Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 670: Xuất khẩu tại chỗ nào 2 (length: 4047)

Nhưng nếu nói rằng hang đá này ngoài cửa đá này ra không còn lối thoát nào khác, nàng lại cảm thấy không hoàn toàn là như vậy.
Về nguyên nhân trong đó...
Khục, nói ra có lẽ người khác không tin, nhưng trên thực tế, theo khi nàng bước vào hang đá này, trong đáy lòng nàng liền có một thanh âm kiên định nói với nàng rằng: "Sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn!" (Núi sông trập trùng tưởng chừng như không có lối, không ngờ trong bóng liễu rậm rạp và hoa tươi lại hiện ra một thôn làng).
Ôm ý nghĩ như là bị mê hoặc này, Lục Vân Dao không khỏi kiên định không thay đổi mà cho rằng, hang đá này tuyệt đối còn có cửa ra vào khác! Hoặc có lẽ, hang đá này vốn dĩ còn có công dụng khác không muốn người khác biết!
Rốt cuộc, chủ nhân của thạch động này dù thế nào cũng sẽ không phải vì rảnh rỗi quá, mới chuyên môn xây dựng một hang đá hoàn toàn phong bế như thế này chứ? Chẳng lẽ chính là vì để cầm tù những người bên ngoài xông lầm vào đây như nàng sao? Nghĩ thế nào cũng không đáng tin cậy!
Lục Vân Dao mừng rỡ tự thuyết phục mình như vậy, nhưng ngay lúc này, lại nghe được trong thức hải truyền đến thanh âm non nớt của Tường Vân: "Nhưng mà chủ nhân, người ở Vô Dược tông trên núi tuyết cũng thiết lập một đạo phòng ngự an toàn tương tự như thế này mà!" Khi đó chủ nhân đâu có hiền lành như vậy! Nàng nhớ rõ ràng, khi đó chủ nhân chính là ôm ý nghĩ muốn vây khốn những kẻ vô danh xông lầm vào núi tuyết!
Bị vạch trần một cách bất ngờ như thế, làm cho Lục Vân Dao đang đầy mặt gió xuân không khỏi đen mặt, nàng hơi híp mắt, đáy mắt chợt lóe lên một tia hàn mang nguy hiểm nào đó, "Vậy sao? Ta lúc trước lại bất cận nhân tình như vậy?"
"Chính là như thế đó! Chủ nhân khi đó hung dữ lắm!" Tường Vân vô thức đáp, trong giọng nói tràn đầy ngây thơ và tự nhiên.
Nhưng cùng lúc đó, nghe được lời đáp của Tường Vân, Cảnh Hoàng lại không nhịn được mà liếc nhìn Tường Vân với ánh mắt đồng tình, đôi mắt chim nhỏ bằng hạt đậu khi nhìn về phía Tường Vân, lại phảng phất mang một tia sùng kính.
Thật không ngờ ngươi lại là một Tường Vân không có ý chí cầu sinh như thế! Thế mà lại quang minh chính đại nói trước mặt chủ nhân là nàng hung dữ! Tường Vân ơi là Tường Vân, chẳng lẽ ngươi làm thần khí lâu quá nên bay bổng rồi sao! Quả thực dũng khí đáng khen! Làm bản thần thú bội phục không thôi!
Phát giác được ánh mắt khâm phục của Cảnh Hoàng, Tường Vân lập tức kiêu ngạo ưỡn bộ ngực nhỏ, lại đắc ý hếch cằm lên, ý muốn tranh sủng rất rõ ràng, hừ, nàng đã nói rồi, thần khí này của nàng mới là được chủ nhân yêu nhất, dù cho Cảnh Hoàng kia có là thần thú, cũng không thể tranh sủng với nàng!
Nhưng mà đắc ý không quá ba giây, rất nhanh, sau ót nàng liền giống như nối thông một đường dây ngầm nào đó, đột nhiên ý thức được điều gì đó.
Đáy lòng Tường Vân run lên, sắc mặt biến ảo khó lường như bảng pha màu, nàng, nàng, nàng vừa rồi... Thế nhưng lại nói trước mặt chủ nhân là nàng hung dữ? Nàng đây là muốn lên trời sao? Tường Vân không khỏi khóc không ra nước mắt.
Nhưng thoáng chốc, linh quang lại chợt lóe, chỉ thấy vẻ mặt nàng càng thêm nghiêm túc và đứng đắn, thanh âm lại càng trịnh trọng mở miệng nói: "Ý ta là, khí thế oán trời oán đất của chủ nhân kia vô cùng khiến người kính nể! Tường Vân rất bội phục! Muốn noi gương chủ nhân!"
Tường Vân không có chút tiết tháo nào tâng bốc Lục Vân Dao một phen, nghe được Lục Vân Dao không khỏi cảm thấy buồn cười.
Mà Cảnh Hoàng cùng Tiểu Bạch vẫn luôn mật thiết chú ý bọn họ cũng không nhịn được trợn mắt há hốc mồm: "Không ngờ ngươi lại là Tường Vân như thế này! Quả thực đã xem tiết tháo như người dưng!" Mà hai chúng nó, thậm chí còn không bằng, thậm chí còn không bằng a.
Bầu không khí nhất thời ấm áp hài hòa, cho dù Lục Vân Dao giờ phút này vẫn đang phiền não vì không tìm được lối ra, nhưng không thể không nói, có Tường Vân nói chêm chọc cười như vậy, cảm xúc trong lòng nàng cũng đang bất giác trở nên tươi sáng hơn rất nhiều.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận