Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 539: Chiến Thôi Minh Xung (length: 12494)

Đám đông thôn dân ở phía đông đều lớn tiếng reo hò, vừa mong chờ, vừa lo lắng nhìn Đường Phong Nguyệt và Bạch Tích Hương. Đúng như lão thôn trưởng suy nghĩ, không ai cho rằng Đường Phong Nguyệt và Bạch Tích Hương có thể cứu họ ra ngoài.
Cao thủ trong phủ thành chủ, kẻ được cho là cao tay địa hoa giai chỉ vào Đường Phong Nguyệt và Bạch Tích Hương, trách mắng: "Hai người các ngươi, còn không mau thúc thủ chịu trói!"
Đường Phong Nguyệt nói: "Thành chủ các ngươi lạm dụng chức quyền, cố ý vu hãm người khác, còn vọng tưởng mưu hại hơn trăm mạng người, đây mới thật sự là phạm tội. Bây giờ cho các ngươi một cơ hội, lập tức bắt lấy Tô Mạc Già, có thể lập công chuộc tội."
Nghe hắn nói vậy, thôn dân Liễu gia sửng sốt, đám người vây xem ngơ ngác, những cao thủ phủ thành chủ lại càng trợn tròn mắt, như nhìn kẻ ngốc mà nhìn Đường Phong Nguyệt.
Tiểu tử này uống lộn thuốc rồi sao.
Vị cao thủ địa hoa giai kia cười ha ha như điên, la lên: "Ngươi đang tìm cái chết."
Đường Phong Nguyệt quay sang nhìn người trên cổng thành, nói: "Vị nào là Tô thành chủ?"
Tô Mạc Già bước lên một bước, hai tay chắp sau lưng nói: "Các hạ, ngươi sớm đã là trọng phạm bị Cô Tô thành truy nã, vẫn là ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói đi, ngươi trốn không thoát đâu."
"Tại hạ chưa từng phạm tội, làm sao lại trở thành trọng phạm bị truy nã?"
"Sự tình của ngươi lớn lắm. Chờ đến phủ thành chủ, ngươi tự nhiên sẽ biết."
Đường Phong Nguyệt âm thầm cười lạnh.
Tên Tô Mạc Già này thật sự tính toán giỏi thật, chỉ cần mình theo hắn quay về phủ thành chủ, tất nhiên sẽ dùng đến những âm mưu quỷ kế. Đến lúc đó không chỉ bản thân mình thân hãm nhà tù, thanh danh cũng sẽ bị hắn nghĩ cách hủy đi.
Khi đó, có lẽ mình thật sẽ trở thành trọng phạm của triều đình. Dù mình cũng không sợ, nhưng nói chung đối với việc hành tẩu giang hồ sẽ không quá thuận tiện.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Đường Phong Nguyệt lạnh xuống, nói: "Tô Mạc Già, ta thấy cái chức thành chủ của ngươi cũng nên chấm dứt thôi."
Mọi người đều sững sờ, không ngờ Đường Phong Nguyệt dám nói ra những lời này.
Tô Mạc Già lại càng biến sắc, quát: "Thằng chó tiểu tử, ngươi không coi triều đình pháp luật kỷ cương ra gì, cùng bọn điêu dân chứa chấp các ngươi ở dưới kia cũng giống nhau, đều đáng chết!"
Đường Phong Nguyệt cười ha ha, cười hồi lâu mới dừng lại, bỗng nhiên quay đầu nói: "Tần đại ca, đến lượt ngươi ra sân."
Trong đám người bước ra một thanh niên anh tuấn với vẻ mặt thuần phác. Thanh niên anh tuấn mặc cẩm y chế phục, bên hông đeo một cây côn sắt dài ba thước.
Tô Mạc Già thấy người này, con ngươi lại hơi co lại. Bởi vì đây là chế phục thống nhất của Phi Long Vệ triều đình.
Thanh niên anh tuấn không ai khác, chính là Tần Mộ đã lâu không gặp.
Nguyên lai hôm qua sau khi Đường Phong Nguyệt vào thành, đã lợi dụng đường dây bí mật của Phi Long Vệ liên hệ những người phụ trách ở đó. Trùng hợp thay, Tần Mộ mấy ngày gần đây lại ở ngay trong nội thành Cô Tô, hai người gặp nhau, tất nhiên là một phen dài dòng, cũng mới có một màn hôm nay.
Tần Mộ đầu tiên là cười với Đường Phong Nguyệt một tiếng, sau đó nói với Tô Mạc Già trên cổng thành: "Tô Mạc Già, ta là tiểu đội trưởng Phi Long Vệ Tần Mộ, từ khi ngươi đảm nhận chức thành chủ Cô Tô đến nay, cấu kết làm việc xấu với Thôi Minh Xung chủ Bất Lão Đường, hiện đang thẩm tra chứng cứ phạm tội như sau…Ngươi có nhận tội không?"
Tô Mạc Già nhìn chằm chằm Tần Mộ, quát: "Tiểu tử từ đâu tới, lại dám mạo danh Phi Long Vệ triều đình, ngươi nhất định phải chết."
Tần Mộ hơi đỏ mặt, cái tên Tô Mạc Già này thật to gan, chính mình không nhận tội, ngược lại chụp mũ lại cho mình.
Tần Mộ chỉ vào Đường Phong Nguyệt, kêu lên: "Tô Mạc Già, ngươi có biết kẻ ngươi vu hãm là ai không, hắn là thiếu chủ Vô Ưu Cốc, lại còn là Ngọc Long Đường Phong Nguyệt trong ngũ đại anh kiệt Phi Long Vệ!"
Nghe câu này, vẻ mặt của tất cả mọi người đều biến đổi.
Bây giờ trong giang hồ, danh tiếng của Đường Phong Nguyệt có thể nói là nhất thời không hai, nhất là sau khi tin tức hắn đoạt được vị trí đầu bảng Thanh Vân lan truyền khắp ngũ hồ tứ hải, hắn lại càng trở thành đại cao thủ trẻ tuổi đứng đầu Đại Chu quốc trong lòng rất nhiều người!
Trong mắt nhiều người, Đường Phong Nguyệt ngay cả Ô Y Khách Lý Bố Y trong tứ Tiểu Thiên Vương còn đánh bại, thực lực chắc chắn không kém ba Thiên Vương còn lại. Hơn nữa ba người kia còn không tham gia Thanh Vân Bảng, bởi vì trên danh nghĩa mà nói, Đường Phong Nguyệt mới là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ tuổi.
Lúc này, rất nhiều người bắt đầu quan sát Đường Phong Nguyệt, đem hình tượng của hắn so sánh với lời đồn, lập tức từng người trong lòng chấn động.
Tô Mạc Già cũng ngây ngẩn cả người, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Thời gian trước, tin tức Thiên Kiếm sơn trang bị Vô Ưu Cốc hủy diệt, thực sự gây chấn động cả trong lẫn ngoài triều chính. Hiện tại lục tục có người công bố, kẻ âm thầm thúc đẩy việc này chính là Ngọc Long Đường Phong Nguyệt.
Đối với thiếu niên thiên tư tuyệt cao, tâm cơ thâm trầm, bối cảnh thâm hậu này, Tô Mạc Già dù chưa từng gặp, nhưng cũng coi hắn là một nhân vật đáng sợ. Nào ngờ, mình lại đắc tội đến người này rồi?
Thôi Minh Xung cười lạnh nói: "Thật to gan, các ngươi lại dám mạo danh Ngọc Long thiếu hiệp, Tô thành chủ, ngươi còn chờ gì nữa, còn không mau thu thập mấy người bọn chúng."
Hai người liếc nhau, Tô Mạc Già rất nhanh hiểu được ý của Thôi Minh Xung. Hôm nay mặc kệ thân phận đối phương thế nào, mình đã đắc tội rồi, chi bằng hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong.
Nhưng vấn đề là, nếu đối phương thật sự là Ngọc Long, đừng nói bọn mình có thể bắt hắn như thế nào, cho dù thật bắt được hắn, đắc tội Vô Ưu Cốc thì sao bây giờ.
Tô Mạc Già rất hoài nghi, liệu Khâu Phượng Thành sẽ bảo vệ mình nếu phải đối mặt với cơn giận dữ của Vô Ưu Cốc? !
Đủ loại suy nghĩ chợt lóe lên, sắc mặt Tô Mạc Già bỗng nhiên dữ tợn, bỗng im lặng.
"Cao thủ Bất Lão Đường nghe lệnh, giết cho ta thằng tiểu tử kia, bắt lấy con đàn bà kia."
Trong lúc Tô Mạc Già còn đang trầm tư, Thôi Minh Xung đã sớm không đợi được, chỉ huy cao thủ Bất Lão Đường xông thẳng về phía Đường Phong Nguyệt và những người khác.
Hắn là kẻ hung hãn, cũng hiểu rõ mình đã gây đại họa, nhưng giờ đã đâm lao phải theo lao, thà tiên hạ thủ vi cường. Cùng lắm thì đến lúc đó trốn đến nước khác, cũng không tin Vô Ưu Cốc có thể truy xa đến vậy.
"Giết!"
Những cao thủ Bất Lão Đường đang ẩn nấp ở bốn phía đồng loạt xông ra, đều nhắm thẳng vào Đường Phong Nguyệt.
Trong nhóm người này, thực lực thấp nhất đều là võ giả địa hoa giai, thậm chí còn có sáu bảy tên cao thủ thiên hoa giai. Trong đó bốn người là bốn vị phó đường chủ của Bất Lão Đường, mấy người còn lại công lực không bằng phó đường chủ, nhưng ít nhất cũng là chiến lực của đại cao thủ trung đẳng.
Nhiều người như vậy liên hợp lại với nhau, sức chiến đấu bùng nổ tự nhiên vô cùng lớn.
Trong khoảnh khắc, như trời long đất nở, như đá lở từ trên trời cao, đủ loại khí kình tuôn ra, từ bốn phương tám hướng lao tới Đường Phong Nguyệt, như muốn bao phủ lấy hắn.
"Đường đệ cẩn thận!"
Tần Mộ thấy vậy, không khỏi kêu lên, lập tức rút côn sắt bên hông, vận hết nội lực. Nhưng mà ngay sau đó, cả người hắn đều ngây dại.
Nguyên lai vào thời khắc đó, Đường Phong Nguyệt như một đạo ảo ảnh bắt đầu chuyển động, vậy mà lại xuyên qua hàng loạt những luồng kình khí, sau đó trường thương quét ngang, thương mang khủng khiếp xé toạc không trung, trực tiếp khiến một đám cao thủ ngã xuống đất kêu thảm.
Chỉ trong nháy mắt, hắn lại xuất hiện ở phía sau mấy vị thiên hoa giai, một thương đâm nhanh.
"Tiểu tặc ngươi dám!"
Bốn vị phó đường chủ vừa sợ vừa giận, cùng mấy cao thủ thiên hoa giai khác cùng nhau tấn công Đường Phong Nguyệt.
Bụp một tiếng, thân thể Đường Phong Nguyệt biến mất, đó chỉ là một ảo ảnh cực kỳ chân thật.
"Chết!"
Đường Phong Nguyệt tựa như một u linh, đột ngột xuất hiện sau lưng một đại cao thủ, một thương vung ra. Người kia vội vàng dùng kiếm đón đỡ, kết quả trường kiếm vỡ tan, cả người từ hai tay đến ngực, trực tiếp tan thành một vũng máu mù.
Một đại cao thủ trung đẳng, không chống nổi một chiêu tùy tiện của Đường Phong Nguyệt!
Cảnh tượng này quá kinh hãi, khiến tất cả mọi người trợn tròn mắt.
"Đường đệ, ngươi thực sự là..."
Tần Mộ há hốc miệng, chấn động trong lòng khó tả. Hắn cảm thấy theo thời gian trôi qua, sự chênh lệch giữa mình và Đường đệ ngày càng lớn.
"Đây chính là thực lực đệ nhất bảng Thanh Vân sao, quả nhiên quá mạnh."
Những người giang hồ xung quanh tự lẩm bẩm.
"Thằng chó nhỏ này nguy hiểm, mọi người mau lui lại."
Những cao thủ thiên hoa giai còn lại trong lòng kinh hãi. Từ lúc bọn họ động thủ, đến khi bị Đường Phong Nguyệt phản sát, gần như chỉ là trong chớp mắt, tiểu tử này rõ ràng chỉ là tu vi tiên thiên đỉnh phong, sao lại mạnh đến thế? !
"Lui là phải rồi sao?"
Hôm qua trò chuyện với Tần Mộ, Đường Phong Nguyệt sớm đã hiểu rõ, Bất Lão Đường làm nhiều điều ác ở Cô Tô thành, đáng chết vạn lần, hắn sao có thể nương tay, lập tức thi triển quỷ mị mê tung, một lần nữa xông tới.
Xoát xoát!
Hai vệt máu bắn tung tóe, lại thêm hai đại cao thủ bỏ mạng. Đến lúc này, trong số võ giả thiên hoa giai của Bất Lão Đường, chỉ còn lại bốn vị phó đường chủ.
"Thằng nhóc, ngươi đừng có quá đáng."
"Thằng nhóc, ngươi tâm ngoan thủ lạt như vậy, ắt sẽ không sống lâu ở giang hồ."
Bốn vị phó đường chủ kinh hãi, đây là sức chiến đấu gì vậy. Dù là bọn họ, cũng không thể một chiêu liền giết chết võ giả cùng cấp bậc, tiểu tử này căn bản là một con quái thai, không thể địch nổi.
"Thằng nhóc nhận lấy cái chết!"
Ngay khi bốn vị phó đường chủ đang kinh sợ, một tiếng hét lớn kinh hãi từ trên cổng thành bỗng vang lên, sau đó một gã đầu trọc đại hán như chim ưng giương cánh bay xuống dưới.
Không ai khác chính là chủ Bất Lão Đường Thôi Minh Xung?
Nguyên lai Thôi Minh Xung chỉ cho rằng Đường Phong Nguyệt có được chiến lực của đại cao thủ trung đẳng, điều đó đã đủ đánh giá cao thiếu niên này rồi, nào ngờ hắn hung hãn mãnh liệt đến vậy, chỉ trong nháy mắt đã giết mấy đại cao thủ, khiến hắn ngay cả thời gian phản ứng cũng không có.
Phải biết, Bất Lão Đường tổng cộng không có mấy đại cao thủ, bị Đường Phong Nguyệt giết một lượt như thế, chỉ còn lại hắn và bốn vị phó đường chủ, toàn bộ thực lực của Bất Lão Đường mất hơn phân nửa, sao có thể không nổi giận!
"Tiểu tử, ta muốn lột da rút gân ngươi, băm ngươi thành trăm mảnh, giết chết ngươi!"
Khí tức hung ác điên cuồng vô tận, từ trong cơ thể Thôi Minh Xung trào ra, tạo thành một màn mực nước âm trầm màu đen, rồi như dòng Hoàng Hà cuồn cuộn đổ xuống về phía Đường Phong Nguyệt.
Ở dưới làn khí tức này, đừng nói đến những người bình thường, ngay cả những cao thủ võ lâm có mặt đều tim đập thình thịch, nghẹt thở khó khăn.
"Đường Phong Nguyệt, ngươi và ta cùng đối phó Thôi Minh Xung."
Bạch Tích Hương nắm chặt Hoán Sa kiếm, sắc mặt tái nhợt, nhưng kiên định nói.
Lúc trước kiến thức thực lực của Đường Phong Nguyệt, nàng cứ ngỡ mình liên thủ với Đường Phong Nguyệt, có lẽ có thể chống lại Thôi Minh Xung một hai. Nhưng giờ phút này, khí thế của Thôi Minh Xung lại làm Bạch Tích Hương biết, mình đã quá ngây thơ rồi.
Giữa đại cao thủ cao đẳng và đại cao thủ trung đẳng, khác biệt như một cái hào sâu, căn bản không thể vượt qua.
"Không cần, ngươi đi giải cứu dân làng, Thôi Minh Xung để ta là được."
Lời Đường Phong Nguyệt khiến Bạch Tích Hương ngẩn người, nhưng không cho phép nàng suy nghĩ nhiều, Đường Phong Nguyệt đã như một cơn lốc nhanh chóng xông ra, nghênh đón Thôi Minh Xung.
Cùng lúc đó, trong người Đường Phong Nguyệt cũng trào ra một cỗ khí tức vô cùng bá đạo, vô cùng sắc bén, phảng phất như có thể xuyên thủng bầu trời, khuấy động mây xanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận