Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 1067: Lại sinh biến cố 1 (length: 4014)

Lục Vân Dao cuối cùng vẫn không thể nào theo miệng Tiểu Bạch biết được ấu sinh liên rốt cuộc là có hương vị gì.
Nhưng nàng một chút cũng không cảm thấy tiếc hận, ngược lại còn có chút hứng thú dần dần dày.
Vì cái gì ư? Bởi vì Tiểu Hắc tặng nàng một cây ấu sinh liên a!
Vừa nghĩ tới dáng vẻ Tiểu Hắc đương thời thoáng có chút ì ạch, Lục Vân Dao liền cảm thấy buồn cười không thôi, nói ra, hình như đám tiểu khả ái được nàng nhặt về nuôi hoặc nhiều hoặc ít đều có chút tham tiền.
Không nghĩ tới ngay cả Tiểu Hắc cũng không thoát khỏi thuộc tính tham tiền!
Lục Vân Dao có chút cảm khái nghĩ.
Đương thời, tiếng nói nàng vừa dứt, quanh thân Tiểu Hắc lập tức quanh quẩn một luồng bạch quang nhàn nhạt, nó thỉnh thoảng lại vòng quanh Lục Vân Dao lượn nửa vòng, lặp đi lặp lại mấy lần, mới rốt cuộc che giấu bạch quang yếu ớt điểm xuyết trên người.
Đến khi nó lần nữa dừng lại trước mặt Lục Vân Dao, một cây liên hoa chỉ lớn chừng bàn tay nàng không có chút dấu hiệu nào xuất hiện.
Lục Vân Dao trừng lớn hai mắt chỉ cảm thấy kinh ngạc vô cùng, tay nhỏ nàng hơi có chút run rẩy, "Này này này..." Chẳng lẽ là một trong số ấu sinh liên Tiểu Hắc móc ra từ phần đuôi con cọp trắng kia?
Nhưng Tiểu Bạch vừa rồi không phải thừa nhận, chín cây ấu sinh liên đều thành toàn cho cái bụng của nó sao? Sao lại thế...
Lục Vân Dao chính một mặt mờ mịt, Tiểu Hắc đã lảo đảo bay đến trước mặt nàng, chỉ thấy Lục Vân Dao khẽ nhếch miệng nhỏ, trong mắt toát ra cảm xúc phức tạp như là chấn kinh, kinh ngạc, lập tức lại là một khoảng thời gian thật lâu trôi qua.
Đợi đến khi Lục Vân Dao lấy lại tinh thần, tầm mắt lần nữa đặt trên người Tiểu Hắc, thanh âm có chút run rẩy của nàng cũng vang lên theo, "Cho nên, đây là cho ta?"
Tiểu Hắc lại lần nữa vui sướng xoay quanh nàng.
Lục Vân Dao chậm rãi thở ra một hơi, thật vất vả mới bình phục tâm tình thoáng có chút chập trùng của mình, lúc này mới nhấc tay tiếp nhận cây ấu sinh liên đang trôi nổi giữa không trung kia.
Chỉ thấy quanh thân hoa sen kia phảng phất như được gọt giũa một màu đỏ kiều diễm, làm Lục Vân Dao nhìn thấy lập tức sinh lòng vui vẻ, nàng vuốt ve ấu sinh liên, trong miệng không khỏi khẽ tán thưởng, "Ngươi thật là xinh đẹp nha!"
Chắc hẳn nếu có một ngày hoa sen này có thể hóa thành hình người, tất nhiên sẽ là một đóa hoa kinh diễm trác tuyệt! Đương nhiên, nếu muốn so sánh cùng nàng, có lẽ vẫn còn một chút khoảng cách.
Lục Vân Dao có nhiều hứng thú mà thầm nghĩ.
Nhưng lại vào lúc này, trong lòng bàn tay nàng bỗng nhiên nổi lên một tầng hồng quang nhàn nhạt, hồng quang liễm diễm tỏa sáng, lướt qua một góc hoa sen, lập tức phát sinh một màn làm nàng kinh ngạc.
Chỉ thấy hoa sen kia như đói như khát hút lấy hồng quang nơi đầu ngón tay nàng, cuồn cuộn không ngừng hỏa linh lực bơi qua kinh mạch nàng, lại thông qua đầu ngón tay nàng trực tiếp chảy vào hoa sen.
Biến hóa quanh thân hoa sen cũng trực tiếp rơi vào trong mắt Lục Vân Dao.
Chỉ thấy hoa sen trước kia chỉ có một chút viền đỏ được gọt giũa, trong thoáng chốc trở nên hồng nhuận, lúc này bất quá chỉ mới trôi qua khoảng chừng mấy cái nháy mắt, lại có thể rõ ràng nhìn thấy, hoa sen kia chính là như cùng thấm máu, quanh thân đang hiện lên một tầng đỏ tươi.
Nhìn qua ẩn ẩn có chút hoảng sợ.
Trong lòng Lục Vân Dao run lên bần bật, nàng vô ý thức hất hoa sen trong tay ra, nhưng khiến nàng có chút kinh ngạc là, bất luận nàng dùng lực như thế nào, thậm chí là vận dụng thuật pháp, hoa sen kia đều vững vàng móc vào đầu ngón tay nàng, không có chút nào có xu thế dao động.
Phải làm sao mới ổn đây a?
Chẳng lẽ linh lực nàng vừa vất vả khôi phục lại muốn tiêu tán hầu như không còn sao?
Như thế, há không phải từ một cái hố lửa, nhảy đến một cái hố lửa khác?
Lục Vân Dao hít sâu một hơi, thoáng chốc thần sắc trên mặt trở nên ngưng trọng, bất quá trong nháy mắt, trong đầu nàng đã nghĩ được một vài bước ngoặt.
( chương này xong )
Bạn cần đăng nhập để bình luận