Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 674: Hoàng kim bài vị (length: 3922)

Càng khiến Lục Vân Dao dở khóc dở cười là, thằng nhãi này, đến cuối cùng, lại vẫn căm giận bất bình lẩm bẩm một câu: "Tại sao lại luôn có một vài gia hỏa không hiểu ra sao muốn cùng bản thần khí tranh giành chủ nhân chứ? ! Đúng thật là khiến bản thần khí rất không cao hứng!"
Lục Vân Dao: ". . ."
Nàng dở khóc dở cười, giơ tay nâng trán, sau đó lại đưa tay nắm chặt lấy tấm kim bài đang dựa vào vai trái của nàng, nhưng nào ngờ, ngay khi kim bài vừa rơi vào lòng bàn tay nàng, trước mắt không ngờ bỗng dưng lóe lên một trận ánh sáng chói mắt.
Kim quang chói lọi, sáng rực rỡ, khiến Lục Vân Dao vô thức nheo hai mắt lại, sau đó, đợi kim quang tan đi, khi cảnh vật trước mắt một lần nữa hiện rõ nơi đáy mắt Lục Vân Dao, chỉ là, khi nhìn rõ hình ảnh đập vào mắt, đồng tử nàng chính là đột nhiên co rụt lại, trong đó lại ẩn chứa vẻ khó tin: "Đây là. . ."
Giờ phút này, đập vào mắt Lục Vân Dao là một mặt bàn lớn được rèn đúc từ hoàng kim, trên bàn lớn thiết lập tầng tầng lớp lớp đài cơ, từ dưới đi lên, lần lượt còn có bài vị bằng hoàng kim lớn nhỏ không đều được bày biện.
Mà ở phía dưới cùng đài cơ, lại bày hai chiếc lư hương màu đỏ lớn cỡ bàn tay, trong đó có khói mù lượn quanh từ từ bay lên, cũng thấm đượm mùi đàn hương, Lục Vân Dao ngước mắt nhìn lại, không khỏi cảm thấy thập phần trang nghiêm.
Nếu như nói một màn trước mắt đã khiến Lục Vân Dao giật nảy cả mình, như vậy, đợi nàng nhìn chăm chú, thấy rõ những văn tự được viết bên trên các bài vị hoàng kim kia, chấn động trong lòng Lục Vân Dao liền có chút khó có thể dùng ngôn ngữ mà diễn tả ra được.
Nàng vô thức nhích về phía trước một bước, ánh mắt nhanh chóng đảo qua từng văn tự phía trên, rất nhanh liền hiểu rõ, những bài vị này thuộc về, không phải người của Trì gia thì chính là người của Tuyền gia.
Trì gia? Tuyền gia?
Chẳng phải đã diệt tộc ẩn sĩ hai nhà rồi sao?
Trong mắt Lục Vân Dao có ám quang xẹt qua, đáy mắt lộ ra một chút như có điều suy nghĩ, nhưng bỗng nhiên, tầm mắt nàng lơ đãng quét đến dòng chữ nhỏ được ghi chú bên trên mấy bài vị hoàng kim, trong nháy mắt đó, hai mắt nàng không khỏi lộ ra vẻ khó có thể tin nổi.
"Tuyền gia đời thứ chín mươi chín, tử tôn A Cửu dâng lên." Lục Vân Dao khẽ lẩm bẩm dòng chữ nhỏ không đáng chú ý kia, trong đầu bất giác hiện ra thân ảnh thiên chân vô tà nào đó, Tuyền gia A Cửu, chẳng lẽ là nàng?
Quay ngược lại nhớ về ngày đó, khi nàng có được tấm mộc bài màu đen kia, cũng chính là lệnh bài hoàng kim hiện giờ, tiểu cô nương A Cửu ngây thơ từng thần bí nói cho nàng, nàng họ Tuyền! Tuyền! Là cái Tuyền này sao? !
Tâm thần Lục Vân Dao không khỏi rung động, nàng tìm tòi nghiên cứu, ánh mắt lại lần nữa nhanh chóng quét qua các hoàng kim bài vị, trong đó lại liên tục quan sát trọng điểm một lát dòng chữ nhỏ không đáng chú ý ở góc dưới bên trái bài vị.
Ánh mắt nàng chuyên chú, biểu tình trang nghiêm, nhưng không lâu sau, nàng lại lắc đầu tự nhủ: "Không đúng, tuổi tác không khớp."
Những bài vị hoàng kim này vừa nhìn liền biết là được lập vào niên đại rất lâu trước kia, nhưng năm đó khi nàng gặp A Cửu ở Vô Hoa thành, nha đầu kia cũng bất quá chỉ có bộ dạng đứa trẻ bảy tuổi. Cho nên, dòng chữ A Cửu ở góc dưới bên trái một vài bài vị này, không phải là A Cửu mà nàng cho là, đúng không? Đúng chứ? Có lẽ chỉ là trùng tên trùng họ mà thôi?
Lục Vân Dao nheo mắt nghĩ thầm, nhưng chuyên chú vào suy nghĩ, giờ phút này, nàng lại không phát hiện, khối lệnh bài hoàng kim bị nàng giữ trong lòng bàn tay, đang lúc nào cũng chớp động kim quang yếu ớt.
Kim quang lay động lòng người, lại nở rộ, ánh sáng càng thêm chói mắt, bất quá, một hồi công phu, liền thu hút sự chú ý của Lục Vân Dao.
(Hết chương này)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận