Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 658: Bệnh mỹ nhân (length: 3916)

Quả nhiên, sau khi bọn họ rời đi, Vô Tâm lâu đã thêm tên Minh Hằng vào sổ đen ở ngay cửa ra vào. Minh Hằng ngước mắt lên nhìn, trong lòng không khỏi bỗng dưng co rút lại.
Về nguyên nhân trong đó, Đậu Minh Hoa, Đậu quản sự của Vô Tâm lâu, khi sau này lão tổ tông Minh gia tới cửa chất vấn, đã trả lời ngắn gọn mà súc tích thế này: "Không lâu trước, Minh Hằng tiểu hữu từng nói năng lỗ mãng với khách quý của Vô Tâm lâu ta."
Minh gia lão tổ tông: ". . ."
"Có lẽ Minh Hằng tiểu hữu chỉ là vô tâm lỡ lời, nhưng mà. . ." Đậu Minh Hoa nói tới đây, trên mặt lộ ra nụ cười ý vị sâu xa, "Hắn cũng thực sự nên sửa lại cái tật lắm mồm này, ngài thấy có đúng không?"
Minh gia lão tổ tông không nói nên lời nhìn đứa cháu trai của mình đang rụt cổ lại như chim cút, trong lòng không nén được cơn giận, cũng được, Minh Hằng xú tiểu tử này, thật sự là nên sửa lại cái miệng tiện của hắn.
Khoan hãy nói, cái miệng tiện của Minh Hằng sau khi từ bỏ, thế mà thật sự giúp hắn tránh thoát không ít kiếp nạn, mà việc này, cũng không nhịn được làm Minh Hằng đã trải qua nhiều kiếp trong lòng có chút cảm khái. Đương nhiên, đây là chuyện sau này, tạm thời không nhắc đến.
Lại không nói đến chuyện thân phận người nắm giữ tử lệnh hư hư thực thực của Lục Vân Dao bị bại lộ, hoặc là Minh Hằng bởi vì đối với vị khách quý này buông lời đùa giỡn, sau đó bị Vô Tâm lâu liệt vào danh sách đen, những hình ảnh này đã làm chấn nhiếp đám người như thế nào, bầu không khí bên trong lại là ám đào mãnh liệt thế nào, nhưng nhân vật chính của sự kiện là Lục Vân Dao cùng Lục Lân, đã bình tĩnh ngồi tàu cao tốc rời đi, mục tiêu của họ chính là cực bắc chi địa.
. . .
Đây là ngày thứ mười hai tàu cao tốc chạy với tốc độ cực nhanh trên không trung, nhưng giờ phút này, độ cao của tàu cao tốc đã bất giác hạ xuống. Lục Vân Dao không tự chủ được lại lần nữa đưa tay ôm lấy ngực, nàng nhíu mày, sắc mặt có chút khó coi, trên trán trắng như tuyết cũng dần dần lấm tấm mồ hôi lạnh.
Lại tới! Lục Vân Dao mím môi thầm than, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cỗ bất an, phảng phất như một loại sợ hãi tiềm ẩn tại nội tâm sâu thẳm, làm nàng cảm thấy kiêng kị, cũng làm nàng bàng hoàng bất đắc dĩ.
Nhưng vào đúng lúc này, tàu cao tốc đang chạy trên không lại một lần nữa hạ thấp độ cao một cách bất thường!
Lục Vân Dao ôm ngực, khẽ hừ một tiếng, sắc mặt không khỏi càng thêm khó coi. Lúc này Lục Lân đứng dậy kiểm tra tình hình hạ thấp độ cao của tàu cao tốc, khi hắn ngước mắt thoáng nhìn Lục Vân Dao suy yếu như hình tượng bệnh mỹ nhân, trong lòng không khỏi lo lắng: "Cô nãi nãi, ngươi, ngươi đây là. . ."
Hắn còn chưa nói hết lời, Lục Vân Dao ngược lại cứng rắn cắn răng, gằn từng chữ nói: "Ta, không, sao!"
". . ." Lục Lân khóe mắt hơi giật, trong lòng lo lắng càng sâu, nếu hắn nhớ không lầm, hai ngày nay "Ta không sao" ba chữ này ngươi đã nói vô số lần. Nhưng nói thật, nhìn dáng vẻ ốm yếu hiện giờ của ngươi, thật sự giống dáng vẻ không có việc gì sao? Hắn một lời khó nói hết, chăm chú nhìn Lục Vân Dao, mặc dù không nói lời nào, nhưng đôi lông mày lộ rõ vẻ sầu lo.
Một hồi lâu sau, cổ bất an đột ngột trong lòng Lục Vân Dao mới dần dần biến mất, nàng thở ra một hơi, quay đầu liền nhìn thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của Lục Lân.
Lục Vân Dao chợt cảm thấy nộ khí sinh sôi, mặc dù biết có hiềm nghi giận chó đánh mèo, nhưng nàng vẫn chống nạnh, nhíu mày quát lớn: "Ta là trì hoãn ngươi ngôn luận tự do hay là như thế nào? Cứ ấp a ấp úng khó chịu thế, có phải hay không muốn ăn đòn!"
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận