Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 1167: Ôm đùi (length: 4119)

Tuy nhiên, dù vậy, Lục Vân Dao vẫn không nhịn được mà đánh giá Vân Kha Nhai là "thiếu quyết đoán", thân là tộc trưởng, điều tối kỵ chính là khi cần quyết đoán lại không quyết đoán.
Nghĩ đến đây, Lục Vân Dao rốt cuộc không nén được cau mày, trời biết nàng có thể uốn nắn được tính tình này của Vân Kha Nhai hay không.
Nếu có thể thì tốt, nhưng nếu không thể. . .
Ai, chỉ sợ nàng cũng chỉ có thể cân nhắc thay đổi một người khác làm tộc trưởng.
Nhưng ngặt nỗi, Vân thị chính thống hiện giờ nhân khẩu suy tàn, có lẽ chính vì điểm này, Vân Kha Nhai mới đặc biệt có lực ảnh hưởng.
Lục Vân Dao càng trầm tư, độ cong nhíu lại của lông mày càng sâu, nàng thật sự quá khó khăn, làm sao lại gặp phải một đống chuyện rắc rối này?
Vân Diễm Trăn thấy vị cô nãi nãi nhỏ tuổi hơn hắn rất nhiều này đang không ngừng biến hóa sắc mặt, trong lòng không khỏi lộp bộp một tiếng, hỏng rồi, hắn không phải là nói lời gì không nên nói rồi chứ? Nhưng cẩn thận hồi tưởng lại, hắn lại cảm thấy mình không có nói sai cái gì nha!
Cho nên, cô nãi nãi rốt cuộc là làm sao?
Vậy mà hắn cái gì cũng không dám nói, cái gì cũng không dám hỏi.
Dù sao trời sập xuống luôn có người chống đỡ, hắn vẫn là làm một người đứng xem yên lặng ăn dưa đi.
Vân Diễm Trăn cũng không có nghĩ đến dù hắn có thể giữ được giác ngộ như vậy cũng vẫn sẽ khiến Vân Kha Nhai bất mãn.
Tại Vân thị dần dần bước lên quỹ đạo, cũng bắt đầu lấy tư thái ngang ngược xâm nhập tầm mắt của mọi người, Vân Kha Nhai liền từng không chỉ một lần ám chỉ Vân Diễm Trăn muốn cách xa Lục Vân Dao một chút, nhưng hết lần này tới lần khác Vân Diễm Trăn là một gã ngốc nghếch, hắn nghe không hiểu được ý tứ trong lời nói của Vân Kha Nhai.
Vì thế ngày này, Vân Kha Nhai rốt cuộc nhịn không được làm rõ, nhưng đổi lại là Vân Diễm Trăn đầy bụng nghi hoặc: "Vì cái gì ạ? Ta cảm thấy ở cùng cô nãi nãi có thể học tập được rất nhiều tri thức tu luyện trân quý, kinh nghiệm sống cùng triết lý nhân sinh, ta thật sự rất thích cũng rất hưởng thụ quá trình này."
Nói xong, hắn còn đắc ý tỏa ra khí thế quanh thân, "Nhị bá, ngươi xem, ta đã đạt đến Kim Đan cao kỳ, cô nãi nãi nói, chỉ cần giữ vững trạng thái này, ba tháng sau có lẽ ta liền có thể kết anh."
Vân Kha Nhai lập tức bị tu vi mà Vân Diễm Trăn bộc lộ ra làm cho chấn nhiếp, phải biết, Vân Diễm Trăn đã trì trệ ở Kim Đan trung kỳ mười năm, những năm qua hắn chỉ điểm và dạy bảo thế nào đều không thể khiến Vân Diễm Trăn tiến thêm một bước, nhưng hết lần này tới lần khác, Lục Vân Dao chỉ mất nửa tháng liền làm được?
Việc này mà truyền đi, hắn chẳng phải là thành trò cười sao?
Ánh mắt Vân Kha Nhai có chút tối tăm không rõ, nhưng hắn vẫn kìm nén sự căm giận trong nội tâm, ra vẻ hào phóng tán thưởng tiến bộ của Vân Diễm Trăn, "Không sai, nếu như thế, vậy ngươi liền cố gắng duy trì đi, tranh thủ ba tháng sau một lần hành động kết anh."
Đương nhiên, nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng hắn đối với việc Vân Diễm Trăn ba tháng sau có thể thuận lợi kết anh hay không vẫn giữ thái độ hoài nghi, có lẽ Lục Vân Dao chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi? Ai có thể đảm bảo tiến bộ của Vân Diễm Trăn thật sự có liên quan đến chỉ điểm của Lục Vân Dao?
Không chừng là Vân Diễm Trăn tự mình tích lũy bộc phát? Hoặc là bao năm dạy bảo của hắn rốt cuộc phát huy tác dụng?
Vân Kha Nhai nhịn không được suy nghĩ như vậy.
Vân Diễm Trăn thì hoàn toàn không có ý thức được dị thường, gật gật đầu, lúc này, hai tròng mắt sáng lấp lánh của hắn phảng phất chứa đầy hưng phấn cùng kích động, cho nên nói, ôm chặt đùi của cô nãi nãi vẫn rất có tác dụng, này không, tu vi đình trệ nhiều năm của hắn không phải đã tiến triển sao?
Hắn không chỉ tự mình ôm đùi, đồng thời cũng nghiêm túc đề cử với Vân Kha Nhai, hơn nữa khi nói, thần thái của hắn trông vô cùng thành kính.
(Chương trước số chương viết sai, hẳn là "Chương 1166", bị ta chủ quan viết thành "Chương 1066", bất quá không ảnh hưởng đến việc đọc.)
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận