Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 1177: Rốt cuộc cái gì thần tiên trà (length: 4018)

Dụ gia cuối cùng vẫn không thể nào lấy ra được nửa điểm trà ngộ đạo từ trong tay Lục Vân Dao.
Khi yến hội kết thúc, Dụ gia chủ mang vẻ mặt vừa bực bội vừa tức giận, còn Dụ Thập Thất gia thì lòng tràn đầy không nỡ, cho đến lúc rời đi còn tha thiết nhìn Lục Vân Dao hỏi: "Thật sự không thể chia một chút lá trà cho ta sao? Ta rất có tiền! Gia tộc ta cũng rất có tiền!"
Dụ gia chủ đang nhanh chân bước về phía trước nghe được lời này suýt chút nữa trượt chân, cái tên chuyên nghiệp hố gia tộc này không thể ngậm miệng một lúc được sao?
Dụ Thập Thất cuối cùng bị ca ca hắn xách ra khỏi Vân thị.
Về phần câu trả lời của Lục Vân Dao? Hừ, không nghe cũng biết là từ chối rồi.
Buổi yến tiệc này dùng để phát dương thanh danh của Vân thị cuối cùng đã thực sự đạt được mục đích như mong đợi.
Nhưng ai biết, đồng thời với thanh danh vang dội của Vân thị, thế mà còn có loại trà độc nhất vô nhị của họ.
Tuy nói trừ Dụ Thập Thất gia, những người tham dự yến hội ngày hôm đó không ai được thưởng thức, mà Dụ Thập Thất gia cũng chỉ là nếm thử một chút xíu, nhưng Dụ Thập Thất gia là ai chứ? Lão tổ tông của Dụ gia, người được cưng chiều nhất! Đệ đệ ruột của Dụ gia chủ!
Nhân gia đã thấy qua những thứ tốt gì rồi chứ?
Vậy mà vẫn cứ đối với trà độc nhất vô nhị của Vân thị lưu luyến khó quên?
Nghe nói ngày đó vì để có thể đạt được hiệp nghị mua bán với Vân thị, Dụ Thập Thất gia còn không tiếc bán manh với gia chủ. . .
Ai, thật hiếu kỳ Dụ Thập Thất gia bán manh rốt cuộc là bộ dạng gì a.
Khụ khụ, lạc đề rồi, nói tóm lại, cũng không biết rốt cuộc là loại trà thần tiên gì, thế mà ngay cả Dụ Thập Thất gia trước nay bắt bẻ cũng bị chinh phục?
Dựa vào danh tiếng của Dụ Thập Thất gia, loại trà độc nhất vô nhị của Vân thị rất nhanh xâm nhập vào tầm mắt của đám người ở Không Lo giới, không ít gia chủ nhao nhao chạy tới làm quen với Vân Kha Nhai, chỉ mong có cơ hội được nếm thử loại trà độc nhất vô nhị này.
Nhưng Vân Kha Nhai trừ cười ngây ngô còn có thể làm gì khác?
Đừng nói lá trà, hắn ngay cả cặn trà còn không thấy được, không?
Ai biết trà độc nhất vô nhị của Vân thị rốt cuộc là loại trà gì chứ!
Sau khi tiễn xong nhóm gia chủ mới nhất, Vân Kha Nhai mệt mỏi vuốt vuốt huyệt thái dương, cô bà rốt cuộc muốn làm gì a? Lần sau hành sự có thể nào trước tiên cho hắn, tộc trưởng này, chút tin tức được không? Nếu không, hắn cũng rất khó xử!
Mà lúc này, Lục Vân Dao đang làm gì?
"Ta nói cho ngươi biết, lá trà này của ta thực sự rất quý, ngươi uống từ từ thôi." Lục Vân Dao sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn quyết định lấy ra một chút trà ngộ đạo để chia sẻ với mọi người. Người đầu tiên có được vinh hạnh này chính là Vân Diễm Trăn, người hằng ngày nịnh nọt Lục Vân Dao.
Vân Diễm Trăn hít mũi một cái, chỉ cảm thấy có một mùi trà thơm ngát động lòng người không ngừng nhẹ nhàng múa may nơi cánh mũi hắn, điều khiến hắn cảm thấy khó tin hơn là, trong thoáng chốc, hắn thế nhưng lại có ảo giác tu vi của mình có dấu hiệu buông lỏng.
Nhưng khi hắn cẩn thận từng li từng tí nhận lấy chén trà từ trong tay Lục Vân Dao, sau đó lại cẩn thận từng li từng tí uống nước trà, loại ảo giác hoảng hốt này phảng phất trở nên càng thêm mãnh liệt, cho đến khi hắn uống cạn sạch nước trà trong chén, hắn vẫn đầy mặt hoảng hốt: "Cô nãi nãi, ta thế nào lại cảm giác ta giống như sắp tiến giai?"
Lục Vân Dao lập tức trợn trắng mắt, không nhìn thấy bốn phương tám hướng linh lực đều tranh nhau chen lấn về phía người ngươi à? Còn ảo giác? Ảo giác cái chùy! Với bộ dạng ngốc nghếch này của ngươi, rốt cuộc làm thế nào ngươi sống tới ngày nay vậy?
"Còn không mau chóng đả tọa điều tức?" Lục Vân Dao nhịn không được vỗ vào đầu hắn.
"A a a." Vân Diễm Trăn vô thức muốn chọn chỗ ngồi xuống.
Nhưng thoáng chốc Lục Vân Dao lại vỗ vào đầu hắn, đồng thời quát: "Ngươi muốn kết anh có đúng không? Còn không mau đi hậu sơn?"
(bản chương xong)
Bạn cần đăng nhập để bình luận