Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 1275: Truyền xướng độ như vậy cao (length: 3879)

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, lập tức khiến Cưu Việt rùng mình, không không không, hắn là ma tộc đỉnh thiên lập địa cửu vương tử, sao có thể có loại ý tưởng quên nguồn quên gốc này?
Hắn chậm rãi thở ra một hơi, sau khi sắp xếp lại tất cả, mới làm ra vẻ trấn định mở mắt. Thấy Lục Vân Dao vẫn như có điều suy nghĩ nhìn hắn, tâm thần không khỏi run lên, "Vân cô nãi nãi, ngươi nhìn ta như vậy, rất dễ khiến ta hiểu lầm."
Lục Vân Dao khẽ mỉm cười, "Không sao, ta cho phép ngươi hiểu lầm."
Cưu Việt nghe xong lập tức cứng họng. Trong chớp mắt, lại thấy Lục Vân Dao tiến đến gần hắn một bước nhỏ, khẽ nói, "Cho nên, cửu vương tử tôn quý, hiện tại có thể nói cho ta biết, vạn vạn độc thể chất của ngươi rốt cuộc là tiên thiên hay là hậu thiên không?"
Cưu Việt không ngờ Lục Vân Dao lại chấp nhất với vấn đề này như vậy. Bất quá, cho dù nói cho nàng là hậu thiên có được thì sao? Bản thân hắn còn không biết năm đó mình ăn nhầm thứ gì, chẳng lẽ Lục Vân Dao có thể biết?
Cho rằng đã hiểu rõ mọi chuyện, trên mặt Cưu Việt lần đầu tiên lộ ra nụ cười ôn hòa. Hắn đảo mắt, lập tức hất cằm với Lục Vân Dao, nói, "Ngươi ghé tai lại gần đây, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Lục Vân Dao nhíu mày, trong lòng mơ hồ cảm thấy yêu cầu này của Cưu Việt có chút kỳ quái. Nhưng nàng nghĩ lại, cảm thấy ngoài việc có chút kỳ quái thì hình như cũng không có vấn đề gì khác, bèn nghe lời cúi đầu ghé tai.
Đương nhiên, nàng vẫn cẩn thận, ngay trong nháy mắt xoay người, nàng vô thức nắm chặt nắm đấm. Đồng thời, một luồng hồng quang nhàn nhạt đang lưu chuyển trong lòng bàn tay nàng. Nghĩ rằng, chỉ cần Cưu Việt có bất kỳ hành động bất thường nào, nàng đều có thể lập tức ứng phó hợp lý.
Cưu Việt nhìn thấy cảnh này, ý cười trên mặt càng sâu. Hắn hà hơi vào tai Lục Vân Dao, khiến tai nàng khẽ run lên, sau đó mới gằn từng chữ mở miệng nói, "Chính, là, không, nói, cho, ngươi, biết."
Lục Vân Dao: "! ! !"
Nàng đây là bị đùa bỡn?
Nàng mỉm cười nhìn hắn, đã thấy nụ cười trên mặt Cưu Việt càng thêm đắc ý. Không lâu sau, còn say sưa mở miệng hát lên "anh anh nha nha" một khúc hát ngắn.
Lục Vân Dao: ". . ."
Nghe mấy hơi thở đã không nhịn được ngắt lời hắn, "Đừng hát." Thật là khó nghe, nhưng nói lại, có phải nàng đã nghe khúc hát này ở đâu rồi không? Sao lại cảm thấy quen tai thế nhỉ?
Cưu Việt dừng một chút, thoáng qua lại tiếp tục hát, hơn nữa càng hát càng trôi chảy, đến mức Lục Vân Dao nghe cũng có chút ngây dại.
Nhưng đây cũng chỉ là một trong những nguyên nhân khiến nàng ngây dại. Muốn không nghe Cưu Việt hát, nàng có thể che đậy thính giác. Có điều, trong thức hải lại liên tục truyền đến tiếng hát hưng phấn của Tường Vân.
Không hiểu Tường Vân làm sao, lại cùng Cưu Việt hát đối từ xa. . . Đương nhiên, Cưu Việt không biết rõ tình hình này, hắn còn cho rằng Lục Vân Dao bị tiếng ca của hắn mê hoặc, lúc này đang vui sướng cảm khái mình rất tuyệt.
Nhờ Tường Vân có một màn thao tác như vậy, Lục Vân Dao đã hiểu vì sao nàng lại thấy khúc hát của Cưu Việt quen thuộc, rõ ràng đây là khúc hát dân ca mà Tường Vân thích ngâm nga lúc rảnh rỗi.
Nhưng lúc đó Tường Vân đã nói thế nào nhỉ?
Hắn đã gặp một người đẹp, rất thích hát giai điệu này.
Lục Vân Dao: ". . ."
Không ngờ giai điệu đó lại phổ biến đến vậy, lại truyền đến tận ma tộc.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận