Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 689: Chui vào Thu gia tộc địa 7 (length: 4139)

Lục Vân Dao vẫn khoác lên mình chiếc áo choàng ẩn thân màu trắng nguyệt nha, ánh mắt nàng xem xét kỹ lưỡng giống như cưỡi ngựa xem hoa, đảo qua rất nhanh tòa từ đường tráng lệ trước mắt.
Nhưng nửa ngày sau, nàng nhịn không được bật cười một tiếng, lắc đầu, trong lòng thầm than Thu gia người bạc bẽo. Thật không nghĩ tới, đường đường Thu gia, từ đường lại diễn ra cảnh tượng như vậy, bề ngoài nhìn như lộng lẫy thì sao, bên trong lại sớm đã trải rộng tro bụi.
Nghĩ đến, nếu là tổ tiên Thu gia nhìn thấy hình ảnh như vậy, phỏng đoán sẽ tức đến mức theo phần mộ bên trong leo ra, lại hung hăng giận dữ mắng mỏ một tiếng "Bất hiếu tử tôn" đi?
Lục Vân Dao cũng xác thực không nghĩ đến, Thu gia to lớn như vậy, thế mà lại không an bài người chuyên trông coi từ đường? Ít nhất cũng nên thỉnh thoảng phái một người đến đây thi triển "thanh trần thuật" chứ! Nhìn xem tro bụi đầy trời này, thật sự là tạo nghiệp!
Đồng tình với tổ tiên Thu gia một phen, Lục Vân Dao đang định xoay người rời đi, nhưng bỗng nhiên, nàng khựng lại bước chân vừa nâng lên.
Đáy mắt lưu quang chuyển động, Lục Vân Dao không khỏi hiện lên một tia nghi hoặc, sao lại thế này? Vừa rồi sao nàng cảm giác mình giống như nhìn thấy một vệt kim quang? Kim quang chợt lóe lên, nhưng đợi nàng ngước mắt nhìn chăm chú, lại không tìm thấy nửa điểm dấu hiệu.
Lục Vân Dao suy nghĩ, cuối cùng quyết định cất bước tiến lên, nàng cẩn thận từng li từng tí đẩy ra cửa từ đường. Đập vào mắt đầu tiên là một mảnh đen nhánh, hoàn toàn không thấy nửa điểm ánh sáng, cùng với bóng tối này ập vào mặt là một cổ tro bụi nồng nặc.
Lập tức xộc thẳng vào làm Lục Vân Dao ho khan hai tiếng, nàng vội vàng dùng linh lực tạo cho mình một cái lồng phòng hộ màu đỏ, ngăn cách tất cả tro bụi và dơ bẩn bên ngoài.
Đầu ngón tay nàng theo đó nâng lên một vệt hồng quang, trong nháy mắt tiếp theo, toàn bộ từ đường đều được chiếu sáng. Lúc này Lục Vân Dao mới phát hiện, những linh vị được bài trí trên công đường, khoảng chừng trên trăm cái, từng hàng từng hàng san sát nhau, ngay cả hai bên tường cũng bày đầy.
Thoạt nhìn thấy hình ảnh như vậy, Lục Vân Dao không khỏi cảm thấy có chút sởn tóc gáy, nhưng đúng vào giờ phút này, một đạo ám quang yếu ớt không chút dấu hiệu chợt lóe lên trước mắt nàng.
Trong mắt Lục Vân Dao lập tức lóe lên một tia sáng, không sai! Vừa rồi nàng ở bên ngoài từ đường nhìn thấy, chính là loại ám quang giống như vậy!
Nàng không khống chế nổi sự hiếu kỳ dưới đáy lòng, vội vàng thả ra thần thức tìm tòi hư thực, rất nhanh, toàn bộ từ đường đều nằm trong phạm vi bao phủ của thần thức nàng. Nhưng sự tìm tòi này, thật không ngờ tới! Nhìn xem nàng phát hiện ra cái gì?
Một con tiểu thú toàn thân lông vàng óng đang uể oải nằm rạp ở phía trên, đôi mắt to lục lấp lánh ánh kim quang, chiếc đuôi xõa tung cuộn tròn thân hình nhỏ bé, chỉ cần nhìn thoáng qua, liền cảm thấy đáng yêu vô cùng!
Nhưng điều khiến Lục Vân Dao càng để ý là linh vị dựa bên cạnh nó, cổ kính, phía trên đoan chính khắc năm chữ: "Thu Diệc Thường chi vị".
"Thu Diệc Thường..." Lục Vân Dao thấp giọng lẩm bẩm ba chữ quen thuộc này, đáy mắt thoáng qua chút phức tạp, nàng nhớ tới bức tranh có được từ phủ công chúa.
Nữ tử có dung nhan không khác nàng trên tranh là bao, những dòng chữ nhỏ không đáng chú ý phía sau bức tranh...
Nghĩ đến những thứ này, trong lòng Lục Vân Dao thoáng qua nửa khắc do dự, sau đó, cuối cùng nàng cũng lấy bức tranh ra khỏi túi trữ vật, nhưng nào ngờ, bức tranh vừa được mở ra, một đạo hồng quang lập tức hiện lên, mà phía trên hồng quang, lại có một làn sương trắng đang chầm chậm bốc lên.
Tiếp theo, phảng phất như từ trong sương trắng truyền đến một tiếng thở dài như có như không, hư ảo du dương, giống như tiếng đàn: "Rốt cuộc chờ được ngươi."
Lục Vân Dao bỗng dưng trợn to mắt, tầm mắt khó tin chăm chú nhìn làn sương mờ ảo xinh đẹp phiêu hốt trước mắt...
(Bản chương xong)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận