Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.1 - Chương 31: Luyện Thi môn kinh khủng (length: 8999)

Từng ánh mắt kỳ lạ đổ dồn về phía một thiếu niên áo trắng đang cười lớn.
"Lại là ngươi, cái tên đáng ghét này, cười cái gì hả?!" Y Đông Đình trừng mắt nhìn Đường Phong Nguyệt, hậm hực nói.
Lúc trước nàng đã bị Đường Phong Nguyệt trêu chọc, suýt chút nữa mất cả sự trong sạch, bây giờ thấy Đường Phong Nguyệt lại làm càn, thù mới hận cũ lập tức trào dâng.
Đường Phong Nguyệt ngừng cười, nói: "Ngươi có bị làm sao không vậy? Người ta muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc, muốn đánh cái thân thể đáng ghét của ngươi lúc nào chả được!"
Nghe vậy, Y Đông Đình tức giận đến mức suýt ngã, cả người run rẩy. Nếu không phải Lâm Viễn Phong ngăn lại, nàng đã muốn cùng tên dâm tặc này đồng quy vu tận rồi!
Lâm Viễn Phong cười nhạt nói: "Y sư muội, so đo với loại hề này, chỉ làm mất giá thân phận."
Đường Phong Nguyệt vỗ tay, gật đầu khen: "Lâm huynh giác ngộ cao đấy. So với ngươi thì tên công tử Trường Xuân kia tính là gì! Ta chúc Lâm huynh sớm ngày xử lý Y Đông Lưu, sau này vinh đăng thủ tọa biệt viện!"
Trong mắt Lâm Viễn Phong lóe lên tia sắc bén, hận đến nghiến răng. Lúc trước hắn còn ngăn Y Đông Đình, bây giờ lại có ý muốn giết Đường Phong Nguyệt.
Tên này nói chuyện quá độc!
Đường Phong Nguyệt cười hắc hắc, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Lâu Thải Lê từ nãy giờ im lặng. Hắn phát hiện nàng giống hệt như mỹ nữ hệ thống giới thiệu, đúng là cao ngạo đến mức đáng sợ.
Sự cao ngạo của Y Đông Đình phần lớn là do từ nhỏ được người nuông chiều, cộng thêm tính tình không sâu sắc.
Nhưng Lâu Thải Lê thì khác. Trên người nàng như toát ra vẻ lạnh lùng bẩm sinh. Loại kiêu ngạo từ bản chất ấy khiến người ta vô tình cảm nhận được sự khinh thị, xa cách.
Nhưng vì phong thái khí chất của thiếu nữ quá mức xuất chúng, đến mức loại kiêu ngạo này lại khiến đại đa số người cảm thấy tự ti.
"Ngươi nhìn đủ chưa?" Lâu Thải Lê hỏi. Giọng không mặn không nhạt, không chút dao động. Ánh mắt này, nàng đã quá quen rồi.
Đường Phong Nguyệt lắc đầu nói: "Với đại mỹ nữ như Lâu cô nương, ta có nhìn cả đời cũng không thấy chán, sao có thể gọi là nhìn đủ?"
Trong đôi mắt đẹp của Lâu Thải Lê thoáng qua chút khinh miệt, nói: "Hồng nhan sắc đẹp, rốt cuộc cũng chỉ là một đống xương khô. Ngươi mê đắm nhan sắc, khiến người ta khinh thường."
Nói xong, nàng nhẹ nhàng lắc đầu, dáng vẻ thương hại như Phượng Hoàng trên trời xót thương sâu kiến dưới đất, khiến đệ tử Trường Xuân biệt viện hả hê.
Nữ thần uy vũ, đúng là nên dạy dỗ loại lưu manh này!
Ai ngờ, tên lưu manh lại cười nói: "Lâu cô nương muốn 'nhìn xuống' ta? Không hay đâu, dù sao chúng ta mới gặp lần đầu, trai gái cần phải giữ khoảng cách chứ."
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ "nhìn xuống", khiến người khác nghĩ theo hướng tà ác.
Vô sỉ! Mọi người nghe xong đều ngơ ngác, tên này quá mặt dày, dám trêu cả tiên nữ!
Nhưng cũng có một vài kẻ biến thái, thấy Đường Phong Nguyệt dám làm càn như vậy mà lại hưng phấn lạ thường.
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Lâu Thải Lê vẫn điềm nhiên như nước, ngăn Lâu gia cao thủ nóng giận, nói: "Ngu xuẩn hết thuốc chữa, làm được gì!"
Đột nhiên, sắc mặt Đường Phong Nguyệt trở nên cực kỳ nghiêm túc, trang trọng, hắn bước lên hai bước, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào Lâu Thải Lê.
"Tiểu tử, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?!"
Người trẻ tuổi nhà họ Lâu giận dữ quát, không thể nhẫn nhịn được nữa. Nếu không nghe nói trên người tên này có ám khí đáng sợ, bọn họ đã sớm chém hắn rồi.
Đường Phong Nguyệt mặc kệ, trên mặt lại lộ vẻ si tình và mê mang.
"Ta tìm kiếm ròng rã ngàn vạn năm, đau khổ ngàn vạn lần, ta cứ tưởng ta đã mất hết tất cả, cho đến hôm nay gặp được nàng, ta mới biết, hóa ra ta có được cả thế giới."
"Thải Lê bảo bối, người yêu của ta! Nàng là tim ta, là gan ta, là ba phần tư cuộc đời ta. Gả cho ta đi, Thải Lê bảo bối! Từ lần đầu gặp nàng, ta đã biết ta không thể thiếu nàng, nếu không ta sẽ điên mất. A! Xin nàng hãy cứu rỗi một nam tử đáng thương đang lạc lối trong biển tình này đi!"
Đường Phong Nguyệt ngửa mặt lên trời thở dài, dang hai tay ra, định ôm lấy Lâu Thải Lê, khiến bốn người xung quanh chết đứng.
Ngay sau đó, xung quanh vang lên một loạt âm thanh ọe ọe.
"Móa nó, thằng nhóc này kinh tởm quá, lão tử muốn nôn cả bữa tối."
"Thiếu hiệp hạ lưu, đừng làm người ta buồn nôn có được không?"
"Ta bỗng thấy lạnh quá, xin áo bông..."
Dân võ lâm đề cao sự hào hùng, hào hiệp, ai nghe qua cái kiểu ngôn tình sến súa này của Đường Phong Nguyệt, lập tức bị sốc.
Tiêu Ngân Long khóe miệng co giật, thấp giọng nói: "Bàn về sự vô sỉ, mặt dày, ta thật sự không thể sánh bằng một phần vạn của Đường huynh."
Khuôn mặt thanh tú của Bạch Vân Phi đỏ bừng. Hắn đang nghĩ xem có nên giữ khoảng cách với vị sư thúc này, kẻo bị nhiễm đen.
Mà thực tế, chính Đường Phong Nguyệt cũng cảm thấy buồn nôn, không ngừng vung tay, mong rũ sạch da gà.
"Bíp!"
Trong đầu vang lên âm thanh máy móc: "Nhiệm vụ buồn nôn hoàn thành! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ một, nhận quyền xem 'Lâu Thải Lê tuyển chồng'."
Đường Phong Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nỗ lực cũng có thu hoạch nha. Hắn vô thức nhìn Lâu Thải Lê, phát hiện nàng vẫn im lặng nhìn mình.
Những lời vừa rồi đáng ra sẽ khiến những người phụ nữ khác đỏ mặt hoặc chán ghét, thế mà Lâu Thải Lê lại giữ nguyên vẻ thờ ơ.
Sự thờ ơ này, khiến Đường Phong Nguyệt cảm nhận được một sự xem thường. Cứ như Phượng Hoàng cao cao tại thượng không vì một con sâu bọ mà thay đổi cảm xúc.
Mẹ nó! Đường Phong Nguyệt lần đầu gặp phải loại phụ nữ khó chơi này. Nhưng điều này càng làm dấy lên lòng hiếu thắng của hắn, ta nhất định sẽ trêu cho nàng đỏ mặt!
Lâu Thải Lê không thèm để ý Đường Phong Nguyệt, phất tay, lập tức có mấy cao thủ Lâu gia tiến lên. Trên tay bọn họ cầm một tấm ván gỗ lớn, phía trên phủ một tấm vải.
"Chư vị, lần này trên đường tới, Thải Lê đã gặp một chuyện đáng sợ." Lâu Thải Lê vừa dứt lời, một thanh niên Lâu gia lập tức vén vải.
Đến khi thấy tình hình dưới lớp vải, tất cả mọi người đều không thể giữ bình tĩnh, nhiều phụ nữ thậm chí sợ hãi đến tái mét mặt mày, la hét thất thanh.
Trên ván gỗ, mấy bóng người nằm đó. Chỉ là bóng dáng quá đáng sợ, đều gầy gò như xác khô, hai mắt bị khoét đi, răng như chó sói chìa ra ngoài, trông vô cùng kinh khủng!
"Cái này..." Mọi người đều á khẩu không trả lời được.
Đường Phong Nguyệt và Hoa thị tỷ muội nhìn nhau, đều thấy sự kinh hãi tột độ trong mắt đối phương.
Tình trạng thi thể trên ván gỗ, giống hệt hàng trăm thi thể mà họ thấy trên thảo nguyên đêm đó!
Đường Phong Nguyệt chợt nhận ra, y phục trên người những thi thể này có vẻ quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu đó.
"Ta đã sai người điều tra những người này, theo những đồ vật tìm được, họ thuộc về phái Côn Luân." Lâu Thải Lê lạnh nhạt nói.
Đường Phong Nguyệt cả người run lên, lại nhìn những thi thể kia, số lượng đúng bằng số người Côn Luân sáng nay đã chặn đường mình.
Lẽ nào nói, đó là những người đó? Nếu mọi thứ là thật, vậy sau khi rời đi, họ đã bị ai giết chết?!
Trong cõi u minh, Đường Phong Nguyệt bỗng cảm thấy tâm tình bất an, lo lắng tột độ! . .
Bạn cần đăng nhập để bình luận