
Không ai có thể tùy tiện thành công, dù người đó là thiên tài. Mấy ngày nay, nàng cuối cùng cũng biết được Đường Phong Nguyệt đã cố gắng như thế nào.
Thế gian chỉ nói Ngọc Long phong quang vô hạn, vậy ai đã từng thấy hắn mỗi giây mỗi phút phải trả giá chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận