Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 46: Chấp Sự đường (length: 3879)

Nghe vậy, vị trưởng lão kia liếc nhìn Lục Vân Dao một phen, lập tức có chút chần chờ mở miệng hỏi, "Vậy ngươi, là ngũ phẩm luyện đan sư?"
Lục Vân Dao nghĩ nghĩ, gật đầu, kỳ thật nàng hiện tại đã có thể luyện chế lục phẩm đan dược, chỉ là tỉ lệ thành đan còn chưa đủ cao.
"Ngươi làm sao có thể là ngũ phẩm luyện đan sư? Đừng có mạo xưng là trang hảo hán!" Tên nam đệ tử kia một mặt châm chọc nhìn Lục Vân Dao. Chấp Sự đường trưởng lão ghét nhất hạng người nói ngoa, hắn vừa mới nhưng chú ý đến, nữ tử này nhưng có sở chần chờ!
Hắn đáy lòng âm thầm cười trộm, phảng phất đã thấy được dáng vẻ Lục Vân Dao bị Chấp Sự đường trưởng lão hung hăng trừng phạt. Chấp Sự đường vừa ra, kẻ nào sai thì chắc chắn phải bị phạt roi!
Lục Vân Dao âm thầm trợn trắng mắt, nàng nhưng là thiên tài, có cái gì không thể nào?
Trưởng lão chú ý tới động tác nhỏ của Lục Vân Dao, híp mắt, căn cứ kinh nghiệm nhiều năm của hắn có thể phán đoán, nữ oa tử này không nói láo, nhưng là, tông môn từ khi nào có được một mầm mống tốt như vậy?
Bỗng nhiên, hắn nghĩ đến điều gì, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, "Ngươi là nhận được đan lệnh mà đến đây?"
"Đúng vậy." Lục Vân Dao lấy ra khối thanh sắc đan lệnh của chính mình.
Nhìn thấy đan lệnh kia, trưởng lão thở dài nhẹ nhõm ở trong lòng, quả thật như thế, vừa định mở miệng nói gì đó, lại nghe Lục Vân Dao chậm rãi nói, "Ta lúc trước khi nhận lấy thảo dược đã từng đưa ra đan lệnh này, nhưng vị đệ tử này lại nhắm mắt làm ngơ, nghĩ thầm đan lệnh này cũng chẳng có gì ghê gớm. Ta đọc tin tức tông môn trên đan lệnh, vốn dĩ cho rằng Thanh Nguyên tông là cái tông môn văn minh hữu ái, bây giờ nghĩ lại. . . Không bằng trưởng lão ngài đem đan lệnh này thu hồi đi, ta vẫn là về nhà thì tốt hơn." Nói xong, còn thở dài một hơi thật dài.
Nghe được lời này, trưởng lão khóe miệng giật một cái, hắn giả ý ho khan một tiếng, nghiêm trang mở miệng nói, "Tiểu hữu yêu cầu thảo dược, ta sau đó sẽ sai người đưa đến Thanh Vụ phong. Còn về phần, tên đệ tử này không hiểu quy củ, Chấp Sự đường của ta nhất định sẽ cho tiểu hữu một câu trả lời thỏa đáng. Tiểu hữu còn có gì bổ sung?"
"Như thế rất tốt, tạ ơn trưởng lão theo lẽ công bằng chấp pháp." Lục Vân Dao thấy tốt thì lấy, mặt mày hớn hở.
"Vậy ta xin cáo từ trước, hi vọng trưởng lão có thể sớm phái người đem thảo dược đưa đến Thanh Vụ phong." Nói xong, Lục Vân Dao liền hài lòng rời đi.
Vị trưởng lão kia đưa mắt nhìn Lục Vân Dao rời đi, sau đó mới yên lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt lại rơi trên người nam đệ tử kia, nhìn đối phương rụt đầu lại, không khỏi lắc đầu, dám chọc Lục gia tiểu tổ tông, thật là chán sống.
Cuối cùng, lấy việc tên đệ tử kia bị trách phạt hai mươi roi làm kết cục. Nghe được tin tức này, Lục Vân Dao xem thường nhíu mày, trong lòng thầm mắng một tiếng, xứng đáng!
Mà chuyện này cũng được lưu truyền rộng rãi trong hàng đệ tử, những kẻ từng bị nam đệ tử kia khinh dễ âm thầm hả hê sung sướng, những kẻ cùng nam đệ tử kia thông đồng làm bậy thì trong lòng khó chịu không thôi, đương nhiên những người không đếm xỉa đến cũng không thiếu.
Nhưng đám đệ tử này không ai là không hiếu kỳ với nhân vật chính của sự kiện - Lục Vân Dao. Muốn đi bái phỏng, lại không biết bắt đầu từ đâu. Rốt cuộc nơi ở của Lục Vân Dao là Thanh Vụ phong, nhưng là có một vị hóa hư tu sĩ bố trí hộ sơn đại trận, không có chủ nhân dẫn dắt, người bình thường không có cách nào đi vào. Hơn nữa, bọn họ không ai có đưa tin phù của Lục Vân Dao.
Vì thế, trong lúc nhất thời, không ít đệ tử thường xuyên đi lại ở dưới Thanh Vụ phong, chỉ hi vọng có thể có cơ hội tận mắt nhìn thấy phong thái của Lục Vân Dao - người cầm trong tay thanh sắc đan lệnh.
Mà những điều này, Lục Vân Dao đang luyện chế đan dược đều không hề hay biết. Đương nhiên, nếu là biết được đại khái cũng chỉ sẽ xem thường cười một tiếng rồi cho qua.
( bản chương xong )
Bạn cần đăng nhập để bình luận