Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 1528: Hoài nghi (length: 3982)

Nhưng, chỉ một lát sau, âm thanh ô ô kia thế mà biến mất không một dấu vết, hệt như chưa từng xuất hiện.
Lục Vân Dao nheo mắt, trong ánh mắt thoáng hiện hàn quang càng sâu, nếu không thể tin được chuyện này thực sự đã xảy ra, nàng sợ đều nhịn không được mà cho rằng đây chỉ là ảo giác do chính mình kinh thường sinh ra.
Đúng lúc này, trong thức hải bỗng nhiên vang lên giọng nói có chút chần chừ của Tường Vân, "Chủ nhân, ta hình như, cảm giác được khí tức của ai đó."
Trên mặt Lục Vân Dao lập tức hiện lên vẻ cảnh giác, ánh mắt nàng chợt lóe, vội vàng truy hỏi, "Là ai?"
Nhưng lời nói vừa dứt không lâu, Tường Vân còn chưa kịp mở miệng, Lục Vân Dao liền phối hợp thì thầm, "Không phải là Hải Thiên Nguyệt đấy chứ?"
Nàng híp mắt, rõ ràng là đang suy tư điều gì, lại liên tưởng đến cái gọi là ảo giác trước đó, ánh mắt Lục Vân Dao ánh lên lãnh mang càng thêm nồng đậm, cho nên nói, đó không phải ảo giác gì cả? Mà là thực sự đã xảy ra?
Tường Vân nghe được lời nói nhỏ của Lục Vân Dao không khỏi im lặng, nói cách khác, chủ nhân đã sớm phát giác?
Hắn nhịn không được cúi đầu nghĩ lại, đồng thời trong lòng lại hiện ra đủ loại hoài nghi, có thể nào, Hải Thiên Nguyệt lúc này không phải nên ở trong thánh trục bạch quang sao? Vì sao còn có thời gian rảnh chạy tới theo đuôi Lục Vân Dao?
Nhưng điều khiến hắn đặc biệt để ý là, trừ việc theo đuôi, đối phương thế mà còn đánh lén!
Việc này khiến Tường Vân rất đau lòng, vạn vạn không ngờ, hắn đường đường là nhất đại thần khí, lại có lúc phán đoán sai lầm!
Nói thật, lúc trước, rốt cuộc vì lý do gì mà hắn lại cảm thấy đây là một tiểu cô nương hải tộc có tính cách ầm ĩ, nhưng kỳ thực không có lòng dạ xấu xa?
Đúng lúc nghe thấy lời nói thầm này, Lục Vân Dao liền ôn nhu an ủi, "Không sao cả, dù sao ngươi cũng không phải lần đầu tiên phán đoán sai lầm." Nói cách khác, "quen là tốt." Dù sao nàng sớm đã nhìn quen không lạ.
Tường Vân: "..."
Lập tức cảm thấy càng đau lòng hơn thì phải làm sao?
Cũng không bàn đến việc bọn họ lúc này trong lòng chập trùng không yên như thế nào, trận đánh lén đột ngột này cũng xem như phủ lên tâm linh bọn họ một tầng bóng mờ nhàn nhạt, Lục Vân Dao càng nhịn không được thở dài, bóp cổ tay, "Ta còn định nhân cơ hội này thả lỏng một chút."
Nhưng hiện tại xem ra, thả lỏng? A, quả thực không khác gì mơ mộng hão huyền!
Trong lòng Lục Vân Dao khó tránh khỏi phiền muộn, cho nên nói, nàng vẫn còn quá lạc quan, sớm biết tiểu cô nương kia mang đến cho nàng dự cảm không tốt, nàng nên cẩn thận hơn mới phải, bằng không, hiện giờ sao đến nỗi rơi vào cục diện bị động như thế?
Tường Vân cũng phiền muộn phụ họa một tiếng, nhưng điều khiến bọn họ có chút bất ngờ là, trong quá trình sau đó, Hải Thiên Nguyệt không còn xuất hiện nữa, bọn họ cũng không gặp phải tiết mục đánh lén nào.
Điều này khiến đáy lòng Lục Vân Dao cùng Tường Vân không khỏi tiếc nuối, nói thật, bọn họ vốn dĩ còn muốn nhân cơ hội này làm rõ thủ pháp đánh lén của Hải Thiên Nguyệt, nào ngờ, thế mà tính sai.
Lục Vân Dao chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, nhìn thấy phong cảnh rực rỡ mỹ lệ trước mắt, cũng không thể nào cảm thấy hứng thú.
Nhưng ngay lúc này, trong thức hải bỗng nhiên truyền đến câu hỏi có chút chần chừ của Tường Vân, "Chủ nhân, người nói, có khi nào chúng ta hiểu lầm Hải Thiên Nguyệt không? Có thể đó chỉ là khí tức tương tự nàng, mà không phải bản thân nàng?"
Chịu ảnh hưởng của Lục Vân Dao, từng đắm chìm trong thoại bản một thời gian, Tường Vân nhịn không được mà đầu óc mở rộng, "Không chừng đối phương cố ý lừa dối chúng ta?"
(Chương này hết)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận