Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký

Đệ Nhất Nữ Tiên Tu Luyện Ký - Chương 27: Có thể ăn là phúc (length: 3886)

Sau khi thần khí nhận chủ, Lục Vân Dao liền bắt đầu cuộc sống tu luyện bên trong không gian ngọc bội.
Dù sao thì linh khí bên trong không gian dồi dào, hơn nữa ở trong không gian ba ngày, thế giới bên ngoài mới trôi qua một ngày. Như vậy, nàng liền có gấp ba thời gian so với người khác để... xem thoại bản.
Đúng vậy, Lục Vân Dao đem mớ thoại bản mà nàng coi như bảo bối mang hết vào không gian ngọc bội.
Thay vì trông mong vào một thần khí có trí nhớ kém hỏi ra tin tức hữu dụng gì, nàng cảm thấy chẳng bằng tự mình xem thoại bản rồi suy luận.
Cuộc sống rất tốt đẹp, chỉ là có một ngày...
"Tường Vân! Bảo bối của ta đâu?!" Lục Vân Dao cảm thấy đầu nàng lại đau, ai có thể nói cho nàng biết, vì sao số linh thạch thượng phẩm mà nàng tân tân khổ khổ tích lũy đều không còn?
Tường Vân ấp a ấp úng nói, "Nhân gia, nhân gia nhìn thấy thứ kia liền cảm thấy rất ngon miệng, sau đó nhất thời không khống chế được mình, liền ăn chúng nó."
". . ." Cho nên vì cái gì nàng phải làm chủ nhân của thần khí bị tổn hại này? Trí nhớ không tốt còn tham ăn!
"Oa, nhân gia vốn đã bị tổn hại, ngươi còn không cho ta ăn chút đồ để bồi bổ." Tường Vân lại bắt đầu kêu oa oa, nói, còn nhỏ giọng thầm thì, "Chỉ ăn của ngươi chút đồ mà thôi, có chủ nhân nào mà keo kiệt như ngươi."
Lục Vân Dao hít sâu một hơi, mỉm cười, không thể tức giận, tức giận dễ dàng già đi, "Vậy chúng ta thương lượng, về sau trước khi ăn đồ vật thì hỏi qua ta xem có ăn được hay không, ta nói có thể, thì lại ăn, có được không?" Sau đó lại trầm giọng bổ sung nói, "Nếu không, ngươi tự gánh lấy hậu quả!"
Tường Vân vốn còn muốn kháng nghị, nhưng nghe đến nửa câu sau, vẫn là đáp ứng, "Vậy được rồi." Dù sao hiện tại gia hỏa này là chủ nhân của nó, không nghe lời về sau nàng không cho đồ ăn thì làm sao bây giờ? Phải biết điều mới là người tài giỏi!
Vì có thể phán đoán tốt hơn về chủng loại đồ ăn của Tường Vân, Lục Vân Dao một mặt đau lòng và không nỡ chọn lựa các loại đồ vật bên trong túi trữ vật của nàng, đan dược, pháp khí, ngọc thạch, còn có thịt linh thú cùng linh quả, sau đó bắt đầu trao đổi với Tường Vân, "Tường Vân, ta lấy ra những đồ vật này ngươi có muốn ăn không?"
Hình như là nghe được âm thanh Tường Vân chảy nước miếng, "Muốn ăn!"
Đều muốn ăn? Lục Vân Dao bất đắc dĩ khoát tay, "Ăn đi ăn đi."
"Thật sự có thể ăn sao?" Tường Vân ngạc nhiên hỏi, nó cảm thấy kinh hỉ tới quá nhanh thì làm sao bây giờ?!
"Ăn đi ăn đi, có thể ăn là phúc."
Chỉ thấy đột nhiên trong nháy mắt, những đồ vật được bày ra trên mắt đều biến mất không còn, Lục Vân Dao không khỏi ở trong lòng thở dài, thật có thể ăn a! Khóc không ra nước mắt, nàng nghèo, rất nghèo...
"Này, nhân gia cũng không có thực sự có thể ăn, ta có thể ăn ít đi một chút." Sợ bởi vì quá tham ăn mà bị ghét bỏ, Tường Vân rất là khéo léo tỏ quyết tâm, nó nhưng là tiểu thần khí tri kỷ của chủ nhân.
Nghe được lời này, trong đầu Lục Vân Dao bỗng nhiên hiện ra một câu nói, "Cải thìa nha, trong ruộng vàng nha; hai ba tuổi nha, không nương nha."
". . ." Nghĩ, nàng quyết định về sau đối xử tốt với Tường Vân một chút, ai sống trên đời mà không có trở ngại chứ?
Hào phóng lấy ra túi trữ vật đựng linh quả kia, đặt lên mặt đất trống, sau đó ôn hòa trao đổi với Tường Vân, "Những thứ này đều cho ngươi ăn."
Tường Vân ngạc nhiên phát hiện bên trong chứa rất nhiều linh quả có linh khí dư thừa, "Cám ơn chủ nhân! Chủ nhân thật là chủ nhân tốt nhất trên thế giới! Yêu ngươi nha!"
Lại là một cái nháy mắt, túi trữ vật biến mất, bất quá rất nhanh, túi trữ vật lại xuất hiện trên đất trống, Lục Vân Dao kinh ngạc phát hiện, túi trữ vật dường như có gì đó không giống? Nàng dùng thần thức dò xét, liền phát hiện không gian túi trữ vật lớn gấp đôi, nguyên lai Tường Vân còn có công năng này a.
(Chương này hết)
Bạn cần đăng nhập để bình luận