Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 896: Viêm Lôi sơn (length: 3897)

Lục Vân Dao còn không biết rằng ở Lăng Du giới xa xôi, thân ca của nàng đã suy tính đến chuyện "tả ôm hữu ấp" (*).
(*) Ý chỉ việc có nhiều người đẹp vây quanh.
Nàng lúc này đang chìm trong nỗi tiếc nuối vô hạn.
Hóa ra, mỗi lần sử dụng ngự lôi tử búa đều tiêu hao năng lượng cực lớn, đặc biệt là với tình huống giao lưu viễn trình dị giới như Lục Vân Dao, năng lượng tiêu hao càng không thể lường được.
Thật vất vả mới tích trữ đủ lôi lực, không ngờ rằng mới vận dụng một hồi đã thiếu chút nữa cạn kiệt.
Đối với Lục Vân Dao ngày đêm mong ngóng được giao lưu cùng ca ca mà nói, đây không nghi ngờ gì là một tin dữ cực lớn.
Nàng yếu ớt thở dài, quanh thân bất giác quanh quẩn một cỗ khí tức ưu thương.
Mà Kim Lĩnh, sau khi hỏi rõ ngọn nguồn, rơi vào trầm tư, nửa ngày sau, chỉ thấy hắn nhíu mày, như có điều suy nghĩ mở miệng nói: "Ta nhớ đến Minh Du giới hình như có tòa Viêm Lôi sơn..."
Lục Vân Dao nghe vậy, hai mắt lập tức tỏa sáng, Viêm Lôi sơn? Ý là ngọn núi này có thể giúp ngự lôi tử búa nhanh chóng bổ sung lôi lực sao?
Quả nhiên, ngay sau đó liền nghe Kim Lĩnh chậm rãi nói: "Nghe nói ngọn núi này quanh năm bốn mùa đều phóng ra tử sắc viêm lôi."
Đôi mắt sáng ngời của Lục Vân Dao lập tức lấp lánh càng thêm sáng tỏ, vội vàng không kịp chờ đợi truy vấn: "Ngọn núi này ở phương vị nào? Chúng ta từ chỗ này xuất phát phải mất bao lâu? Đại khái khi nào có thể khởi hành?"
Nghe Lục Vân Dao tra hỏi như pháo đốt, Kim Lĩnh bất giác có chút dở khóc dở cười, nhưng đồng thời cũng có chút buồn rầu: "Ta rời khỏi Minh Du giới nhiều năm, cũng không biết Viêm Lôi sơn hiện tại rốt cuộc là tình huống gì."
Nói xong, hắn liền trực tiếp gọi Kim Nham đến hỏi cho rõ, dù sao cũng là tộc trưởng, không lẽ loại tình huống này cũng không rõ ràng sao?
Nếu thật như thế, hắn có lẽ phải cân nhắc đến chuyện cho Kim Nham về hưu sớm.
Nào ngờ Kim Nham nghe xong lời hắn, lập tức liền ngây ra như phỗng, phảng phất như chưa từng nghe qua ba chữ "Viêm Lôi sơn" này.
Kim Lĩnh thấy thế, không khỏi nheo mắt lại, đáy mắt thoáng hiện hàn mang nguy hiểm, "Ngươi đừng nói với ta, ngươi không biết cả Viêm Lôi sơn?"
Cùng lúc hắn chất vấn, một cổ uy áp bỗng nhiên đánh úp về phía Kim Nham, Kim Nham cắn răng gắng sức chống đỡ, vẻ mặt vừa kinh hãi vừa sợ hãi, trên trán cũng không ngừng toát ra mồ hôi lạnh.
"Lão tổ bớt giận! Tại hạ thực sự hổ thẹn! Nhưng là, tại hạ xác thực chưa từng nghe nói qua Minh Du giới còn có một tòa Viêm Lôi sơn!"
Kim Nham khổ sở cười làm lành, chỉ cảm thấy bản thân thật ủy khuất, nhưng hắn có thể đảm bảo, lời nói của mình tuyệt không có giả dối!
Là một tộc trưởng quen thuộc địa lý hoàn cảnh Minh Du giới, hắn có thể vỗ ngực thập phần chắc chắn mà nói, Minh Du giới xác thực không tồn tại Viêm Lôi sơn mà lão tổ nhà hắn nói!
Bất quá, về việc "đỉnh núi quanh năm bốn mùa đều phóng ra tử sắc viêm lôi", ngược lại đã nhắc nhở hắn.
Chỉ thấy hắn mím môi trầm tư, sau một hồi lâu, liền nhíu mày, có chút do dự mở miệng hỏi: "Lão tổ nói, có lẽ là tòa Tử Lôi sơn tọa lạc ở biên giới tây bắc Minh Du giới?"
Thấy Kim Lĩnh lộ vẻ đầy khó hiểu, Kim Nham vội vàng bổ sung giải thích: "Đây là ngọn núi duy nhất ở Minh Du giới có thể phóng xạ ra tử lôi, nhưng mà..."
Hắn cẩn thận từng li từng tí ngước mắt nhìn lão tổ nhà mình, thấy hắn không giận mà uy, ẩn ẩn có vẻ hơi mất kiên nhẫn, lại nhanh chóng nói: "Ngọn núi này phóng xạ tử lôi, chu kỳ một năm chỉ có mười ngày."
Kim Lĩnh nhíu mày lập tức càng sâu, đây là ngọn núi duy nhất có thể phóng xạ ra tử lôi ở Minh Du giới? So với Viêm Lôi sơn, kém quá xa?
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận