Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 553: Trở về (length: 3998)

Tuy nói nàng đã diệt sát nam tu áo bào xám kia, nhưng ai biết được liệu có còn điều gì ngoài ý muốn phát sinh hay không? Hiện giờ nàng, thân thể thật sự mảnh mai, nếu lại tới một hoặc vài cao thủ cờ cổ tương đương, nàng không nhất định có thể đánh thắng.
Lúc này, nàng càng vô cùng may mắn vì trước khi bí cảnh kết thúc, đã cùng cổ thụ đề cập chuyện xóa bỏ ký ức của đám người. Nếu không, việc nàng ở trong bí cảnh thành tựu Nguyên Anh, thậm chí đạt tới Xuất Khiếu mà truyền vào tai đám người...
Ha ha, phỏng chừng nàng đừng hòng có được những ngày tháng sống yên ổn.
Bốn đệ tử Kiếm Tâm Các vừa nghe Lục Vân Dao nói, tâm tình không nhịn được mà trở nên nặng nề, cả bốn người nhao nhao gật đầu nói phải.
Tàu cao tốc ra sức hướng phương hướng Khanh Trúc thành chạy tới, khác với lúc đến, Lục Vân Dao lựa chọn một con đường thưa người khác, cũng nhờ vậy, giúp bọn họ giảm bớt rất nhiều trì hoãn không cần thiết.
Bọn họ xuyên qua rừng rậm, vượt qua núi cao, bay qua sông hồ, sau tám ngày tám đêm đi đường với tốc độ cao, cuối cùng cũng về tới bên ngoài Khanh Trúc thành.
Đó là một đêm trời quang, ánh trăng trong sáng phủ kín khoảng diện tích lớn bên ngoài thành, ánh trăng chiếu rọi Khanh Trúc thành, cả tòa thành như được lồng một tầng ngân sa mỏng. Năm người Lục Vân Dao thừa dịp lúc ban đêm trở về Kiếm Tâm Các.
Nhìn trước mắt mọi thứ quen thuộc, Lục Vân Dao lúc này mới nhịn không được, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù Thanh Du giới đối với nàng mà nói vẫn như cũ xa lạ, nhưng Kiếm Tâm Các đã bất tri bất giác rót vào sinh mệnh nàng.
"A, đây không phải Vân Dao sao? Ngươi đã về rồi?" Thanh âm quen thuộc truyền đến, Lục Vân Dao quay đầu nhìn lại, khóe môi không khỏi hơi cong lên, người tới chính là Dương Úy.
Dương Úy vẻ mặt kích động nhìn nàng, Thập Nguyệt bí cảnh kết thúc trước thời gian, cùng với trận quyết chiến sinh tử của hai vị cao giai nào đó trên hồ Thanh Tâm. Hai việc này thoạt nhìn không hề liên quan, nhưng trong khoảng thời gian này đã trở thành đầu đề nóng hổi ở Thanh Du giới.
Cũng chẳng biết tại sao, hắn cứ cảm thấy hai việc này rất có thể đều có quan hệ không thể chia cắt với Vân Dao, cho nên lúc này, trong lòng hắn có rất nhiều chuyện muốn hỏi.
Nhưng nhìn khuôn mặt có vẻ hơi mệt mỏi của nữ tử trước mắt, hắn không khỏi yên lặng nuốt những lời muốn hỏi xuống. Cũng được, còn nhiều thời gian.
Nghĩ vậy, Dương Úy kéo ra một nụ cười đẹp mắt, hai mắt trong lúc lơ đãng híp thành một đường nhỏ, chỉ nghe hắn ngữ khí càng ôn hòa, nhẹ giọng mở miệng nói: "Khoảng thời gian này vất vả cho ngươi rồi, ngươi về trước nghỉ ngơi đi, chờ nghỉ ngơi khỏe, chúng ta lại nói chuyện."
Lục Vân Dao nghe vậy, trong lòng đầu tiên dâng lên một nỗi không thể tưởng tượng nổi, này mới bao lâu không gặp, khẩu khí nói chuyện của Dương Úy đã trở nên ôn hòa như thế?
Vốn Lục Vân Dao còn muốn nói gì, nhưng nàng mới phong trần mệt mỏi trở về, lúc này quả thật có chút mệt, cho nên nàng mỉm cười gật đầu đáp: "Hảo." Một giây sau, người liền vào Đông Uyển.
Dương Úy đưa mắt nhìn bóng lưng nàng tiến vào Đông Uyển, trong lòng không khỏi bùi ngùi mãi thôi, may mà lúc trước hắn hỏa nhãn kim tinh, lôi kéo được một trưởng lão có năng lực như vậy.
Nếu không, phỏng chừng năm nay người dẫn đội đến Thập Nguyệt bí cảnh, chính là các chủ công việc bề bộn như hắn.
Cảm khái xong, Dương Úy liền nghĩ quay người rời đi, nếu không phải tối nay hắn trực đêm, phỏng chừng hai ngày nữa, mọi người mới có thể phát hiện Tử bào trưởng lão trở về.
Nhưng mà, hắn đi vài bước, lại đột nhiên dừng lại, hắn quay đầu ngắm nhìn phương hướng Đông Uyển, hai mắt đột nhiên khó có thể tin mà trợn to.
Hắn hình như nhớ ra, trước khi Vân Dao tới Thập Nguyệt bí cảnh, là tu vi Kim Đan cao kỳ? Nhưng vừa rồi...
(bản chương xong)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận