Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 649: Trao đổi cùng thù lao 1 (length: 3969)

Ân, chính là dứt khoát đem bức họa trong tay gập lại, đồng thời dùng thế sét đánh không kịp bưng tai trực tiếp ném nó vào túi trữ vật.
Một loạt động tác này liền mạch lưu loát, làm cho Tường Vân - người vẫn luôn chăm chú nhìn chủ nhân nhà mình - kinh ngạc không thôi, nhưng cũng làm cho nàng trong lòng dâng lên một cổ kiêu ngạo, quả không hổ là chủ nhân của bản thần khí! Làm việc quả quyết dứt khoát!
Nhưng kiêu ngạo qua đi, Tường Vân lại không khỏi nhíu mày, a? Sao cảm giác như có chỗ nào đó không đúng lắm?
Đem tất cả thu vào đáy mắt, Tiểu Bạch lập tức giãn ra thân giấy phiêu dật của mình, gió nhẹ thổi qua, giấy trắng phần phật vang lên, nếu Tường Vân lúc này chú ý đến nó, có lẽ sẽ cảm nhận được sự khinh bỉ của Tiểu Bạch.
Mà Lục Vân Dao, người vừa thu bức tranh vào túi trữ vật, lúc này cũng không phát hiện ra, bức tranh kia sau khi vào túi trữ vật, không những không an phận nằm yên, ngược lại còn vui sướng bãi động quyển trục.
Không lâu sau, một thân ảnh uyển chuyển chậm rãi từ trong tranh đi ra, người đó ngước mắt nhìn quanh bốn phía, lông mày không khỏi hơi nhíu lại, rất nhanh, đôi mắt sáng như nước mùa thu kia cũng lộ ra một tia tiếc nuối.
Trong không gian nhỏ hẹp lập tức truyền đến một tiếng thở dài yếu ớt, chỉ trong nháy mắt, tuyệt sắc nữ tử vừa mới từ trong tranh đi ra, lại đột nhiên quay đầu trở về giữa bức tranh.
Cùng lúc đó, quyển trục vốn đang vui mừng kia, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, nó yên lặng nằm tại một góc nào đó trong túi trữ vật, phảng phất như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lại nói Lục Vân Dao, sau khi thu hồi bức tranh thì ánh mắt lưu chuyển xem xét kỹ lưỡng bốn phía, hương vị cực phẩm long tiên hương nghênh đón, vẫn như cũ rất là thấm vào ruột gan.
Trời biết nàng thèm muốn thứ cực phẩm long tiên hương này đến mức nào, nhưng trớ trêu thay long tiên hương lại phát ra từ chính bản thân giường gỗ, dù nàng có thèm muốn, nàng cũng không thể trực tiếp khiêng cái giường này đi?
Vứt bỏ những suy nghĩ lung tung, nàng không khỏi nhìn thật sâu vào hốc tối trống rỗng kia.
Chỉ thấy Lục Vân Dao trầm ngâm một lát, liền đặt vào trong đó một bình đan dược màu đỏ, bên trong chứa một viên Tử Kim Đan lục phẩm, phẩm chất thượng thừa.
Mà đây...
Ân, coi như là thù lao nàng lấy đi bức hoạ kia đi!
Về phần bức hoạ kia rốt cuộc làm thế nào lưu lạc tới đây, tại sao lại được dặn dò trở thành lợi khí cứu mạng, nàng đều tạm thời không có ý định truy cứu.
Dù sao...
Nghĩ đến đây, khóe môi Lục Vân Dao không khỏi mang theo ý cười, có lẽ đợi nàng đi Thu gia tộc địa, hết thảy đều sẽ được phơi bày?
Lục Vân Dao cất bước đi đến bên cạnh Thiên Mỹ đã ngất đi, sắc mặt nhàn nhạt, nhưng lại không có ác ý, chỉ thấy nàng hướng khuôn mặt người kia tung ra một trận bột phấn đặc biệt nhỏ bé, bất quá một lát, người kia liền mơ mơ màng màng tỉnh lại.
Mở mắt nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Lục Vân Dao, Thiên Mỹ lập tức phản xạ có điều kiện run người, đôi mày linh hoạt có thừa lúc này cũng trở nên có chút cứng ngắc và chết lặng, đáy mắt càng là dần hiện ra một chút sợ hãi.
Được rồi, nha đầu này rốt cuộc đã có chút sợ Lục Vân Dao!
Lục Vân Dao thấy thế, không khỏi hứng thú tiến lại gần nàng một chút.
Nhưng Thiên Mỹ phản ứng lại rất lớn, nàng kêu lên một tiếng "A" bén nhọn, trong miệng càng là càng thêm thê lương, lại kéo theo một âm rung rẩy gào lên: "Không được qua đây! Ngươi không được qua đây!"
Lục Vân Dao chớp mắt mấy cái, hướng nàng cười một tiếng, phóng xuất ra một chút thiện ý, nhưng ai ngờ, sau khi thấy nụ cười "thiện ý" của Lục Vân Dao, thân thể Thiên Mỹ run rẩy càng thêm lợi hại, "Ngươi, ngươi muốn làm gì a?"
(Chương này hết)
Bạn cần đăng nhập để bình luận