Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 1857: Thủy gia lão tổ (length: 3973)

Đám người bỏ ra một khoảng thời gian dài mới có thể chấp nhận được sự thật nghe khó tin này. Đương nhiên, có phải sự thật hay không thì tạm thời khó mà nói, cái gọi là "tám thành nắm chắc" chẳng qua cũng chỉ là lời nói từ một phía của Lục Vân Dao, nhưng "thà rằng tin là có, không thể tin là không", trước kia dù chỉ là một tia hy vọng mong manh bọn họ cũng nguyện ý thử, huống chi là hiện giờ có tới tám thành?
Lại là một khoảng lặng, chỉ thấy các tu sĩ hóa hư đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía đối phương, vô cùng náo nhiệt. Vừa nhìn liền biết là đang lén lút truyền âm, Lục Vân Dao thấy vậy, thậm chí còn cảm thấy có chút buồn cười. Này là sợ nàng nhìn không ra sao? Ít nhất cũng phải che giấu một chút chứ?
Không sai, Lục gia lão tổ thấy đám người không chút nào che giấu, khóe mắt liền giật giật, thật sự là không muốn nhìn, bất quá, nếu nhìn từ một góc độ khác, thì chẳng phải ý vị đám lão gia hỏa này đã chấp nhận khái niệm mà Lục Vân Dao đưa ra hay sao?
Về phần ý tưởng đám người này liên hợp lại để đối phó Lục gia, ân, kỳ thật hắn cũng không phải chưa từng cân nhắc qua, bất quá, vậy cũng phải xem bọn họ có đủ sức hay không, nếu không, hết thảy đều là lời nói suông.
Nghĩ tới đây, Lục gia lão tổ không thể không âm thầm tán thưởng trong lòng một câu tổ tiên quả thật sáng suốt. Không có sự anh minh của các vị ấy năm đó, Lục gia làm sao có thể có được nền tảng phát triển tốt cùng nội tình thâm hậu như vậy? Đương nhiên, Lục gia có thể có ngày hôm nay, cũng ít nhiều có một phần công lao của hắn, bất quá việc nhỏ này không cần thiết phải khắp nơi tuyên dương, chính mình trong lòng hiểu rõ là tốt rồi.
Lục gia lão tổ đắc ý ra mặt, Lục Vân Dao ở phía xa nhìn, khóe miệng không khỏi hơi run rẩy. Tuy rằng nàng không biết lão tổ giờ phút này đang suy nghĩ gì, nhưng một chút cũng không gây cản trở cho việc nàng suy diễn trong đầu. Ân, khẳng định là đang vì quyết sách của mình mà cổ vũ cùng khen ngợi. Lão tổ a, vẫn là thực thích nổi danh.
Cũng may là hắn có thực lực, không phải, có lẽ cũng không tránh khỏi việc cần trải qua một phen như Thủy Lam Yến cảm thụ qua các loại biệt khuất. Nhắc tới Thủy Lam Yến, Lục Vân Dao lại không nhịn được mà nhìn lướt qua đám người trên đường, đến khi ánh mắt chạm đến người Thủy gia, lại bỗng nhiên dừng một chút.
Thủy gia lão tổ nhạy bén phát giác được ánh mắt đánh giá của Lục Vân Dao, còn quay qua cùng nàng hữu hảo gật gật đầu. Lục Vân Dao: "..." Nàng lại có chút thụ sủng nhược kinh, bất quá, cũng phải, nàng tốt xấu cũng là tu sĩ hóa hư trẻ tuổi nhất được Lăng Du giới công nhận, mặc dù xét về bối phận thì kém xa những người khác, nhưng tiềm lực, vậy cũng khó mà nói. Lại thêm vào "thiên mệnh người" mánh khóe, cũng không sợ đám người đối phó nàng.
Thật muốn có ai không có mắt mà đối phó nàng, a, vậy chính là cùng cả Lăng Du giới đối địch. Rốt cuộc, xưa nay, người có gan tự xưng mình là thiên mệnh người cũng chỉ có mình nàng, lỡ mất, ai dám chắc sau này bản thân sẽ không hối hận?
Bất quá có chút làm Lục Vân Dao kinh ngạc là, vị Thủy gia lão tổ này lại đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng. Thoạt nhìn thì có chút bất thình lình, làm nàng trong nháy mắt có chút kinh ngạc. Thực tế thì suýt chút nữa hù dọa nàng... mới là lạ, rõ ràng đó là một loại hưng phấn khó hiểu.
Ngược lại Lục Vân Tiêu lại có chút lo lắng. Dù thế nào đi nữa, huynh muội hai người bọn họ và Thủy Lam Yến kết oán thù, việc này mọi người đều biết, nói không chừng cũng khơi dậy sự bất mãn của vị Thủy gia lão tổ này. Tuy hắn từ sâu trong nội tâm không cho rằng vị Thủy gia lão tổ này sẽ đặc biệt vì Thủy Lam Yến mà ra mặt, nhưng vạn nhất thì sao? Những vị tiền bối thâm niên bỗng nhiên nghĩ quẩn, Lăng Du giới có thiếu sao? Ví dụ như, tìm hiểu một chút về vị Đồng gia lão tổ lầm đường lạc lối kia?
( bản chương xong )..
Bạn cần đăng nhập để bình luận