Tầm Tần Ký

Chương 87 - Hồ cái ra oai




Khi gã chui vào xe, đôi chị em sinh đôi đó lao vào lòng gã, vui mừng khóc rấm
rức.
Hạng Thiếu Long nhất thời không biết ai là Ðiền Trinh, ai là Ðiền Phụng. Sau
một hồi dỗ dành, hai thiếu nữ ấy mới không còn kích động nữa.
Một người nói, „Các người giấu người ta thật là khổ!"
Hạng Thiếu Long chợt hiểu ra, „Nàng là Ðiền Phụng."
Xe ngựa lúc ấy đã rời khỏi hầu phủ được một đoạn, đột nhiên dừng lại.
Hạng Thiếu Long bảo hai thiếu nữ ngồi yên, thò đầu ra hỏi, „Có chuyện gì?"
Phố Bố ở phía trước quay lại nói, „Xe của Nhã phu nhân đang dừng ở phía trước,
mời tiên sinh bước qua."
Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu lắm, nhưng không còn cách nào, nhảy xuống xe,
dặn dò, „Các ngươi bảo vệ cho xe ngựa."
Nói xong sải bước đến xe ngựa của Triệu Nhã đang dừng phía trước.
Xe ngựa lăn bánh quay về hướng phủ đệ của Hạng Thiếu Long. Hai người ngồi sánh
vai bên nhau.
Triệu Nhã ngồi lặng lẽ.
Khi Hạng Thiếu Long cảm thấy không ổn, Triệu Nhã lạnh nhạt nói, „Ðổng Khuông!
Hãy cho ta biết! Ngài không phải là hạng háo sắc, tại sao lại để ý tỷ muội họ
Ðiền!"
Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, biết được Triệu Nhã nghi ngờ mình, bởi vì
gã đã từng kể chuyện mình và chị em họ Ðiền cho ả nghe.
Gã tuy đã xây dựng được lòng tin rằng Triệu Nhã sẽ không bán đứng mình nữa,
nhưng chuyện này có liên quan đến sự sống chết của hàng trăm người, gã không
thể vì chuyện tình của mình mà quên hết mọi thứ. Vả lại cũng chưa biết giờ này
Triệu Nhã đối với Hiếu Thành vương như thế nào.
Triệu Nhã sợ gã không thừa nhận, nói tiếp, „Biết rõ bọn chúng đã trở thành
người của Ðiền Ðan mà ngài còn bảo Triệu Mục đòi lại bọn chúng, chẳng giống
tác phong trước nay của ngài tí nào. Nếu không đã sớm tiếp nhận bọn ca cơ của
vương huynh."
Hạng Thiếu Long nhất thời lúng túng, trả lời bừa, „Ta thật không hiểu phu nhân
muốn nói gì?"
Triệu Nhã buồn rầu nói nhỏ, „Thiếu Long! Chàng vẫn chưa chịu nhận người ta
sao? Phải chăng muốn Nhã nhi chết trước mặt chàng?"
Hạng Thiếu Long giật mình, nhưng tuyệt đối không thể mềm lòng, bởi vì ả rất
tráo trở.
Rồi vờ ngạc nhiên nói, „Trời ơi! Té ra phu nhân tưởng lão Ðổng ta là người
khác giả hay sao? Nào! Hãy kiểm tra mặt của ta xem có phải hóa trang hay
không?"
Đó gọi là dùng lại kế cũ, bởi vì ả thực sự chưa gặp qua một loại mặt nạ nào
tinh xảo đến thế.
Triệu Nhã giật mình, thất vọng đến nỗi không giám sờ vào mặt gã, run giọng
nói, „Ngài thật sự không phải là chàng?"
Hạng Thiếu Long nhớ mình đã bôi thuốc lên người, nói, „Nếu không tin, thì có
thể người mùi cơ thể của ta, mùi của mỗi thớt ngựa đều không giống nhau, con
người cũng thế, nào!"
Rồi xích lại ngửa cổ lên.
Triệu Nhã ghé sát mũi lại ngửi, quả nhiên đã phát giác được một mùi chưa bao
giờ tiếp xúc nhưng đem lại ấn tượng sâu sắc, thất vọng thở dài rồi né qua một
bên, dựa đầu vào cửa sổ nói, „Tại sao chàng lại giành lấy bọn chúng?"
Hạng Thiếu Long chợt nghĩ ra một kế, thở dài nói, „Cũng chỉ vì con cọp cái của
bỉ nhân, bỉ nhân lần này rời nước Sở là muốn tránh xa ả, nào ngờ ả từ xa một
mình đuổi đến Hàm Ðan, nổi trận lôi đình, nói không có thị tỳ sai khiến, bỉ
nhân thấy tỷ muội họ Ðiền xinh đẹp như hoa nên xin Triệu Mục đưa chúng về hầu
hạ cho ả. Nhưng không hề biết đã sớm tặng cho Ðiền Ðan, đối với ta mà nói,
chọn hai người khác cũng thế thôi, nào ngờ hầu gia hiểu nhầm tâm ý của ta,
giúp đỡ nhiệt tình mới xảy ra chuyện này khiến phu nhân phải hiểu nhầm."
Rồi lại ngạc nhiên hỏi, „Ðôi chị em nhà ấy có liên quan gì đến Hạng Thiếu
Long?"
Triệu Nhã mặt tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ thất vọng, quay lại, giọng buồn bã nói,
„Ngài đi đi!"
Xe ngựa lúc ấy dừng lại trước cổng lớn của tòa phủ đệ. Hạng Thiếu Long thở dài
rồi xuống xe.
Thiện Nhu thấy Hạng Thiếu Long dắt hai mỹ nữ tuyệt sắc có dung mạo giống nhau
bước vào trong nội đường, sa sầm mặt, giật mình, hỏi với vẻ không vui, „Chàng
đi đâu? Sao đi không nói người ta một tiếng?"
Thiếu Long đang lo lắng vì chuyện Triệu Nhã, trả lời, „Nàng rõ ràng thấy ta về
phòng thay y phục, nàng tưởng ta không biết nàng lén lút theo dõi ta hay sao?"
Ðiền Trinh, Ðiền Phụng lúc ấy mặt biến sắc, giật mình nhìn hai người.
Hạng Thiếu Long lúc này mới biết mình đã nói nặng lời, không thể nào bù đắp
được, Thiện Nhu quả nhiên hai tay chống nạnh, mặt đanh lại, chỉ có chưa rút
đao ra thôi, rít lên, „Ai lén lút? Nếu không lẻn đi dự buổi tiệc quái quỷ ấy,
suốt đời chàng sẽ không thay y phục chứ gì? Thay y phục không có nghĩa là tắm
rửa à? Không có nghĩa là đi tiểu sao?" Rồi không thể nhịn được nên cười khúc
khích, liếc gã rồi nói, „Người ta không nói nữa."
Hạng Thiếu Long thở phào, gã không muốn hai chị em họ Ðiền này bị lạnh lùng,
họ đều là những người không nơi nương tựa, không thể nào chịu đựng nổi những
lời dọa nạt ban nãy, cười gượng nói, „Nhu tỷ giả thật giống, cả ta cũng tưởng
tỷ là phu nhân của ta."
Hai câu ấy nói xong, vẻ mặt Thiện Nhu lại sa sầm.
Hạng Thiếu Long mừng thầm trong bụng, giả vờ ngạc nhiên nói, „Nhu tỷ không để
ta ***ng tới, nhưng lại muốn làm phu nhân của ta, thiên hạ này đâu có chuyện dễ
dàng đến thế?"
Thiện Nhu nhìn thẳng vào gã giống như một con mãnh thú bị thương, một dáng vẻ
vừa hung dữ vừa đáng yêu.
Hạng Thiếu Long lập tức mềm lòng, nhún vai nói, „Chỉ cần nàng nói một câu yêu
ta, thì trời cao biển rộng này là của chúng ta!"
Ðiền Trinh và Ðiền Phụng cuối cùng cũng hiểu được bọn họ đang đùa, nên bắt đầu
cũng cảm thấy rất thú vị.
Thiện Nhu dãn ra nhưng hai tay vẫn chống nạnh, đưa mắt nhìn hai chị em xinh
xắn này, hất hàm hỏi, „Bọn họ là ai?"
Hạng Thiếu Long sợ nàng trút giận lên hai thiếu nữ này, nên vội vàng đến sau
lưng nàng, nắm hai vai nàng, rồi nói với giọng dịu dàng, „Bọn họ đương nhiên
là hầu hạ cho phu nhân của Ðổng mã si này!"
Ðiền Trinh và Ðiền Phụng ngoan ngoãn quỳ xuống thi lễ.
Thiện Nhu tỉnh bơ nói, „Ðứng dậy!" rồi quát lớn, „ô Quả!"
ô Quả suýt tý nữa đã lao ra ngay theo tiếng gọi, rõ ràng y đang nấp ở ngoài
cửa nghe lén.
"Lập tức đưa hòm lớn rương nhỏ ở ngoài cửa vào phòng bên cạnh, „ Thiện Nhu ra
lệnh.
Rồi quay sang chị em họ Ðiền nói, „Vào đó và chỉ cho bọn chúng đặt hành lý của
các người."
Chị em họ Ðiền biết được vị phu nhân này đã chính thức cho phép họ ở lại nên
hớn hở đi. Chỉ cần có thể ở bên cạnh Hạng Thiếu Long, bọn họ sẽ chấp nhận mọi
đau khổ.
Trong nội đường chỉ còn lại đôi vợ chồng thật giả khó phân ấy.
Hạng Thiếu Long thấy chị em họ Ðiền đã qua được cửa ải này, lòng mừng thầm,
hôn lên mà nàng rồi nói, „Phu nhân đã hài lòng chưa, giờ đây muốn chồng được
chồng, muốn nô tỳ được nô tỳ rồi đó!"
Thiện Nhu bị gã làm cho bật cười, nhưng vẻ mặt vẫn cố lạnh lùng, „Không cần
phải dùng mỹ nhân kế, tìm hai mỹ nhân đến đây làm gì? Xem dáng vẻ yểu điệu của
bọn chúng, Thiện Nhu ta chắc phải phục vụ trở lại cho bọn chúng đây?
Hạng Thiếu Long nhíu mày nói, „Ðó phải chăng là ghen tuông?"
Thiện Nhu bĩu môi nói, „Chuyện này chẳng liên quan gì đến ghen tuông cả, chỉ
là phân tích theo lý tính mà thôi, ta quá rõ bụng dạ lãng tử của chàng mà!"
Nàng tuy nói cứng, nhưng vẫn cứ để cho Hạng Thiếu Long nắm lấy vai mình, đối
với một mỹ nữ có tính cách nam nhi như nàng, thực ra trong lòng đã nghĩ thế,
chỉ là cửa miệng không chịu chấp nhận mà thôi!
Hạng Thiếu Long đã thấy được tâm ý của nàng, vừa buồn cười vừa bực mình, khổ
não nói, „Hảo Nhu Nhu của ta!
Nghe lời ta đi! Tỷ muội họ thật đáng thương, bị Triệu Mục hành hạ, giờ đây mới
có thể thoát ra được, ta đảm bảo bọn họ về sau này đều hạnh phúc vui vẻ. Không
tin thì hãy hỏi Triệu Chi Chi của chúng ta, nàng sẽ biết được mọi chuyện mà
thôi."
Thiện Nhu hơi cảm động, cúi đầu nhưng không nói gì.
Hạng Thiếu Long xoay người nàng lại, ghé môi tới định hôn nàng.
Thiện Nhu vùng mạnh, thoát ra, đỏ mặt giậm chân nói, „Chàng tưởng ta là Chi
Chi, ngốn ta quy phục chàng sao?
Giết xong Triệu Mục chúng ta đường ai nấy đi. Ðừng tưởng ta nhất định phải gả
cho chàng."
RÕ ràng nàng ngoài miệng thì cứng nhưng trong lòng đã mềm, Hạng Thiếu Long
chịu không được, cười lạnh lùng, „Ðường ai nấy đi cũng được, chả lẽ ta phải
quỳ xuống cầu xin nàng thí cho chút tình ái hay sao? Hãy cẩn thận, nếu ta nổi
giận sẽ lập tức thôi nàng, rồi đuổi nàng ra khỏi Ðổng gia đấy, ha ha!"
Nói xong câu cuối thì bản thân nén không được nên cũng cười phá lên.
Thiện Nhu vốn không biến sắc nhưng đã thấy gã cười cũng nén không được nên
cười theo, rồi nghênh mặt lên, giả vờ lạnh lùng nói, „Cô nương không có hứng
thú bồi tiếp ngươi, ta về phòng ngủ đây, nếu ta phát giác có tên trộm nào xông
vào, sẽ lập tức giết chết ngay, đừng nói ta không cảnh cáo trước."
Nói xong bỏ đi.
Lúc ấy, gã đã phát giác khi bên cạnh Thiện Nhu thì không còn cảm thấy phiền
não về chuyện của Triệu Nhã nữa.
Ma lực của Thiện Nhu quả thật lợi hại.
ô Quả và bọn thân vệ đều tỏ ra ân cần với họ, khiến cho hai thiếu nữ ấy tươi
cười như hoa, thấy Hạng Thiếu Long đến thì ai nấy đều tản ra.
ô Quả bước đến bên Hạng Thiếu Long, hạ giọng nói, „Không ngờ trong thiên hạ
lại có một đôi mỹ nhân như thế này, quả thật là một cực phẩm của nhân gian."
Rồi chép miệng, dẫn bọn kia ra ngoài.
Hai thiếu nữ đã quỳ xuống đất chờ nghe Hạng Thiếu Long sai bảo. Thấy bọn họ
cúi đầu, Hạng Thiếu Long cảm thấy xúc động Cho dù có giúp được tiểu Bàn thống
nhất thiên hạ, xây dựng được một nước Trung Quốc rộng lớn, nhưng phong tục của
xã hội này không có cách nào thay đổi trong chốc lát.
Ðịa vị nhỏ bé của nữ giới, rốt cuộc vẫn phải tiếp tục, cho đến thế kỷ XIX và
thế kỷ XX mới dần dần được bình đẳng.
Chuyện duy nhất có thể làm được là phải yêu thương tất cả những nữ nhân bên
cạnh mình, từ đó có thể thấy được Mặc Ðịch quả là ngọn đèn trí tuệ chiếu sáng
cho thời đại này, thuyết“Kiêm ái" của ông chính là nhằm vào những tập tục cổ
hủ lâu đời của xã hội này, chỉ tiếc là ngày sau những kẻ cầm quyền lại đội lên
chiếc mũ lễ nghĩa, giẫm phụ nữ ở dưới chân, làm cho vấn đề này phải chôn vùi
trong hơn hai ngàn năm, quả thực tội nghiệp cho nữ nhân.
Hạng Thiếu Long bước đến đưa tay kéo bọn họ đứng dậy, dịu dàng nói, „Ta chưa
có cơ hội nói chuyện với hai nàng, Hạng Thiếu Long ta không phải là Triệu Mục,
hai nàng không cần phải quỳ lạy, trong tẩm thất cũng không có lễ trên dưới gì
cả, đó là mệnh lệnh duy nhất của ta."
Một trong hai người nói, „Hạng công tử đã cứu bọn thiếp, người ta cam tâm tình
nguyện hầu hạ công tử, làm cho công tử vui lòng.
Hạng Thiếu Long thấy nốt đồng tiền trên khuông mặt của nàng hơi sâu, vui mừng
nói giống như đã tìm ra được lời giải đáp cho một trò chơi có thưởng, „Nàng là
Ðiền Phụng!"
Hai thiếu nữ cười khúc khích, dáng vẻ xinh xắn muôn phần, nhất là vẻ mặt của
họ như nhau khiến cho Hạng Thiếu Long ngất ngây, nhìn không chớp mắt.
Ðiền Trinh kêu, „Công tử!"
Hạng Thiếu Long sửa lại, „Tạm thời gọi ta là Ðổng gia, đừng để lộ cho kẻ khác
biết được."
Hai thiếu nữ ấy đều giật mình, ngoan ngoãn chấp nhận.
Nhìn bọn họ hoảng sợ, dáng vẻ cam chịu, Hạng Thiếu Long biết bọn họ nhất thời
không thể sửa đổi được lại càng cảm thấy thương yêu hơn, thưởng cho mỗi người
một cái hôn.
Cả hai nhiệt tình hưởng ứng, quả nhiên gã đã phân biệt được.
Ðiền Trinh dịu dàng, Ðiền Phụng man dại.
Cả hai đều khiến gã ngây ngất không biết mình đang ở đâu.


Bạn cần đăng nhập để bình luận