Tầm Tần Ký
Chương 111 - Lật tay làm mây
Ðại đội nhân mã ra cửa đông.
Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực tự thống lĩnh binh sĩ, đi về phía một thôn trang
cách thành khoảng năm mươi dặm, nơi mà có tin Hạng Thiếu Long đã xuất hiện.
Năm ngàn thành vệ ấy chỉ là giả vờ, đến khu rừng rậm thì đóng trại lại, chỉ
khi đêm tối thì sẽ vòng đến địa điểm đã được chỉ định, do Ô Quả chỉ huy phục
kích quân Tề từ cửa nam vào thành.
Bọn Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực quay đầu vào thành, âm thầm thao túng đại
cuộc.
Bọn họ nấp trong trạm chỉ huy, nghe ngóng tin tức.
Mặt trời dần dần khuất bóng, thành Hàm Ðan bắt đầu lên đèn, mọi sự vẫn như
bình thường.
Khi tin Hạng Thiếu Long truyền đến tai Hiếu Thành vương, y lập tức theo kế
hành sự, sai Triệu Minh Hùng đến trạm chỉ huy thay cho Hạng Thiếu Long, quân
cấm vệ thì do Thành Tư chỉ huy thực hiện lệnh giới nghiêm toàn thành, ai nấy
đều biết Hiếu Thành vương sợ Hạng Thiếu Long nên không hoài nghi Hiếu Thành
vương đã tương kế tựu kế.
Từ lúc này trở đi, liên lạc của Triệu Mục với bên ngoài đã hoàn toàn bị cắt
đứt, dù Triệu Minh Hùng xảy ra chuyện gì y cũng đều không biết.
Triệu Minh Hùng nào biết có trá ngụy, dẫn hơn một trăm thân vệ đến trạm chỉ
huy, khi bước vào đại sảnh, đột nhiên phát giác tát cả các thân vệ đều bị chặn
phía ngoài, cánh cửa lớn đóng sầm lại sau lưng.
Triệu Minh Hùng ngạc nhiên quát lớn, „Chuyện gì?"
vệ sĩ hai bên dấn lên, hơn mười thanh trường mâu kê thẳng vào những chỗ yếu
hại trên mình y.
Phía ngoài có tiếng cung nỏ và tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Hai người Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực bỗng nhiên đẩy cửa hông bước ra, đến trước
mặt y.
Triệu Minh Hùng mặt trắng bệch, nói, „Ðổng tướng quân! Sao lại làm thế này,
thuộc hạ đâu có gì sai sót."
Ðằng Dực lạnh lùng quát, „Cùng Triệu Mục cấu kết với người Tề, mật mưu tạo
phản không phải là sai sót hay sao?"
Mặt Triệu Minh Hùng càng khó coi hơn, run rẩy nói, „Các người vu oan cho ta!"
Hạng Thiếu Long bình tĩnh nói, „Dưới trạm chỉ huy của ngươi có địa đạo mới
đào, Triệu Minh Hùng ngươi đừng nói là không biết đấy!“
Triệu Minh Hùng nhớ đến thê nhi của mình trong nhà, hai chân mềm nhũn quỳ sụp
xuống.
Ðằng Dực ghét nhất là hạng người hèn hạ, lạnh lùng quát lớn, „Trói y lại!"
Huynh đệ tinh binh đoàn bỏ trường mâu bắt y trói lại thật chặt.
Hạng Thiếu Long bước đến trước mặt Triệu Minh Hùng, lạnh lùng nói, „Nếu ngươi
chấp nhận ngoan ngoãn hợp tác với bổn nhân, bổn tướng sẽ cho ngươi một con
đường sống, đưa ngươi và gia quyến ra khỏi thành, nếu ta có dối một lời, Ðổng
mã si này sẽ chết không toàn thây."
Triệu Minh Hùng giật mình ngẩng đầu lên, không thể tin vào tai mình được.
Ðằng Dực nói, „Ngươi phải nói ra cách liên lạc với Triệu Mục, chỉ cần chúng ta
biết lời ấy là thật, lập tức sẽ cho ngươi thoát ra cửa đông, lại còn tặng thêm
lương thực xe ngựa và văn kiện thông hành, người đâu, người đâu! Mở cửa cho
ta."
Cửa lớn mở ra, hơn một trăm gia quyến của Triệu Minh Hùng đều bị giải đến, ai
nấy đều hoảng hốt, nhưng đều mang theo hành lý.
Triệu Minh Hùng cảm kích nói, „Ðại ơn không thể đáp tạ, tiểu nhân đã phục, dù
Ðổng thành thủ có gì căn dặn, tiểu nhân tuyệt không dám chối từ."
Hạng Thiếu Long biết chiến thuật tâm lý đã thành công, nói, „Lập tức thả Triệu
huynh."
Dây trói được tháo ra.
Khi Triệu Minh Hùng đứng dậy, Ðằng Dực cười, „Trước tiên đưa Triệu phu nhân,
công tử lên xe, hộ tống ra khoảng rừng rậm ngoài thành. Không được vô lễ,
tránh làm phu nhân hoảng sợ."
Huynh đệ tinh binh đoàn dạ ran, giải người của Triệu gia ra ngoài.
Hạng Thiếu Long móc ra văn kiện thông hành, đưa cho Triệu Minh Hùng, chân
thành nói, „Ðừng để ý đến chuyện Hàm Ðan, chỉ cần Triệu huynh ngày đêm lên
đường, rời khỏi nước Triệu, nhất định sẽ an toàn sống khoảng đời còn lại, chắc
Triệu huynh không cần bổn nhân dạy phải làm gì."
Triệu Minh Hùng cảm kích đến nỗi rơi nước mát nói, „Tiểu nhân thật không còn
lời gì để nói."
Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực nhìn nhau, có Triệu Minh Hùng, kẻ đã biết rõ âm
mưu của Triệu Mục này toàn tâm toàn ý hợp tác, nào sợ Triệu Mục và người Tề
thoát khỏi cạm bẫy của bọn họ.
Triệu Minh Hùng được bọn Hạng Thiếu Long đưa đến trạm chỉ huy ở thành bắc, gọi
tất cả những kẻ cùng phe đảng với y lại, tuyên bố trung thành với Hạng Thiếu
Long.
Những kẻ ấy đều biết sự việc đã bại, vội vàng quỳ móp dưới đất xin tha tội.
Hạng Thiếu Long nói, „Nếu các ngươi có thể lập công chuộc tội, chỉ cần bổn
thành thủ không nói với đại vương, không ai biết các ngươi mưu phản, nhưng
phải tuyệt đối nghe lệnh bổn nhân, nếu không, không những các ngươi khó giữ
mạng mà còn liên lụy đến gia quyến nữa.
Bọn chúng đều vội vàng chấp nhận.
Trên đường đến cửa bắc, Triệu Minh Hùng đã khai toàn bộ kế hoạch, giờ đây
khống chế được cửa bắc là đã cầm chắc sự thắng trong tay.
Bọn tướng lĩnh phản loạn đều thấy người nhà lọt vào tay Hạng Thiếu Long, lại
thấy bọn họ ai nấy sĩ khí như mây, kế hoạch được chu toàn, biết thế mình đã
mất, ai cũng ngoan ngoãn hợp tác, được Triệu Minh Hùng căn dặn đều chia nhau
đi làm việc.
Hạng Thiếu Long sai Ðằng Dực giữ thành bắc, dắt bọn Kỷ Yên Nhiên, Thiện Nhu và
gần một trăm huynh đệ tinh binh đoàn rời thành bắc, còn áp giải theo Triệu
Minh Hùng.
Vừa quẹo vào một con đường, bọn Kinh Tuấn cùng hơn trăm người chặn lại.
Hai đội nhân mã hội họp giữa đường.
Kinh Tuấn vui mừng nói, „Ba người Cam Trúc, Lý Minh, Triệu Lệnh đều bị Thành
Tư bắt giữ, giờ đây toàn thành đã nằm trong tay chúng ta."
Ðây chính là chỗ thông minh của Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực, nếu gã ôm tất cả
mọi chuyện vào mình, nói không chừng sẽ khiến Hiếu Thành vương nghi ngờ, nên
đã chia một nửa việc cho cấm vệ phụ trách, Hiếu Thành vương bớt đi một nỗi lo.
Triệu Minh Hùng thấy bọn họ dẫn đầu, trong lòng cảm thấy hối hận, y sở dĩ chấp
nhận bán mạng cho Triệu Mục là vì trong lòng hận Hạng Thiếu Long đã cướp chức
vị thành thủ, điều quan trọng hơn là nghĩ âm mưu của Triệu Mục không thể thất
bai, nào ngờ ra nông nỗi như thế này.
Tiếng Hạng Thiếu Long vang lên trong tai y, „Giờ đây bổn thành thủ sẽ sai
người hộ tống Triệu huynh ra ngoài thành hội hợp với gia quyến, khi có tín
hiệu hỏa tiễn bắn lên trời, người của ta sẽ tự động thả Triệu huynh đi."
Triệu Minh Hùng hổ thẹn nói, „Không thể sánh vai tác chiến cùng Ðổng tướng
quân trong trận này thật là một chuyện đáng tiếc nhất của Triệu Minh Hùng."
Hạng Thiếu Long thân thiết vỗ vai gã, mỉm cười nói, „Triệu huynh bảo trọng."
Nói rồi thúc ngựa đi.
Kỷ Yên Nhiên bên cạnh gã nói, „Kỳ mưu diệu kế của Ðổng tướng quân khiến cho
Yên Nhiên được mở rộng tầm mắt, khâm phục vô cùng."
Còn Thiện Nhu thì bĩu môi, „Người này chẳng qua có chút tà môn, Yên Nhiên
không cần phải khâm phục y."
Hạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên nhìn nhau rồi bật cười.
Dưới ánh phong đăng, con dường trong cổ thành rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng vó
ngựa khô khốc.
Hai mỹ nhân đi hai bên càng khiến cho Hạng Thiếu Long cảm thấy như đang mơ,
ngày nào mới đến Hàm Ðan, nào ngờ Hàm Ðan lại rơi vào tay gã, do gã quyết định
vận mệnh của tòa thành cổ xinh đẹp này.
Bất đồ nhớ lại quá khứ trong thế kỷ XXI, lòng dạ rối bời, tiếng bước chân làm
gã bừng tỉnh.
Triệu Bá từ trong bóng tối bước ra gọi gã.
Hạng Thiếu Long xuống ngựa, cười nói, „Chào quán chủ!"
Kỷ Yên Nhiên sợ y nhận ra nên xuống ngựa phía bên kia, tránh qua một bên.
Triệu Bá không nhận ra, vui vẻ nói, „Tất cả đều được sắp xếp ổn thỏa, hầu phủ
đã bị bao vây trùng trùng, đảm bảo không ai thoát ra được."
Hạng Thiếu Long nói, „Chuyện tấn công hầu phủ do quán chủ toàn quyền phụ
trách, khi thấy tín hiệu hỏa tiễn bắn lên trời, người của Triệu Mục sẽ tấn
công ra, cùng với người Tề chia nhau đánh vào hoàng cung, lúc ấy lại đánh phủ
đầu Nhưng dù tình thế phát triển thế nào, thấy hỏa tiễn của mạt tướng bắn lên,
xin đừng tấn công hầu phủ, bởi vì ta được lệnh của đại vương, thân chinh lẻn
vào hầu phủ, bắt sống tên gian tặc Triệu Mục."
Triệu Bá biết mình đã trở thành tổng chỉ huy, có nghĩa là Hạng Thiếu Long đã
dúi công lao ấy vào tay mình, nên vui mừng nghe theo.
Hạng Thiếu Long nói, „Khẩu lệnh của đêm nay sẽ đổi thành đại vương vạn tuế,
không dùng người Tần tất bại nữa, đừng để thoát bất cứ tên nào, được rồi! Thời
gian không nhiều nữa, chúng ta hãy mang ký hiệu lên người."
Phất tay một cái, bọn thủ hạ rút ra một mảnh khăn đỏ đã chuẩn bị sẵn, cột lên
cánh tay phải.
Còn Triệu Bá thì vui mừng bỏ đi.
Bọn Hạng Thiếu Long đi bộ đến nơi gần hầu phủ, lúc ấy ba ngàn thành vệ tinh
nhuệ lại thêm mấy tên thủ hạ của Triệu Bá đều đã vào sẵn vị trí bao vây hầu
phủ, còn đội chủ lực tiến về phía hoàng cung.
Ai nấy đều đã đeo mảnh khăn đỏ để phân biệt địch ta.
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ lần này xem Triệu Mục nhà ngươi có thể chạy đi đâu.
Rồi hạ lệnh, „Tiểu Tuấn."
Kinh Tuấn khom người nói, „Xin thành thủ căn dặn!"
Hạng Thiếu Long bật cười, nói, „Lên đường đi!"
Kinh Tuấn dạ một tiếng, dắt theo hơn mười huynh đệ tinh binh đoàn đi.
Lúc này Triệu Bá cũng sắp xếp ổn thỏa, đến bên gã bàn bạc cho kỹ, khiến Kỷ Yên
Nhiên hoảng hốt nấp trong đám đông.
Triệu Bá đắc ý nói, „Bọn chúng tôi đã chuẩn bị hai xe công thành, đảm bảo
trong chốc lát có thể phá được tường thành hầu phủ, lúc ấy bọn chúng cũng
không thể tử thủ nổi."
Hạng Thiếu Long sợ y nóng lòng cầu thắng nên dặn dò y phải theo tín hiệu mà
hành sự.
Triệu Bá lúc này phục gã sát đất, không cảm thấy buồn lòng mà gật đầu lia lịa.
Hơn một canh giờ sau, Hạng Thiếu Long thấy thời gian cũng sắp đến, lệnh cho
Triệu Bá vào vị trí, còn mình thì dẫn huynh đệ trong tinh binh đoàn cùng Thiện
Nhu lẻn vào hầu phủ, ẩn mình nơi bụi rậm gần lối thoát của thủy đạo.
Bọn Kinh Tuấn thì vội vàng chuẩn bị bao cát, ném xuống dòng nước, chặn dòng
nước lại, lại dẫn nước đến nơi khác, không thể chảy vào trong phủ.
Khi Hạng Thiếu Long nghĩ đến dòng nước trong phủ sẽ cạn xuống, bùm một tiếng,
chỉ thấy một ngọn hỏa tiễn ở thành bắc phóng lên trời, nổ ra thành muôn ngàn
đóa hoa, bay xuống như mưa, hiện rõ mồn một trong đêm đen.
Kỷ Yên Nhiên ngửa mặt nhìn bầu trời, than, „Bọn tiên phong của người Tề đã
vào."
Bỗng có tiếng động lạ vang lên, Phố Bố người ướt nhẹp, lóp ngóp chui ra từ
thủy đạo.
Bọn Kinh Tuấn vội vàng kéo y lên.
Phố Bố nói, „Triệu Mục đã trúng kế, không hề biết bên ngoài đã xảy ra chuyện."
Hạng Thiếu Long hỏi, „Y có thân chinh tấn công hoàng cung không?"
Phố Bố nói, „Tên nhát gan ấy làm sao dám mạo hiểm, nếu không cũng không cần
rúc trong bí đạo."
Ðằng Dực nói, „Lối ra vào thủy đạo có người canh giữ không?"
Phố Bố nói, „Tất cả mọi người đều tập trung ở quảng trường, chuẩn bị đánh vào
hoàng cung, giờ đây không còn ai canh giữ nữa."
Hạng Thiếu Long nói, „Tình hình các vị huynh đệ thế nào?"
Kinh Tuấn đưa bộ quần áo khô cho Phố Bố thay, khiến cho hai thiếu nữ hoảng hốt
quay người né tránh.
Phố Bố thay xong liền nói, „Bọn họ đều biết ứng biến, điều hay là Triệu Mục
cho bọn họ vào một nhóm, do tiểu nhân và Lưu Sào chỉ huy, tiến thối cũng rất
dễ dàng."
Trong hầu phủ tuy im hơi lặng tiếng, nhưng ai cũng biết đại quân của Triệu Mục
đã lên đường đến hoàng cung, bọn người ấy sẽ thay quân phục của cấm vệ, đặt ra
sách lược tấn công chu toàn, nếu không có chuẩn bị, lại thêm nội ứng, cơ hội
thành công quả thực rất cao.
Hạng Thiếu Long thấy nước đã được chặn lại, lộ ra đáy sông, hạ lệnh, „Tiến
vào!"
Kinh Tuấn đã chờ lâu, nghe hiệu lệnh thì xông lên trước, những huynh đệ khác
cũng chui vào.
Phố Bố thấy bọn họ tay chân đều lanh lẹ, miệng khen không ngớt.
Thiện Nhu hừ một tiếng, xông lên phía trước.
Hạng Thiếu Long đưa tay ôm ngang eo Kỷ Yên Nhiên cười nói, „Kỷ tiểu thư có cần
theo Hạng Thiếu Long này chui vào thủy đạo không?
Phố Bố lúc này mới biết tên tiểu binh ấy là ai, nhờ ánh trăng mới thấy được vẻ
đẹp của Kỷ Yên Nhiên nên trố mắt ra nhìn.
Mỹ nữ ấy dịu dàng nói, „Dù lên núi đao hay vào rừng tên cũng chẳng sao, huống
chi chỉ là chui vào trong thủy đạo."
Hạng Thiếu Long thầm tính thời gian, biết người của Triệu Mục đã sa vào thiên
la địa võng mà Triệu Bá đã giăng sẵn, vừa đến lúc toàn bộ bọn họ đã vào trong
phủ, thở phào nói, „Ðã đến lượt chúng ta!"
Ðột nhiên ở thành bắc có tiếng la hét vang trời, không cần nói cũng biết cấm
vệ quân của Thành Tư và thành vệ của Ðằng Dực, trước sau đánh thẳng vào người
Tề đã vào thành qua địa đạo, chỉ là không biết Tề binh ấy phải chăng do Ðản Sở
cầm đầu, nếu là như thế, Ðiền Ðan đêm nay đã mất một ái tướng.
Hành động đêm nay ngoài bắt sống Triệu Mục, tinh binh đoàn của gã không hề
tham chiến, như thế không cần phải mất một người nào mà vẫn có thể bắt sống
Triệu Mục quay về Hàm Dương, thật gã cũng không ngờ nổi.
Kỷ Yên Nhiên đẩy Hạng Thiếu Long, gã mới bừng tỉnh, nhảy xuống đáy sông.
Kỷ Yên Nhiên và Hạng Thiếu Long lần lượt chui lên bờ, mọi người đã đợi sẵn,
tên cũng đã lắp vào nỏ.
Bọn năm mươi huynh đệ của Lưu Sào đang chờ họ, ai nấy tinh thần đều hăng hái.
Hạng Thiếu Long đã trở thành nhân vật nổi danh thiên hạ, có thể đi theo chủ
tốt thế này, bọn họ đều rất vui mừng.
Thiện Nhu nóng lòng kêu lên, „Nhanh lên!"
Hạng Thiếu Long đang định lên tiếng thì phía hoàng cung đã vang lên tiếng gào
thét.
Hạng Thiếu Long hạ lệnh, „Không được giết hại kẻ yếu đuối, Phố Bố dẫn đường,
tiến lên!"
Phố Bố rút thanh trường kiếm đi đầu, dẫn bọn Hạng Thiếu Long vào trong phủ.
Vừa tiến vào trường lang trong hoa viên, khi hơn mười tên gia tướng đang dắt
chó canh giữ đột nhiên thấy nhiều người như thế xông vào, ngạc nhiên cả kinh,
tên đã bắn tới như mưa, cả người lẫn chó đều ngã gục.
Hơn trăm người bày thành trận thế, xông vào nội phủ của Triệu Mục.
Bọn lính canh không kịp phòng bị đều trúng tên ngã xuống, cả cơ hội chống trả
cũng không có.
Bọn gia bộc nô tỳ vì được lệnh Triệu Mục nên đều nấp trong phòng, tránh cho
Hạng Thiếu Long được nỗi lo lắng.
Bọn họ thấy người là giết, hành động nhanh chóng, hơn hai trăm tên phủ vệ đều
bị giết sạch không còn một mống.
Triệu Mục lúc này đang ở trong phủ chờ đợi tin thắng trận mà vẫn không biết
nguy hiểm đang đến gần, vừa thấy một đám đại hán do Phố Bố dẫn đầu vào trong
sảnh thì hoảng hốt đứng dậy, hơn mười tên thân vệ trong sảnh đã trúng tên ngã
xuống.
Triệu Mục vội vàng rút kiếm, Thiện Nhu đối mặt với kẻ thù, giận lắm xông lên,
thừa cơ lúc y chưa đứng vững thì chém bay thanh trường kiếm, tung một cước
khiến y té lăn xuống đất.
Năm sáu huynh đệ xông lên trói nghiến y lại.
"Bốp, bốp."
Thiện Nhu tát liền hai cái vào mặt y rồi mắng, „Tên gian tặc có nhận ra bổn
tiểu thư là ai chăng? Ta chính là tiểu thư của Thiện đại phu nước Tề, ngươi có
nhớ hại ta nhà tan cửa nát hay không?"
Hai má Triệu Mục còn in dấu bàn tay, khóe niễng rườm máu, mơ hồ nhìn Thiện
Nhu.
Hạng Thiếu Long bước đến trước mặt y, mỉm cười nói, „Hầu gia khoẻ chứ?"
Triệu Mục giật mình, quát lớn, „Ðổng Khuông! Ngươi hay lắm!"
Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói, „Ta không phải là Ðổng Khuông!"
Triệu Mục lại kêu ối chao, té ra là bị Thiện Nhu đá thêm một cước nữa.
"Vương Trác! Ta đã sớm đoán ngươi là hạng đê tiện thấy lợi quên nghĩa."
Hạng Thiếu Long cười lớn, nói bằng giọng thật của mình, „Ta cũng chẳng phải là
Vương Trác!"
Triệu Mục run rẩy nói, „Ngươi là..."
Hạng Thiếu Long gỡ mặt nạ xuống, ra lệnh cho người bên cạnh, „Theo kế hành
sự!"
Triệu Mục thấy mặt thật của gã, hừ một tiếng mà không nói gì.
Hạng Thiếu Long lạnh lùng cười, „Ngày trước khi ngươi hãm hại nữ nhân của Hạng
Thiếu Long này có nghĩ đến hậu quả có ngày hôm nay chăng?"
Kinh Tuấn xông lên phía trước, đấm thẳng vào bụng y, khiến y quy xuống.
Kỷ Yên Nhiên đứng một góc kêu lên, „Ðã tìm được lối vào bí đạo!"
Hạng Thiếu Long xoay sang Kinh Tuấn, „Ðệ đi trước, thám thính tình hình rồi
chúng ta sẽ đến sau, còn chưa tháo mặt nạ!"
"Binh."
Triệu Mục lại bị Thiện Nhu đá một cước nữa, té sấp xuống đất, vẻ mặt rất đau
đớn.
Kinh Tuấn tháo mặt nạ xuống đưa cho thủ hạ rồi dẫn hơn mười người tiến vào địa
đạo.
Hạng Thiếu Long kéo tay Thiện Nhu ngăn nàng lại.
Thiện Nhu ngả vào lòng gã rồi khóc òa lên.
Hạng Thiếu Long biết tâm tình của nàng, âu yếm dỗ dành một hồi rồi quay sang
thủ hạ dặn dò, „Ðem mặt nạ này mang vào cho hai kẻ giống ta và Tuấn gia, sau
đó hỏa thiêu nội phủ, cẩn thận đừng để bọn địch bên ngoài tường quay vào.
Bọn thủ hạ dạ ran đi ngay.
Thiện Nhu khóc xong thì hạ giọng nói, „Thiếp muốn giết Triệu Mục."
Khi Hạng Thiếu Long đang ngây ra như phỗng thì Thiện Nhu cười khúc khích nói,
„Xem bộ dạng chàng kìa, người ta chỉ dọa chàng thôi." Rồi rời khỏi lòng gã,
mặt đỏ ửng trông rất lúng túng.
Kỷ Yên Nhiên đến bên gã, cùng lắng nghe tiếng gào thét từ hoàng cung vọng đến.
Bọn Lưu Sào quen đường nên chỉ trong chốc lát tìm được một đống chất đốt lớn,
đặt ở các nơi, chỉ cần nổi lửa thì đừng hòng kẻ nào xông vào cứu hỏa, lúc này
Kinh Tuấn vào báo địa đạo đã thông suốt.
Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn, sai người bịt mồm Triệu Mục lại, khiêng y vào
địa đạo. Rồi hạ lệnh, mọi người quăng hơn mười mồi lửa vào trong đống củi, nhà
cửa thời này đều bằng gỗ nên nếu nổi lửa thì thần tiên cũng không còn cách nào
cứu nổi. Trước khi vào địa đạo, Hạng Thiếu Long lại bắn lên một ngọn tín hiệu
hỏa tiễn nữa.
Triệu Bá biết thời gian tấn công hầu phủ đã đến.
Khi bọn chúng tấn công vào phủ, sẽ phát hiện toàn phủ chìm trong biển lửa,
xong chuyện, với hàng trăm thi thể cũng rất khó nhận ra đâu là Triệu Mục.
Hoặc cũng có lẽ tìm ra được hai thi thể giống Ðổng Khuông và Kinh Tuấn, đều
tưởng rằng bọn họ bị thiêu cháy, cùng chết với Triệu Mục.
Còn chuyện vì sao lửa cháy đến nỗi không thể dập tắt được đương nhiên là vì
Triệu Mục đã sắp đặt củi trong phủ, tạo phản không xong thì tự thiêu cháy
mình, nào ngờ chỉ do một tay Ðổng Khuông tạo nên.
Trên dưới Hàm Ðan đều sẽ nhớ về gã, nhưng không phải là Hạng Thiếu Long, mà là
mã si Ðổng Khuông nức danh một thời.
Nếu có một ngày người Triệu biết Ðổng Khuông thật sự vẫn ở nước Sở, e rằng bọn
họ cũng khó mà tin được.
Còn Ðằng Dực, cũng tìm một cái xác, để mang mặt nạ của mình vào, trừ phi có
người dám động đến thi thể, nếu không sẽ chẳng ai biết được bí mật này.
Lối ra của địa đạo là ở hậu viên, mọi người vui mừng đi theo đường đã định
sẵn, tránh hai chiến trường ở thành bắc và ngoài hoàng cung, âm thầm đến cửa
bắc.
Ðằng Dực dẫn hơn mười huynh đệ đến cửa thành tiếp ứng cho bọn họ, thấy Hạng
Thiếu Long thì cười nói, „Hầu gia thật có lòng, rảnh rỗi đến thăm bọn tiểu
nhân."
Rồi dắt mọi người lên ngựa xông ra thành, lại còn bảo với tướng lĩnh giữ
thành, „Các vị hãy giữ cửa thành cho kỹ, ta dắt người đuổi theo kẻ địch."
Ðại đội nhân mã tiến thẳng lên đường.
Bầu trời đầy sao khiến ai nấy đều thoải mái trong lòng.
Ra đến bình nguyên, mọi người đi về hướng tây, đó chính là hướng nước Tần.
Ði được năm sáu dặm đường, thì Hạng Thiếu Long trèo lên một gò cao, quay đầu
nhìn lại hướng Hàm Ðan.
Lúc bấy giờ có tiếng vó ngựa, Ô Trác và Ô Quả dẫn hơn mười huynh đệ đã đuổi
kịp theo họ, nhìn thấy Triệu Mục đang bị trói chặt như khúc bánh chưng, ai nấy
đều vui mừng.
Hạng Thiếu Long nhìn mọi người, cao giọng nói, „Mọi người đã tề tựu đủ chưa?"
Bọn huynh đệ đều dạ ran.
Hạng Thiếu Long cười lớn nói, „Chúng ta hãy về nhà thôi!" rồi giương roi quất
nhẹ lên ngựa. Con chiến mã chạy xuống gò nhỏ. Hai thiếu nữ líu ríu liên hồi,
đuổi sát theo nhau. Mọi người đều quát lớn thúc ngựa phóng nhanh. Ðoàn nhân mã
nhanh chóng biến vào trong thảo nguyên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận