Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 18: Mới vào Lưu Ly thành (length: 3941)

Tàu cao tốc hạ cánh xuống một bãi đất trống, đập vào mắt phía trước là một tòa cửa thành huy hoàng tráng lệ, trên cửa thành điêu khắc ba chữ "Lưu Ly Thành" lấp lánh rực rỡ. Phía sau cánh cổng thành, là dòng người tấp nập nối liền không dứt, cảnh tượng thật náo nhiệt vô cùng!
Vân Dao nhìn thấy trước cửa thành một hàng dài người xếp hàng, phía trước nhất có dựng một tấm bảng gỗ lớn, bên trên viết: "Người vào thành, mỗi người mười khối hạ phẩm linh thạch, trẻ nhỏ nửa giá. Vào thành sau không được lừa gạt, không được ẩu đả."
Vân Dao đang thầm cảm thán trong lòng những thành thị lớn này thật nghiêm khắc, thì Lục Hạo Quân một tay dắt nàng, một tay dắt Vân Tiêu, trực tiếp băng qua hàng người, tiến thẳng vào thành.
"Chúng ta không xếp hàng sao?" Vân Dao nhỏ giọng thắc mắc, "Như vậy có phải không tốt lắm không?"
Lục Hạo Quân mỉm cười giải thích: "Thành chủ là gia gia của ngươi, cả tòa thành này đều là của gia gia ngươi, ngươi còn cảm thấy cần thiết phải xếp hàng sao?"
". . ."
". . ."
"Phí vào thành chủ yếu nhằm vào các tu sĩ từ bên ngoài đến, cư dân trong thành chỉ cần đưa ra bằng chứng là có thể tự do ra vào. Ở tại nơi này, Lưu Ly Thành, mỗi cư dân đều có chứng minh thân phận, ta đã đưa tin nhờ người làm giúp các ngươi. Chỉ cần có bằng chứng này, sau này các ngươi có thể tự do ra vào thành."
"Nhưng vừa rồi ngươi không có đưa ra bằng chứng?" Vân Tiêu không hiểu.
Lục Hạo Quân khẽ mỉm cười nói: "Ta là xoát mặt."
". . ."
". . ."
Lục Hạo Quân không dẫn bọn họ về Lục gia ngay, mà là đưa họ chầm chậm dạo bước trong Lưu Ly Thành này. Trong thành vô cùng náo nhiệt, các cửa hàng kiến trúc lớn san sát nhau, hai bên đường bày đầy những quán nhỏ, khiến hai người bọn họ hoa cả mắt.
Đi tới đi tới, Vân Dao bỗng nhiên bị một món đồ trong quán thu hút ánh nhìn, đó là một quầy hàng bày đủ loại ngọc thạch với đủ sắc màu.
Nàng buông tay Lục Hạo Quân ra, tự mình tiến lại gần quan sát tỉ mỉ, trong muôn vàn màu sắc, nhặt lên một viên đá màu đỏ huyết. Sắc đỏ tươi rói này khiến nàng nhớ tới máu của nương thân chảy xuống khi chiến đấu. Nàng ngẩn người nhìn viên đá, suy nghĩ miên man.
Chủ quán lại cho rằng Vân Dao có hứng thú lớn với viên ngọc thạch này, đứng một bên cười tươi rói chào hàng, hắn sớm đã nhìn thấy người lớn phía sau Vân Dao, trông tuyệt đối là một vị khách có tiền!
Đúng lúc Vân Dao còn đang ngẩn người, Vân Tiêu tiến tới mỉm cười với chủ quán, "Viên ngọc thạch này giá bao nhiêu?" Hắn muốn làm một ca ca tốt yêu thương muội muội! Quy tắc thứ nhất của một ca ca tốt, là muội muội thích đồ vật gì thì phải mua cho bằng được!
"Không đắt, chỉ cần ba khối hạ phẩm linh thạch." Chủ quán xoa xoa tay, mong đợi.
Chủ quán vừa dứt lời, Vân Dao hoàn hồn, bất mãn liếc mắt nhìn hắn, "Một viên đá như vậy mà đòi ba khối linh thạch? Ngươi đang coi thường ta là một tiểu cô nương sao?" Phí vào thành cũng chỉ có năm khối linh thạch! Chủ sạp này khẳng định là đang coi bọn họ như những con cừu béo! Nói xong, nàng kéo Vân Tiêu định rời đi.
Nhưng chủ quán vội vàng ngăn họ lại, "Ai nha tiểu cô nương, ta đây là buôn bán nhỏ, ngươi có thể đi hỏi xung quanh xem, Lưu Ly Thành này ai mà không biết ta Ngô lão tam làm ăn buôn bán, là tuyệt đối hàng tốt giá phải chăng, 'già trẻ không gạt' a!"
Nhưng Vân Dao không đáp lời, chỉ tức giận nhìn hắn. Vân Tiêu cũng không nói không rằng, quy tắc thứ hai của ca ca tốt, là phải nghe lời muội muội, bất cứ lúc nào, cũng không được làm vướng chân muội muội!
Chủ quán giật giật khóe miệng, hai đứa nhỏ này sao không theo lẽ thường mà làm vậy? Sao lại không tin hắn 'già trẻ không gạt' chứ? Hắn lại liếc mắt nhìn người lớn phía sau Vân Dao, thấy vị đại nhân kia mặt lạnh lùng nhìn hắn, hắn biểu thị trái tim nhỏ bé của mình chịu phải sự k·i·n·h hãi rất lớn!
( Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận