Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 864: Không, ngươi không là nó (length: 3830)

Nó quay đầu nhìn Lục Vân Dao, đôi ngươi đen bóng lóe lên một tia ngây thơ, nhìn qua tựa hồ thật sự rất đơn thuần, vô hại.
Nhưng Lục Vân Dao lại khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu nói: "Không, ngươi không phải nó."
Ngữ khí nàng nghe qua rất khẳng định, tiểu thụ nhân triệt để trầm mặc, nó yên lặng nhìn Lục Vân Dao, một hồi lâu sau mới ngây thơ hỏi: "Vì sao vậy?"
Thanh âm kia ẩn ẩn mang theo đầy vẻ khó hiểu, một tia tang thương, nửa phần bất đắc dĩ cùng một chút đắng chát.
Khóe môi Lục Vân Dao hơi cong lên một độ cong mịt mờ, nhưng giọng nói vẫn trước sau như một, tỉnh táo: "Bởi vì ánh mắt."
Mọi người vừa nghe được bốn chữ này, lập tức tâm thần khẽ động, lúc này, thanh âm nhàn nhạt của Lục Vân Dao vang lên: "Ánh mắt tiểu thụ nhân rất sạch sẽ, thực sự ngây thơ."
Đám người vô thức hướng tiểu thụ nhân hiện giờ liếc mắt thăm dò ánh mắt.
Chỉ một lát sau, quả nhiên phát hiện, ánh mắt đối phương lúc này đích xác có chút khác thường.
Phảng phất như là trong ngây thơ có thêm một tia hiểu rõ, mà trong ngây thơ lại mang theo một tia tính kế.
Trên mặt Lục Vân Dao vẫn treo nụ cười ôn hòa, tiểu thụ nhân sau khi nghe xong đáp án của nàng, lại chú ý đến những người đứng ngoài quan sát, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ thất lạc, "Hóa ra là vậy."
Nó lắc lư hai lần cành cây phiêu đãng giữa không trung, "Vậy xem ra ta ngụy trang vẫn chưa tới."
Lục Vân Dao mặt không đổi sắc, nhưng đáy lòng lại nhịn không được mà bóp cổ tay, kỳ thật theo nàng thấy, đối phương ngụy trang đã rất cao siêu.
Nhưng sự ngây thơ không tà trong đôi mắt đen của tiểu thụ nhân trước kia, thực sự là đã để lại cho nàng ấn tượng quá sâu sắc, đến mức sau khi nàng đột phá, vừa nhìn thấy đối phương liền phát giác một số điểm không thích hợp.
Lúc đầu, nàng còn tưởng rằng là ảo giác của mình.
Nhưng sau đó, thăm dò nói cho nàng, đó không phải ảo giác.
Mà là sự thật rõ ràng, tồn tại đột ngột.
"Cho nên, tiểu thụ nhân đâu? Ngươi đã làm gì nó?" Lục Vân Dao lại lần nữa đặt câu hỏi, mặc dù giờ phút này, trong lòng nàng đã có một đáp án, nhưng nàng vẫn muốn nghe tiểu thụ nhân hiện giờ đích thân nói ra.
"Chẳng phải ngươi đã sớm đoán được rồi sao?" Tiểu thụ nhân vẫn đung đưa cành cây, đón gió nhẹ nói: "Nó đã bị ta nuốt."
"Kể từ ngày sinh ra linh trí, chúng ta chính là đồng căn song sinh. Thế nhưng, từ trước tới nay, khống chế thân thể này đều là nó. Ta cảm thấy mình phảng phất thành một kẻ ngoài cuộc không liên quan, chỉ biết ngày đêm nhìn nó bốn phía du đãng bên trong tòa thần thủy cảnh này."
"Ta thật không cam lòng, nhưng cũng thật bất đắc dĩ, ta vốn cho rằng mình sẽ vĩnh viễn không có ngày nổi danh." Tiểu thụ nhân thấp giọng kể lại chuyện xưa của chính mình, chuyện xưa theo gió bay đi, phảng phất đi đến nơi rất xa, "Nhưng có một ngày, ta nhận được một truyền thừa."
Đám người nghe vậy, không khỏi nhướng mày, mà lúc này, thanh âm của tiểu thụ nhân cũng lại vang lên, "Truyền thừa kia nói, chỉ cần ta hấp thu đầy đủ hỏa linh lực, liền có thể tự lập tự cường, đồng thời còn có thể có được một thân thể hoàn toàn thuộc về chính mình."
Đôi mắt đen bóng của nó dừng lại trên người Lục Vân Dao, tựa như dư vị, lại phảng phất chứa đầy vẻ kinh diễm, "Hỏa linh lực của ngươi thực sự quá tinh khiết! Ta nhất thời không chú ý, liền hấp thu nhiều một chút, sau đó liền không dừng lại được."
Tựa hồ là phát hiện sắc mặt đám người có chút khó coi, nó lại vội vàng bổ sung một câu: "Nhưng ta thật sự không cố ý."
Chính nó cũng cảm thấy ủy khuất, nếu không phải lúc đó xảy ra sự cố, làm sao nó lại nuốt mất tên ngốc kia? Càng đừng nói hiện tại còn bị bắt được chân tướng!
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận