Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 1078: Động thủ (length: 4035)

Bạch Vũ không ngờ Lục Vân Dao lại thực sự dám động thủ với nàng.
Chỉ thấy trong khoảnh khắc đó, khí thế bàng bạc quanh quẩn quanh thân Lục Vân Dao thật dọa người, ánh mắt nhìn về phía nàng, như thấm đẫm sương lạnh, sắc bén mà vô tình.
Bạch Vũ vô thức lui lại, vẫn không khỏi kinh ngạc phát hiện, mặt đất phía sau lưng mình thế nhưng lại tự nhiên xuất hiện một khe nứt to lớn, hơn nữa càng khiến nàng kinh hãi hơn là, khe nứt kia còn theo thời gian trôi qua mà dần dần mở rộng.
Nhận thức này lập tức khiến đáy lòng Bạch Vũ dâng lên sóng gió ngập trời.
Nàng, thế mà không còn đường lui!
Lục Vân Dao thu hết vào mắt vẻ sợ hãi chợt lóe lên trong mắt Bạch Vũ, nhưng giờ phút này, đáy lòng bình tĩnh của nàng lại phảng phất không khuấy động nổi nửa điểm gợn sóng đồng tình.
Đối với Bạch Vũ, nàng chỉ cảm thấy đối phương cuối cùng cũng chỉ có thể tóm gọn bằng một câu —— tự gây nghiệt thì không thể sống.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?" Bạch Vũ xem như cảm nhận được sự nghiêm túc của Lục Vân Dao, trong nháy mắt đó, lần đầu tiên nàng nhận thức rõ ràng một ý nghĩ vừa làm nàng nghẹt thở lại vừa khiến nàng luống cuống.
—— Người nữ nhân này, kẻ mà nàng vốn xem là không đáng để lo, nguyên lai thật sự đã động sát tâm với nàng!
Nhưng nàng nên làm gì đây?
Thân phận thiếu tộc trưởng không cho phép nàng cầu xin tha thứ, đương nhiên, sự kiêu ngạo của bản thân nàng cũng không cho phép nàng làm ra hành động như vậy trước mặt Lục Vân Dao.
Chỉ thấy nàng cắn răng, đáy mắt âm tàn phảng phất được khắc họa rõ nét, "Thật là một kẻ không biết điều! Nếu như thế, vậy ta liền không khách khí!"
Lục Vân Dao nghe Bạch Vũ nói mà trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười không thôi, nói cứ như thể nàng ta lúc nào đã từng khách khí vậy!
Lục Vân Dao âm thầm nâng cao cảnh giác, ngước mắt nhìn lại, lại thấy khí chất Bạch Vũ trong khoảnh khắc bỗng nhiên thay đổi, tuyết trắng điểm xuyết phủ lên mặt đất như cánh hoa lượn lờ quanh nàng, chẳng mấy chốc đã bao vây lấy nàng.
Nhìn thấy hình ảnh như vậy, đáy mắt Lục Vân Dao không khỏi lóe lên một tia tinh quang, thảo nào Bạch Vũ lại được Bạch Tuyết Thiên Phượng nhất tộc gửi gắm kỳ vọng, xem ra, thiên phú của nàng quả thực đủ để chống đỡ cho tất cả sự kiêu ngạo của nàng.
Chỉ là đáng tiếc, có tài mà không có đức.
Nàng được tâng bốc quá cao, cao đến mức khiến bản thân nàng lạc lối, quên đi sơ tâm, cũng đánh mất những quy tắc đạo đức cơ bản nhất.
Một Bạch Vũ như vậy, nếu thật sự để cho nàng thành công kế nhiệm vị trí tộc trưởng Bạch Tuyết Thiên Phượng nhất tộc, nghĩ đến, đó có lẽ sẽ là một hồi tai nạn?
Bất luận là đối với Bạch Tuyết Thiên Phượng nhất tộc, hay là đối với toàn bộ Minh Du giới, đều có thể sẽ trở thành khởi đầu của mọi bất hạnh.
Nhưng Lục Vân Dao suy nghĩ, khóe miệng lại không khỏi hơi nhếch lên.
Đồng thời, ánh mắt nàng liếc nhìn đối phương, cũng bất giác mang theo một tia đồng tình, hay nói cách khác, gia hỏa này chỉ là tấm bia ngắm mà Bạch Tuyết Thiên Phượng nhất tộc đặt ở bên ngoài? Một tấm bia ngắm gánh chịu mọi cảm xúc tiêu cực?
Ngay trong nháy mắt nàng suy nghĩ, thế công bằng bông tuyết của Bạch Vũ đã tới, Lục Vân Dao khẽ mỉm cười, hoàn toàn không có một tia hoảng loạn, chỉ thấy nàng phất tay áo vung lên, thế công bằng bông tuyết vốn bàng bạc lập tức không chịu nổi một kích.
Bạch Vũ vốn còn tràn đầy tự tin, nhưng nhìn thấy một màn trước mắt liền hoảng loạn không thôi, sao có thể như vậy? Phải biết, nàng chính là thành viên có thiên phú nhất của Bạch Tuyết Thiên Phượng nhất tộc a!
Chẳng lẽ thiên phú của mình chỉ là thứ phù phiếm?
Động tác trên tay Bạch Vũ không khỏi trở nên cực nhanh, nhưng càng gấp, tần suất phạm sai lầm của nàng lại càng cao.
Ngay khi Lục Vân Dao cho rằng đối phương đang ấp ủ chiêu thức lớn nào đó, lại bất ngờ phát hiện đối phương bị chính bông tuyết mình phóng ra phản phệ.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận