Tầm Tần Ký

Chương 171 - Thái hậu nước Sở




Hoàng cung nước Sở, so với các hoàng cung khác mà Hạng Thiếu Long đã từng
thấy, chỉ thua cung Hàm Dương, nhưng canh phòng nghiêm ngặt hơn hẳn.
ở ngoài cung có bức tường thành bao quanh, tường cao hai trượng, bốn góc đều
có các tòa lầu.
Ngoài thành lại có con sông hộ thành chảy quanh, rộng khoảng năm trượng, nước
trong vắt có thể thấy được dưới đáy, lợi hại nhất là ở giữa sông có cắm cọc
gỗ, nhọn hoắt nhô lên khỏi mặt nước, muốn bơi qua thật là khó. Có tất cả hai
cửa thành, ra vào bằng cánh cửa treo có thể kéo lên hạ xuống.
Trong bức tường cao là cung điện trùng trùng, phân thành hai phần là ngoại
triều và nội đình. ở giữa có hai hàng lầu trống để làm ranh giới.
Bố cục phía trong theo kiểu đối xứng, mỗi con đường lớn kéo dài từ Nam tới
Bắc, tám điện lớn và mười sáu khu tứ hợp viện phân bố dọc theo hai bên, chốc
chốc lại có hồ cá giả sơn, cầu nhỏ bắc ngang dòng nước, cây cổ thụ xúm xuê,
trông rất tráng lệ.
Hạng Thiếu Long, Lý Viên vào cung qua cửa bắc, đầu tiên là một mảnh sân hình
vuông, sau đó là một con sông nhỏ xuyên qua, bước qua cầu là hai điện nghị
chính và nghi lễ, hai điện này đều có móng làm bằng đá trắng, bốn bên đều có
lan can, trông rất uy nghiêm.
Sáu cung điện nhỏ hơn, thì có bốn cung nằm ở ngoại triều, hai cung nằm ở nội
đình, đều lấy tên của những nhân vật trong thần thoại nước Sở, bốn cung ở
ngoại triều tên Hỏa Thần, Hà Thần, Kinh Thần, Tư Thần. ở nội đình là Phương Li
ệt và Vưu Nữ.
Khi nghe Lý Viên giới thiệu, Hạng Thiếu Long có ấn tượng sâu sắc nhất đối với
điện Vưu Nữ, nghe cái tên ấy cũng đủ biết người Sở là dân tộc có sức sáng tạo
mạnh mẽ và lãng mạn nhất trong các nước. Trong các nước khác thì không hề có
những tên điện đầy sáng tạo như vậy.
Ðồng thời cũng có suy nghĩ khác.
Lúc nãy Lý Viên vừa đề nghị giết chết Xuân Thân quân thì lại lảng sang chuyện
khác, có lẽ dành thời gian cho mình tiêu hóa đề nghị khó nuốt ấy. Song gã cũng
nghĩ được Lý Viên không yên lòng. Xuân Thân quân dù gì nắm quyền cũng đã lâu,
môn hạ thực khách lại mấy ngàn, có tiếng tăm trong các nước, thực lực các mặt
đều hùng hậu, vững chắc.
Nếu Lý Viên ra tay giết chết y, nói không chừng sẽ gây nên đại loạn, cho nên
phải đi tìm một con dê thế thân, người ấy chính là Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long vừa đến Thọ Xuân, lập tức đã ra tay đuổi thẳng cổ Lý Sấm Văn,
kẻ đã chiếm Ðiện vương phủ, có vẻ như hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả, điều
đó lọt vào mắt của Lý Viên, cho nên Lý Viên nghĩ đó chẳng qua là phường hữu
dũng vô mưu.
Giả sử y có thể xúi giục mình đi hành thích Xuân Thân quân, thì sẽ đổ mọi tội
danh lên đầu Vạn Thụy Quang, cũng có thể hóa giải được ý đồ muốn phục quốc của
nhà họ Trang, thậm chí có thể tiện tay chiếm lấy Trang phu nhân làm của riêng,
một viên đá ném trúng ba con chim, không có kế hoạch nào thâm độc hơn nữa.
Ðứng trên lập trường của người Sở, ai cũng đều hy vọng mượn tay của Lý Lệnh,
bình định các nước chư hầu, thu hồi lại đất đai cho nước Sở. Từ đó có thể
thấy, Lý Viên, Xuân Thân quân đều là cá mè một lứa với Lý Lệnh, bọn chúng chỉ
là bày trò trước mặt Trang phu nhân mà thôi.
Xe ngựa chạy vào cửa nội cung, tiến vào nội đình, đó chắc là nơi Sở vương xử
lý công việc hằng ngày, kiến trúc chủ yếu là hai điện Vưu Nữ và Phương Liệt
cùng sáu cung ở đông tây, mỗi cung gồm có bốn khu tứ hợp viện tạo nên, ngoài
ra còn có ba hoa viên.
Lý Viên rõ ràng là học rộng hiểu nhiều, giới thiệu cho gã từng truyền thuyết
về tên các vị thần, lại nói nghe rất hấp dẫn, chả trách nào Trang phu nhân
lòng đã hướng về Hạng Thiếu Long gã, lại biết Lý Viên chẳng phải là người tốt,
cũng không nén được lòng với y.
Lúc này y nói đến Hà Thần và Vưu Nữ, cười nói, „Hai vị nữ thần xinh đẹp nhất
của chúng tôi, là Hà Thần và Vưu Nữ, đều không phải sống trong biên giới nước
Sở, mà ở Lạc Thủy, biên giới nước Hàn, và Vưu Sơn ở biên giới nước Tần."
Hạng Thiếu Long nói, „Vừa rồi thái quốc cửu nói chuyện có liên quan đến Xuân
Thân quân...“
Lý Viên thân mật vỗ vai gã nói, „Chuyện ấy lát nữa hãy nói, ta muốn Vạn huynh
bỏ chút công sức, trước tiên hãy nhận thức rõ bộ mặt thật của Xuân Thân quân,
để biết được Lý Viên này không phải vu oan cho kẻ khác, Vạn huynh hãy quyết
định sao cũng được, nhưng Vạn huynh hãy nhớ rằng đó là chuyện của nam nhân
chúng ta, nếu để cho nữ nhân biết được, thì bọn họ sẽ lộ ra sơ hở, lại còn
khiến cho họ lo lắng, có hại chứ không có lợi."
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, đây quả là cao chiêu, đương nhiên gật đầu.
Lý Viên đang lừa gạt mình, mình sao không lừa gạt y, như vậy mới công bằng,
hai bên sẽ không trách gì nhau được.
Lúc ấy xe ngựa quẹo vào con đường phía đông, chỉ là không biết Ðiền Ðan đang ở
đâu mà thôi. Lý Viên cười, „Ta có một tòa phủ đệ ở ngoài cung to gấp mười lần
ở chỗ này, nhưng ta vẫn thích ở trong cung, nên đại bộ phận thời gian đều sống
ở đây.
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng, nhà người dọn vào đây ở là để khống chế Lý Yên Yên
mới phải.
Vệ sĩ mở cửa xe, Hạng Thiếu Long không nghĩ ngợi nhiều nữa, theo Lý Viên bước
xuống xe.
Lý Viên và Hạng Thiếu Long phân chủ khách ngồi xuống, có ả thị nữ dâng trà
thơm lên.
Hạng Thiếu Long đảo mắt nhìn, bất đồ thầm khen Lý Viên quả nhiên là người biết
hưởng thụ.
Nhìn từ đình viện trung ương của tứ hợp viện, có cả thảy mười tám cánh cửa gỗ,
bình đài hồ nước, trong hồ lại có tòa tiểu đình và ngọn dã sơn, có một cây cầu
đá bắc ngang qua, bình điện này rộng đến năm trăm bước, khắp nơi trồng trà
hoa, hương quế, khi mùa hạ nóng nực, trà hoa nở rộ, hoa quế đưa hương, trắng
đỏ chen nhau, quả là có cảnh tượng của mùa xuân.
Đồ dùng trong sảnh đều được làm bằng gỗ hương lê, có điêu khắc tinh tế, chiếu
trải dưới đất thì được thêu thùa, Hạng Thiếu Long tự thấy mình không hề biết
hưởng thụ như vậy.
Nếu không phải mình đã được lòng của Kỷ tài nữ trước, lại vì các nguyên nhân
khác, nói không chừng mình đã bại trong tay của y.
Vì sảnh phía bắc quay lưng lại với mặt trời, lại gần hồ nước, nên không khí
rất mát mẻ.
Hạng Thiếu Long và Lý Viên ngồi giữa sảnh, nhấm nháp tách trà thơm, nhất thời
khó mà xem Lý Viên, kẻ có phong độ sáng láng, mặt như chính nhân quân tử này
là kẻ địch.
Tên tiểu tử này quả thật lợi hại, giả vờ coi gã như huynh đệ, để rồi đánh vào
tâm lý của gã, Hạng Thiếu Long nghĩ bụng không thể để cho y thất vọng được.
Khi giả vờ nói mấy lời cảm kích, Lý Viên vỗ tay, nói, „Vạn huynh trước tiên
hãy để chút thời gian quan sát tình thế, rồi mới suy xét lời tại hạ. Lý Viên
sở dĩ không sợ mới gặp mà nói nhiều, chỉ là vì lo lắng cho tiền đồ của đại Sở
ta, cho nên mới bỏ qua điều ấy."
Theo tiếng vỗ tay của y, bốn nàng mỹ nữ, thân hình mảnh khảnh, người mặc Sở
phục, tóc búi cao, dây mũ buông thõng, từ cửa bên hông yểu điệu bước vào, đến
phía trước mặt thì quỳ xuống hành lễ, đến lúc này Hạng Thiếu Long mới hiểu
được lời của Kỷ Yên Nhiên, nếu kẻ này có ý muốn lấy lòng, thì quả thật có thủ
đoạn hơn người.
Rồi không khỏi toát mồ hôi vì Kỷ tài nữ không bị y giành lấy được, toàn là bởi
Lý Viên chỉ biết thi kinh sở từ, mà không biết những câu lời hay ý đẹp kiểu
như quyền lực tuyệt đối sẽ làm cho người ta sa đọa tuyệt đối, hoặc những câu
chuyện ngụ ngôn như câu chuyện đường mật mà gã đã kể.
Lý Viên nói, „Tại hạ kết bạn, không phải dùng mỹ nhân, thì dung hoàng kim để
tỏ ý, bốn ả này, là người ở bốn vùng khác nhau, mỗi ả đều có sự phong tình của
mình, toàn là những xử nữ, Vạn huynh xin hãy chọn lựa lấy, đây là lễ ra mắt
của ta đối với Vạn huynh."
Hạng Thiếu Long thầm kêu lợi hại, trong số những người mà gã đã từng gặp, Lý
Viên có lẽ là một kẻ hiểu thuật đánh tâm lý nhất.
Gã sầm mặt nói, „ý tốt của thái quốc cửu, tại hạ xin lãnh nhận, nhưng Vạn Thụy
Quang này một ngày chưa phục quốc, thì sẽ không để trong lòng những chuyện
khác."
Lý Viên nghe xong không giận mà vui, cười hà hà, phất tay cho bốn ả mỹ nữ bước
ra, rồi nói, „Không biết Vạn huynh có tin hay không, vừa rồi Lý mỗ chỉ là có ý
thử, xem thử Vạn huynh có phải là hạng háo sắc không. Nếu vậy thì ta đã yên
tâm."
Rồi lại vỗ tay, mấy ả mỹ nữ dâng lên thức ăn, rượu ngon, hai người rót rượu
đối ẩm, bắt đầu cuộc nói chuyện.
Lý Viên nói luôn miệng, không ngừng hỏi về tình hình nước Ðiện, tỏ ý rất quan
tâm, may mà Lý Viên không biết tình hình nước Ðiện hơn gã, Hạng Thiếu Long cứ
bịa ra những phong tục kỳ lạ để trả lời cho y, thế mà không hề sơ hở.
Ngày trước khi còn trong quân đội, đã từng hành quân đến rất nhiều nơi ở Trung
Quốc, lại thêm những kiến thức về địa thế phong thổ ở Trung Quốc, cho nên nói
ra cũng giống lắm.
Ðang ăn uống, môn vệ vào báo có thái hậu đến.
Hạng Thiếu Long giật mình, khi định né tránh, Lý Viên không hề lúng túng,
trước tiên sai người dọn rượu thịt đi, kéo y qua một góc bình phong rồi mới
nói, „Vạn huynh hãy nấp ở đây, khi ta hỏi về chuyện giúp đỡ quý quốc phục
quốc, Vạn huynh có thể biết ai đã ngầm ngăn cản."
Hạng Thiếu Long thất thanh nói, „Nếu để thái hậu phát hiện thì làm thế nào?"
Lý Viên vỗ ngực đảm bảo, „Khi ta và xá muội nói chuyện, sẽ không có người khác
bên cạnh, nếu có chuyện gì, ta có thể gánh vác, sẽ không để cho Vạn huynh chịu
thiệt thòi, nhưng hãy nhớ rằng chỉ có thể lấy tai mà nghe, chứ không được lấy
mắt mà nhìn."
