Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 870: Cầu tha thứ (length: 3865)

Khóe môi Lục Vân Dao hơi nhếch lên một tia cười lạnh, giọng nói lạnh lùng thốt ra bốn chữ: "Ta không chịu nổi!"
Cây nhỏ người trong lòng lộp bộp một tiếng, không ổn, tỷ tỷ xinh đẹp tức giận! Làm sao bây giờ a!
Nó luống cuống nhìn quanh bốn phía, đã thấy đoàn người không ai đặt ánh mắt lên người nó, cho nên, nó hiện tại là... tứ cố vô thân?
Cây nhỏ người nghiêng cái đầu nhỏ bé suy tư một phen, hồi lâu mới nghĩ ra được một từ có thể hình dung trạng thái của nó lúc này.
Nhưng đối mặt tình huống này, phải làm sao cho phải đây?
Nó lật khắp ký ức, đôi mắt đen láy càng thêm mờ mịt, không biết nha! Truyền thừa không có nói! Mà gia hỏa cùng nó đồng căn tương sinh, trong những năm tháng đã qua, tựa hồ cũng chưa từng trải qua loại chuyện tương tự!
Cây nhỏ người trực giác cảm thấy chính mình phảng phất lâm vào nỗi hoang mang khó giải nhất từ khi sinh ra linh trí đến nay.
Nó cẩn thận từng li từng tí ngước mắt nhìn Lục Vân Dao, lại thăm dò mở miệng hỏi: "Vậy ngươi muốn thế nào mới nguyện ý tha thứ ta?"
Lục Vân Dao cười như không cười liếc nhìn nó một cái làm nó bội cảm hoảng hốt, "Ngươi gây họa cho sinh linh Minh Du giới, hỏi ta làm gì?"
Cây nhỏ người lập tức ngây ngẩn cả người, lại nửa ngày công phu, nó rốt cuộc hoàn hồn, chỉ thấy nó lay động cành, tựa như đang suy tư chuyện lớn gì đó.
Lục Vân Dao cũng không có nhìn nó, nhưng lại tản ra nửa sợi thần thức để thu hết thảy vào đáy mắt.
Giờ phút này cây nhỏ người lại không còn vẻ khẩn trương và hoảng loạn như trước, đôi mắt đen láy linh động chuyển nha chuyển, ẩn ẩn tràn ngập một chút ý vị tính kế.
Lục Vân Dao không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu thở dài trong lòng, chỉ cần nhìn bộ dạng này của nó là biết, thứ này hiện tại trong lòng khẳng định đang mưu đồ gì đó, sao học mãi không khôn? Thành thật làm cây không tốt sao? Cứ phải giở trò!
Giống như nàng suy đoán, lúc này cây nhỏ người đang lặp đi lặp lại tự hỏi, nếu tỷ tỷ xinh đẹp tỏ vẻ không có quan hệ gì với nàng, vậy nó lại vì sao phải cầu xin nàng tha thứ?
Truyền thừa có câu, oan có đầu nợ có chủ. Nói cách khác, cho dù nó cần được tha thứ, vậy cũng nên cầu xin những sinh linh đã vẫn lạc.
Nhưng vấn đề là, người ta đều đã vẫn lạc nha, nó còn làm thế nào cầu xin tha thứ?
Cũng không thể đảo ngược thời gian, quay ngược năm tháng đi?
Nhưng mà lời nói thầm này vừa nói ra khỏi miệng, liền đúng lúc bị Tường Vân thính tai nghe thấy.
Chỉ thấy hắn cười ha ha, có chút hăng hái hỏi ngược một câu: "Vì cái gì không thể?"
Cây nhỏ người lập tức cảm thấy chỉ số thông minh của mình lại chịu phải khiêu chiến lớn lao, tròng mắt đen láy lại lần nữa bịt kín một tầng sương mù nghi hoặc, "Có thể sao? Trên đời này thực sự có người có thể làm được?"
Tường Vân nhìn sâu vào nó một cái, nụ cười mang theo một ý vị cổ quái, "Ai biết được."
Cây nhỏ người không khỏi trầm mặc, nó mất hứng quay lại nhìn Tường Vân một cái, thoáng chốc liền dời tầm mắt đi, gia hỏa này thật đáng ghét, toàn nói mấy lời sáo rỗng!
Lúc cây nhỏ người tâm tình phức tạp, Lục Vân Dao cũng đang rơi vào trầm tư khi nhìn hạt giống màu đen trong lòng bàn tay.
Nhắc tới sau lưng không có ai đang tính kế và giở trò, vậy thì nàng vạn vạn không tin!
Nhưng vấn đề là, làm thế nào mới có thể tìm ra tên vô lại ẩn giấu ở sau lưng kia!
Lục Vân Dao hai mắt nheo lại, đáy mắt thoáng hiện đầy hàn quang, bỗng nhiên, hạt giống đang nằm trong lòng bàn tay bị nàng nghiền nát thành vụn.
Ngay tại khoảnh khắc đó, một luồng hồng quang từ lòng bàn tay nàng bỗng nhiên dâng lên, không bao lâu, vụn nhỏ tan thành tro bụi, lại không thấy nửa điểm dấu hiệu.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận