Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 874: Phá trận (length: 3963)

Theo trận pháp bố trí rời đi sau, cây nhỏ vẫn cảm thấy có chút hoảng hốt, trận pháp mà năm đó nó bố trí hao tổn tâm thần, thế mà lại bị hung nữ nhân này phá giải? Sao cảm giác cứ như đang nằm mơ vậy?
Nó ấm ức đi theo sau lưng Lục Vân Dao rời đi, thỉnh thoảng lại đong đưa cành lá tung bay giữa không trung, cả cái cây trông rất là vô lực.
Cũng không biết trải qua bao lâu, bỗng nhiên, Lục Vân Dao đang đi phía trước dừng bước, "Đúng rồi, " nàng xoay người định mở miệng hỏi, nhưng ánh mắt lại dừng trên người cây nhỏ đang thất thần, nàng không khỏi trầm mặc.
Tính, nhìn bộ dạng hiện tại của cây nhỏ, phỏng đoán cũng rất khó hỏi ra tin tức hữu dụng gì, chi bằng đợi nàng rời khỏi thần thủy cảnh rồi tự mình điều tra một phen.
Giấu ý niệm như vậy trong lòng, Lục Vân Dao yên tâm dời tầm mắt.
Mà cây nhỏ thì ngây thơ ngẩng lên nhìn nàng một cái, thấy nàng sớm đã dời tầm mắt, lại ấm ức cúi đầu.
Trong đầu nó không ngừng phát lại hình ảnh Lục Vân Dao phá trận, càng hồi ức, nó càng cảm thấy chấn động không gì sánh nổi.
Ai có thể nghĩ tới, trận pháp mà năm đó nó vất vả dị thường xây dựng, thế mà hôm nay lại bị hóa giải hoàn toàn một cách dễ như trở bàn tay!
Hơn nữa công cụ hóa giải lại là...
Vừa nghĩ tới công cụ dùng để hóa giải trận pháp chỉ là năm cái linh quả có thể thấy khắp nơi, cây nhỏ liền cảm thấy tâm can đau đớn vô cùng.
Trời, đây rốt cuộc là thao tác thần thánh phương nào! Quá thần kỳ đi!
Lại cẩn thận từng li từng tí ngước mắt nhìn về phía nữ tử xinh đẹp đang đi trước, cây nhỏ phảng phất dần dần hoàn hồn, cùng lúc đó, một ý niệm cũng lặng yên hiện ra trong đầu nó.
Nhưng Lục Vân Dao lại không nghĩ như vậy.
Hôm nay phá trận thuận lợi đến kỳ lạ.
Cũng không phải vì trận pháp tạo nghệ của nàng cao siêu đến mức nào.
Mà là nhờ cây nhỏ năm đó khi bày trận tự cho là thông minh.
Chỉ đơn giản hóa và lược bớt mấy bước, công năng chuyển hóa của trận pháp liền chịu ảnh hưởng lớn lao không thể nghịch chuyển.
Cũng may năm đó cây nhỏ tự cho là thông minh, nếu không, thật sự để trận pháp này dựng lên toàn bộ, hậu quả thật khó lường!
Nghĩ đến việc căn bản không đợi được nàng đến, toàn bộ Minh Du giới có lẽ đã không còn tồn tại.
Lục Vân Dao không khỏi yếu ớt thở dài trong lòng, thật không biết kẻ giấu mặt tính kế phía sau rốt cuộc nghĩ như thế nào, có lẽ đối phương sớm đã dự liệu đến điểm này, hoặc có lẽ không.
Nhưng không thể không nói, loại hành vi vì tư lợi bản thân mà không màng đến toàn bộ Minh Du giới, thật sự khiến người phẫn nộ!
Gia hỏa kia chẳng lẽ chưa từng nghĩ, Minh Du giới không còn, vậy khổ tâm thiết kế cùng mưu đồ của nó, còn có ý nghĩa gì?
Đang đi, bỗng nhiên, cây nhỏ hoảng hốt sợ hãi kêu lên một tiếng, Lục Vân Dao lập tức không vui nhíu mày, gia hỏa này lại muốn giở trò gì?
Không đợi nàng quay đầu hỏi, cây nhỏ đã xuất hiện trước mặt nàng, bộ dáng vội vàng, "Không tốt không tốt, ngươi đã bỏ lỡ thời gian kết thúc hoạt động của thần thủy cảnh!"
"Cho nên?" Lục Vân Dao vẫn không rõ.
"Nói cách khác, ngươi sẽ bị lưu lại đây, không ra được nữa!" Cây nhỏ nhìn Lục Vân Dao, ban đầu còn có chút đồng tình, nhưng sau khi nói xong, con ngươi đen láy không khỏi chuyển động, dần hiện lên vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Kỳ thật, như vậy hình như cũng không tệ?
Đối phương bị lưu lại, vậy chẳng phải nó có thể nhân cơ hội này học thêm chút kiến thức sao?
( Hết chương này )
Bạn cần đăng nhập để bình luận