Lần trước làm Ðồng mã si là một kẻ thô hào, còn Vạn Thụy Quang lần này là một
kẻ hữu dũng vô mưu trong mắt của Lý Viên, Hạng Thiếu Long chỉ đành chấp nhận
sự sắp xếp ấy.
Tiếng hoàn bội vang lên, người đẹp tuyệt thế đã khiến Hiếu Liệt vương chầu
trời cuối cùng đã đến.
Có tiếng đóng cửa, nghe tiếng bước chân quả nhiên là bọn cung nga thị vệ đều
lui ra ngoài cửa.
Hạng Thiếu Long nhớ lại Long Dương quân và Trang phu nhân đã từng nói đến Lý
Yên Yên, nào chịu nghe lời dặn của Lý Viên, ghé mắt vào kẽ hở của bức bình
phong, nhìn ra ngoài sảnh.
Vừa nhìn, gã lập tức như nín thở.
Gã không thể tin tưởng được rằng có thể thấy một mỹ nữ xinh đẹp và khí chất
đều ngang hàng với Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh.
Công bằng mà nói, nếu luận về xinh đẹp thanh tú, nàng kém Kỷ Yên Nhiên nửa
bậc, vẻ cao quý thì không bằng Cầm Thanh, nhưng nàng có một nét khêu gợi mê
người.
Lúc này nàng đang đứng ở giữa sảnh, chỉ cần là nam nhân, thì đều có ý muốn ôm
nàng vào lòng.
Trang phu nhân nói đúng, trên khuôn mặt đẹp thoát tục của nàng có mang một nét
sầu muộn, hình như trong cuộc đời này không có gì khiến cho nàng vui sướng.
Lý Yên Yên kết đầu theo kiểu búi tóc mây, ngay cả tóc phía trước trán cũng rẽ
theo hình mây, nằm tự nhiên trên hai hàng chân mày, tóc mai của nàng được uốn
cong, nhưng trông rất nhạt, mỏng như hai cánh ve, càng tôn thêm vẻ hoàn mỹ cho
khuôn mặt bầu bĩnh của nàng và đôi mắt chứa đầy u buồn.
Thân hình thon thả của nàng được khoác lên bộ áo màu bích ngọc và chiếc phụng
quán, khiến cho nàng có vẻ nhu một nàng tiên nữ đang lên cao, mà người ta khó
với tới được.
Nàng mang rất nhiều loại trang sức, nhưng nổi bật nhất là xâu chuỗi hạt nàng
đeo trước ngực, lớp ngoài gồm có hai mươi hạt minh châu kết lại, phía dưới là
vòng tròn bằng ngọc thạch, sáng lấp lánh cùng với những viên minh châu trên
chiếc phụng quán của nàng, nhưng không lấn át nổi vẻ thanh tú thoát tục của
nàng.
Lúc này Lý Viên đến phía sau nàng, dịu dàng cởi áo khoác ngoài cho nàng, lộ ra
bộ y phục liền thân, trên có thêu hoa văn hình phượng, giữa eo có cột sợi ngọc
trai, lộ ra vẻ cao quý.
Khi ngón tay của Lý Viên chạm vào vai nàng, nàng mỹ nữ ấy giật mình, ánh mắt
nhìn xuống, dáng vẻ rất kỳ lạ.
Hạng Thiếu Long giật mình, thầm nghĩ lẽ nào bọn họ không phải là huynh muội,
những đã biết là như thế, làm sao giấu được Xuân Thân quân?
Một mỹ nhân cả nước đều nghe tiếng như Lý Yên Yên, làm sao có thể giả mạo
được.
Lý Yên Yên dịu dàng nói, „Ðại ca cớ gì lại ở đây? Muội đã hẹn Tú Nhi đến xem
mẫu thêu mới nhất kia mà?"
Thanh âm sao mà nghe ngọt ngào, rất có sức thu hút, quả thật trời cao đã quá
hậu đãi cho nàng.
Hạng Thiếu Long đã từng gặp nhiều mỹ nữ, nhưng giờ đây nhìn lên Lý Yên Yên, gã
không thể nào cưỡng được lòng mình.
Ðồng thời cũng cảm thấy kỳ lạ, Lý Viên muốn giành lấy Kỷ Yên Nhiên, phải chăng
Kỷ tài nữ mới có thể thay thế được vị trí của Lý Yên Yên trong lòng của y.
Chả lẽ huynh muội nhà này có chuyện không thể cho kẻ khác biết được.
Trong thời đại này, chuyện một chồng nhiều vợ là bình thường. Những kẻ có thân
phận địa vị, khi nữ tử gả cho bọn họ, tỷ muội của họ cho đến cháu gái có một
số đi theo làm đằng thiếp cho tân lang, ngoài ra còn có các nô tỳ gả theo nữa.
Ðiều kỳ lạ hơn là khi một quốc quân gả con gái, những quốc quân cùng họ hoặc
là bạn bè thân thiết đều theo lễ mà tăng thêm nữ tử cùng họ để làm đằng thiếp.
Ngoài ra vương hầu đại thần, có thể tùy chọn bất cứ nữ nhân nào mà mình thích
đem vào trong cung hoặc trong phủ, cơ thiếp vì thế cũng rất nhiều.
Gia đình đa thê rất phức tạp, rất có điều kiện để xảy ra chuyện cốt nhục tương
tàn, cũng dễ dàng xảy ra những chuyện loạn luân.
Lý Viên và Lý Yên Yên có thể là huynh muội cùng cha khác mẹ, trai tài gái sắc,
lại thêm Lý Viên là kẻ có lòng dạ lang sói, muốn mượn Lý Yên Yên để lập lại kế
của Lã Bất Vi, đem Lý Yên Yên gả cho Xuân Thân quân, rồi lại gả cho con ma hồ
đồ Hiếu Liệt vương, khi Hiếu Liệt vương gặp Lý Yên Yên thì sẽ mê tít, nên kế
hoạch của Lý Viên đã thành công.
Nếu chẳng phải Hạng Thiếu Long từ Triệu Mục mà biết được mối quan hệ giữa Lý
Viên, Lý Yên Yên, Xuân Thân quân và Hiếu Liệt vương, lại hiểu rõ được tính
cách bất chấp thủ đoạn của Lý Viên, mà không thể nhìn hành động của hai người
này để đoán ra được nhiều điều như vậy.
Nếu Lý Viên biết được điều này, thì y sẽ không chấp nhận để cho Hạng Thiếu
Long có cơ hội nhìn lén hai người, nghĩ tới đây, hơi thở trở nên gấp gáp.
Lý Viên dắt tay Lý Yên Yên ngồn xuống, dịu dàng nói, „Tú Nhi đang thêu thùa ở
Ðông Sương, hiếm khi nào có được cơ hội này, hãy cho đại ca nói với Yên Yên
mấy lời được chăng?"
Nói đến đây, Hạng Thiếu Long biết Lý Viên xem ra như vô tình gặp được Lý Yên
Yên, nhưng thật ra đây là sự sắp xếp cố ý, để cho mình được những lời đối
thoại bất lợi cho Xuân Thân quân, để từ đó dễ dàng biến mình trở thành một
công cụ để hành thích Xuân Thân quân thay cho y.
Bởi vì Lý Viên đã sớm biết được Lý Yên Yên sau buổi cơm trưa sẽ đến xem mẫu
thêu của Quách Tú Nhi, vì mẫu thêu đó vẫn chưa hoàn thành, nên nàng chỉ đành
đến đây, cũng có thể thấy mối quan hệ giữa nàng và Quách Tú Nhi rất tốt Lý Yên
Yên thở dài, nói, „Nói đi!"
Lý Viên lúng túng trước mặt muội tử của mình, ho khan một tiếng, nói, „Mẹ con
Ðiện vương phi đến xin chúng ta xuất binh giúp họ phục quốc, ta muốn bàn bạc
với Yên Yên một chút."
Lý Yên Yên lạnh lùng nói, „Ðại ca phải chăng đã ưa thích Ðiện vương phi?"
Lý Viên vì có Vạn Thụy Quang đang nghe lén, nên lập tức lúng túng lắm, nói với
vẻ không vui, „Yên Yên sao lại nghĩ đại ca như vậy, ta chỉ là nghĩ cho đại Sở
mà thôi, tiên vương vừa mới qua đời, nếu chúng ta làm ngơ trước lời yêu cầu
của Ðiện vương phi, nói không chừng sẽ khiến cho các nước chư hầu có ý xa rời,
nếu bọn họ quay sang người Tần, thì nước Sở nguy lắm!"
Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, Lý Viên nói năng lưu loát như vậy, quả
là đã nghĩ nhiều cho mình lắm.
Lý Yên Yên im lặng hồi lâu, lát sau mới cười nhạt, „Chuyện này không phải chỉ
đại ca và muội quyết định là được, còn phải hỏi ý kiến của các tướng quân đại
thần, nếu không sẽ gây nên tranh cãi. Ðại ca đã đưa ra ý kiến này với Xuân
Thân quân chưa?"
Sau khi Hiếu Liệt vương chết đi, Xuân Thân quân lập tức trở thành nhân vật
quan trọng nhất trong triều đình nước Sở, cũng vì lý do này, Trang phu nhân
mời không ngại đường xa mà quay về Thọ Xuân, để nhờ Xuân Thân quân ra tay giúp
đỡ, nào ngờ Xuân Thân quân lại có ý muốn trừ khử mẹ con bọn họ.
Lý Viên trong lòng đã có tính toán, bình thản nói, „Ðương nhiên đã nói, nhưng
Xuân Thân quân vẫn cứ độc đoán, quyết định dùng Lý Lệnh để bình định các chư
hầu, lại bảo Ðiện vương phi có thể giữ lại, còn những người khác thì phải trừ
khử. Chao ôi! Lý Lệnh nếu được thế thì có chịu nghe lệnh vua chăng? Cho nên
đại ca mới bất đắc dĩ mà có lời cùng thái hậu."
Lần đầu tiên y gọi Lý Yên Yên là thái hậu.
Hạng Thiếu Long lúc này đang ngưng thần nhìn lén cũng thầm kêu lợi hại, lời
nào bất luận là thật giả, nhưng Lý Viên nói ra trước mặt của thái hậu, giả
cũng có thể trở thành thật. Nếu gã là Vạn Thụy Quang, thì chắc sẽ tin mà không
hề nghi ngờ, dù sao cũng chết, vậy thì trước khi chết hãy liều mạng với Xuân
Thân quân cho xong.
Lý Yên Yên trầm ngâm một lát, từ tốn nói, „Ta sai đại ca mời mẹ con Ðiện vương
phi vào cung ở vài ngày đã thế nào rồi? Nếu bọn họ đến đây, thì sẽ không ai
làm tổn thương bọn họ. Chao ôi! Cô nhi quả phụ, thật khiến cho người ta thương
xót."
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm động lắm, còn Lý Viên thì giải thích mẹ con
Trang phu nhân vì sao từ chối, nghĩ bụng thì ra Lý Yên Yên này lòng dạ cũng
tốt lắm, xem ra mọi hành vi của nàng đều là bọn người cùng tộc do Lý Viên đứng
đầu ép buộc mà thôi. Chả trách nào nàng không vui như vậy, bất đồ cảm thấy tội
nghiệp.
Chỉ nghe Lý Yên Yên dịu dàng nói, „Ðại ca hãy lập tức đi gặp ngay Ðiện vương
phi cho ta, dù thế nào đi nữa, cũng phải mời mẹ con bà ta và người tùy tùng
vào trong cung, dù cho chúng ta không thể xuất binh giúp họ phục quốc, cũng
không thể để cho bọn họ bị kẻ khác hại chết. Trang Kiều là bậc công thần đối
với đại Sở, đối với kẻ hậu nhân của bậc trung lương, dù sao cũng phải có lòng
tiếc thương!"
Lý Viên biết đã thực hiện xong kế này, đứng dậy thấy Lý Yên Yên vẫn không có ý
đứng dậy, ngạc nhiên nói, „Yên Yên không phải có ý gặp Tú Nhi sao?"
Lý Yên Yên bình thản nói, „Ta muốn ngồi đây tĩnh lặng một mình, đừng để bất cứ
ai vào quấy rối ai gia."
Lý Viên nén không được quay đầu nhìn về phía bức bình phong, Hạng Thiếu Long
hoảng hồn rụt đầu lại.
Lý Yên Yên nói với vẻ không vui, „Ðại ca còn do dự điều gì nữa?"
Rồi có tiếng mở cửa, có thể thấy Lý Viên lo lắng đến mức nào.
Hạng Thiếu Long cũng kêu khổ, giả sử mỹ nhân này vẫn ngồi một canh giờ, thì gã
sẽ buồn chết đi được.
Tiếng của Lý Yên Yên vang lên, „Dù ngươi là ai, hãy lập tức bước ra đây cho ai
gia!"
Hạng Thiếu Long vừa nghe đã lập tức mồ hôi chảy ròng ròng, nếu bị Lý Yên Yên
chặt đầu như vậy, quả thật là rất oan uổng.


Bạn cần đăng nhập để bình luận