Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 993: Tử Lôi sơn bên trong 5 (length: 3988)

Lục Vân Dao nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, lời này nói nghe hay lắm! Rõ ràng chính là vì lừa gạt nàng mà tìm cớ! Thật cho rằng nàng là loại tiểu hài tử không rành thế sự à? Loại chuyện quỷ quái không đáng tin này cũng sẽ tin!
Tường Vân và Tiểu Bạch nhận được sự ghét bỏ và hoài nghi phát ra từ nội tâm của chủ nhân, không khỏi im lặng nghẹn ngào, thiên địa chứng giám! Bọn họ nói câu nào cũng đều là thật cả! Mặc dù, xác thực tồn tại có bộ phận khuếch đại hiện thực một chút...
Nghe được tiếng lòng này, khóe miệng Lục Vân Dao không khỏi cong lên một đường cong vi diệu, quả nhiên là vậy! Có chỗ khuếch đại!
Nghĩ, nàng không khỏi lại lần nữa hừ lạnh một tiếng ở trong lòng.
Hai cái phiền phức tinh này, hễ đến thời điểm mấu chốt liền xích mích!
Có lẽ hành động của Tường Vân và Tiểu Bạch xác thực là vì tốt cho chủ nhân là nàng, nhưng! Chưa được nàng cho phép, liền tự mình cắt đứt liên hệ với chủ nhân là nàng! Hành vi này quả thực không thể tha thứ!
Càng đừng nhắc tới loại hành vi không thể tha thứ này còn không phải lần đầu tiên phát sinh!
Lùi thêm một bước mà nghĩ, nếu là tại thời khắc sinh tử cấp bách, nàng phi thường cần bọn họ trợ giúp, mà bọn họ lại vẫn cứ bất ngờ không kịp đề phòng làm cho nàng như vậy...
Vậy chẳng phải là mạng nhỏ của nàng toi rồi sao?
Tiểu Bạch cùng Tường Vân không đánh giá gì đối với những lời oán trách này của nàng.
Bởi vì theo bọn họ nghĩ, quả thực chính là lời nói vô căn cứ!
Không nói đến những cái khác, nhưng bọn họ tuyệt đối có thể thề son sắt đảm bảo, loại chuyện hố chủ nhân này tuyệt đối sẽ không phát sinh!
Về phần nguyên nhân trong đó kỳ thật cũng rất đơn giản —— bởi vì nàng là chủ nhân của bọn họ! Còn là loại chủ nhân ký kết sinh tử khế ước! Căn cứ khế ước của bọn họ, nếu là Lục Vân Dao làm chủ nhân mà bất hạnh qua đời, thì bọn họ cũng đồng thời mất đi ý nghĩa tồn tại.
Nhưng vì chủ nhân có thể phát triển tốt hơn, đi được càng xa và bay càng cao trên con đường tương lai...
Lịch luyện hàng ngày luôn là điều tất yếu không thể thiếu.
Nói tóm lại, khi tính mạng của Lục Vân Dao không được bảo vệ nhất định, bọn họ là tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn!
Nhưng là lời này... Không cần nói nhiều, đều biết giờ phút này Lục Vân Dao không muốn nghe.
Rốt cuộc có câu nói rất hay, khi phụ nữ nổi nóng, tuyệt đối đừng nghĩ giảng đạo lý với họ! Nếu không chính là chán sống! Tự mình chuốc lấy cực khổ!
Tường Vân cùng Tiểu Bạch ăn ý duy trì trầm mặc, sau khi Lục Vân Dao đấu chí dâng trào phát tiết một phen, bọn họ mới xem như đạt được sự yên bình tạm thời.
Cũng chính là đến lúc này, bọn họ mới ý thức được một cách muộn màng, chủ nhân nhà này của họ cũng không phải dễ trêu chọc! Nếu không cẩn thận làm sai chuyện, phạm vào điều kiêng kỵ của chủ nhân! Nàng có thể lải nhải không ngừng đến khi ngươi tê cả da đầu! Đầu óc u ám!
Đều tại bọn họ quá lâu không bị chủ nhân dạy dỗ tư tưởng, cho nên trong lúc nhất thời bành trướng.
Tiểu Bạch yếu ớt thở dài ở trong lòng, lười biếng vỗ hai lần thân thể mỏng manh của mình, có chút bất đắc dĩ.
Mà Tường Vân thì lòng tràn đầy hối hận, hắn làm sao lại nghe theo lời an ủi của Tiểu Bạch chứ? Còn tự cho là vì tốt cho chủ nhân? Chậc, tốt rồi, thật sự chọc chủ nhân phát bực!
Nếu như khi đó hắn ổn trọng một chút, không có tự tiện cắt đứt liên hệ với chủ nhân? Hiện giờ hắn, có phải hay không sẽ không cần phải khổ sở nghe chủ nhân lên lớp tư tưởng giáo dục?
Không thể không nói, Lục Vân Dao mặc dù nhiều năm chưa từng mở lớp tư tưởng giáo dục, nhưng trình độ lải nhải của nàng vẫn như cũ duy trì ở trạng thái ổn định, chỉ một lúc công phu đã đánh thức ký ức phủ bụi nhiều năm của Tường Vân và Tiểu Bạch, cũng để lại ấn tượng không thể xóa nhòa trong lòng bọn họ.
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận