Tầm Tần Ký
Chương 285 - Tiếp Thu Hàm Dương
Ðêm ấy Hạng Thiếu Long vào gặp tiểu Bàn, tỏ ý muốn phái Kinh Tuấn dẫn người về
Hàm Dương để giúp cho Ðằng Dực đối phó Lã Bất Vi.
Tiểu Bàn từ chối không được, chỉ đành chấp thuận. Nhờ đó Hạng Thiếu Long có
thể sắp xếp thuyền bè, không sợ ai nghi ngờ hoặc điều tra.
Ðến sáng hôm sau, Cầm Thanh đến gặp tiểu Bàn, bảo nhận được thông báo của thái
hậu, muốn đến cung Ðại Trịnh ở mây ngày.
Tiểu Bàn không biết có trá ngụy, lại bị Cầm Thanh nài nỉ, chỉ đành chấp nhận.
Lúc ấy Cầm Thanh, Kỷ Yên Nhiên được tám chiến sĩ Ô gia giả thành tùy tùng hộ
tống, hiên ngang rời khỏi cung Kỳ Niên, trên đường hội họp với Hạng Thiếu Long
thì hóa thân thành tùy tùng của Kinh Tuấn, giấu xe ngựa ở chỗ kín xong thì ra
khỏi thành lên thuyền.
Thuyền đi thuận dòng xuống phía hạ lưu, lại thêm thuận gió, chỉ nửa ngày thì
đã đến Hàm Dương. Bọn họ đã hẹn nhau, chờ nửa canh giờ thì Ðằng Dực, Ðào
Phương và Tiêu Nguyệt Ðàm chạy đến, thấy Cầm Thanh và Kỷ Yên Nhiên cùng quay
về thì vui mừng ra mặt, sĩ khí tăng lên.
Ðằng Dực cười nói, „Tất cả đã sắp xếp xong, chỉ đợi thượng tướng quân quay về
chủ trì đại cuộc."
Hạng Thiếu Long mỉm cười vỗ vào tay Ðằng Dực nói, „Nhị ca lại trêu đệ, chắc là
đang vui lắm đây! Lần này chúng ta chỉ có thể ở lại hai ngày, cho nên cần phải
lập tức hành động."
Kỷ Yên Nhiên hỏi Tiêu Nguyệt Ðàm, „Phía bên Đồ tổng quản có tin tức gì không?"
Tiêu Nguyệt Ðàm đáp, „Ðồ công cùng với hơn ba trăm người đã sắp xếp ổn thỏa,
chỉ cần chúng ta thông báo một tiếng, ông ta sẽ lập tức hạ độc."
Ðằng Dực nói, „Sự phối hợp về thời gian rất quan trọng, khi Đồ tổng quản hạ
độc, chúng ta phải đoạt binh quyền của Hứa Thương, như vậy mới giúp cho Đồ
tổng quản và người nhà của ông ta an toàn rời khỏi thành, lại không để cho Lã
tặc thoát khỏi lòng bàn tay của ta."
Tiêu Nguyệt Ðàm chép miệng, „Ðó chính là chỗ tuyệt vời của kế hoạnh hạ độc
này, loại thuốc này dược tính rất mạnh, khi uống vào không đầy một khắc thì sẽ
phát tác. Ðể nhiều người trúng độc, chỉ có thể hạ độc trước buổi cơm tối,
nhưng có bao nhiêu người sẽ bị trúng độc, rất khó khẳng định."
Kinh Tuấn nói, „Chỉ cần chúng ta bao vây trùng trùng phủ trọng phụ, không sợ
Lã Bất Vi chạy trốn."
Hạng Thiếu Long nói, „Ðồ tổng quản có biết lối ra vào cửa đường hầm bí mật
trong phủ trọng phụ không?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Khi lão tặc xây phủ, Đồ công không được trọng dụng, chỉ
phụ trách mua nguyên vật liệu, cho nên không hề biết chuyện này."
Hạng Thiếu Long nói, „Ðã là như thế, chúng ta chỉ đành phái người đặt các trạm
canh gác ở ngoài thành! Trừ phi chúng ta có vương lệnh của bị vương trong tay,
nếu không không thể cấm y rời khỏi thành. Tướng lĩnh của đô ky quân sẽ vì thế
mà sinh nghi, cho nên chúng ta chỉ đành tự mình truy sát y."
Rồi quay sang Cầm Thanh nói, „Thanh muội hãy cùng Ðào công quay về Ô phủ, xem
thử nên dắt ai đi theo, còn những người khác thì cho giải tán, sau đó lập tức
đến mục trường chờ đợi tin vui của chúng tôi."
Cầm Thanh đã cảm nhận được không khí khẩn trương, cắn môi gật đầu.
Kỷ Yên Nhiên hỏi Ðằng Dực, „ở gần đây có nhìn thấy bóng dáng của kẻ địch hay
không?"
Mọi người đều hiểu kẻ địch mà nàng nói chính là bốn vạn đại quân của úy Liêu,
ánh mắt tập trung về phía Ðằng Dực.
Ðằng Dực nói với vẻ nghi hoặc, „Huynh cũng lấy làm lạ về chuyện này, bởi vì
không thấy bóng dáng của bọn chúng."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Giờ đây chúng ta phải chạy đua với thời gian, theo ta
thấy đại quân của úy Liêu chắc là đang đóng ở một nơi nào đó trên thượng du,
chỉ chờ lệnh của Doanh Chính, thì trong thời gian ngắn nhất có thể đến được
Hàm Dương. Chỉ cần chúng ta hành động nhanh chóng, thì trước khi quân của úy
Liêu đến, chúng ta đã an toàn rời khỏi đây."
Hạng Thiếu Long yên lòng nói, „Thời gian hành động đã đến."
Hạng Thiếu Long vẫn mang hình dáng bên ngoài của Ô Quả để vào thành, đến đô ky
quan thuộc mới quay lại bộ mặt thật của mình, đồng thời gọi hơn một trăm tướng
lĩnh của cấm vệ quân và đô ky quân đưa ra tấm hổ phù, bảo rằng phụng lệnh của
bị quân, quay về để thống lĩnh ba quân trong thành, đề phóng có người làm
loạn.
Các tướng đã nghe tin hai đảng Lã, Lao cấu kết, lại thêm Hạng Thiếu Long trước
nay là đại tướng tâm phúc của Tiểu Bàn, thanh vọng của bản thân lại cao, lại
thêm đưa ra tấm hổ phù, nào nghi ngờ y, ai nấy cũng thề chết tận trung.
Tất cả đã sắp xếp ổn thỏa xong, bọn Hạng Thiếu Long lập tức đến đô vệ quan
quen thuộc.
Lúc này nhà nhà vừa mới lên đèn, trong thành rất yên bình, không hề biết có
chuyện lớn sắp xảy ra.
Hạng Thiếu Long trước tiên hạ lệnh cấm vệ quân và đô ky quân bao vây quan
thuộc trùng trùng, rồi mới dẫn tùy tùng và Ðằng Dực, Kinh Tuấn, Kỷ Yên Nhiên,
Tiêu Nguyệt Ðàm vào trong.
Quân giữ cửa chưa kịp thông báo thì đã bị bọn họ chế phục. Lúc này Hứa Thương
và các tướng đang nghị sự trong chủ đường, ngạc nhiên khi thấy Hạng Thiếu Long
xông vào, chưa kịp phản ứng thì mấy chục cung nỏ đã chĩa thẳng vào Hứa Thương
và thủ hạ lập tức biến sắc. Ngay cả cơ hội rút kiếm cũng không có. Sự việc xảy
ra thật bất ngờ, y nghĩ Hạng Thiếu Long lẽ ra giờ này đang ở ưng Ðô.
Hứa Thương vẫn giữ bình tĩnh, trầm giọng hỏi, „Thượng tướng quân làm thế này
là có ý gì?"
Hạng Thiếu Long chờ thuộc hạ tước xong vũ khí của bọn họ, rồi mới đưa ra tấm
hổ phù nói, „Bổn soái phụng lệnh của bị quân đến đây tiếp quản đô vệ quân từ
khắc này, ai dám không phục?"
Hứa Thương nhìn thấy tấm hổ phù, lập tức biết thế mình đã hết cho nên chủ đành
im lặng.
Hạng Thiếu Long thấy khống chế được tình thế, hạ lệnh, „Hãy nhốt tất cả những
kẻ khác vào trong nhà lao cho bổn soái, để một mình Hứa thống lĩnh ở đây."
Khi chỉ còn một mình Hứa Thương, Hạng Thiếu Long ngồi vào ghế lệnh cho y ngồi
xuống bên cạnh, Ðằng Dực và Kinh Tuấn thù giữ lấy binh phù thống lĩnh của Hứa
Thương xong, vội vàng đi tiếp thu đô vệ quân.
Hứa Thương cười khổ nói, „Ngươi đã thắng."
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Lịch sử đã định như thế, Hạng Thiếu Long này
chỉ phụ trách chấp hành mà thôi, tù lúc Lã Bất Vi hạ độc giết chết tiên vương,
số mệnh đã định trước y sẽ có kết quả thê thảm. Không biết Hứa huynh có quan
tâm đến kết cuộc của mình không?"
Trong mắt Hứa Thương lướt qua tia hi vọng nói, „Thượng tướng quân chịu thả
ta?"
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Hứa huynh chắc biết rằng tại hạ không phải là kẻ
tàn nhẫn háo sát. Ngay cả Quản Trung Tà và tam tiểu thư ta cũng thả cho bọn họ
đi. Lúc này chắc bọn họ đã đến biên giới nước Sở, cho nên giờ đây ta rất muốn
biết tâm ý của Hứa huynh."
Nghe tin Quản Trung Tà thất bại và được thả đi, Hứa Thương hoàn toàn sụp đổ,
chép miệng, „Thượng tướng quân quả nhiên là vô địch thần tướng, rốt cuộc ngài
muốn tại hạ làm thế nào?"
Hạng Thiếu Long nói, „Chỉ cần Hứa huynh cho ta biết Lã Bất Vi đến khi nguy cấp
thì bỏ chạy về hướng nào, ta sẽ lập tức đưa Hứa huynh và người nhà rời khỏi
thành."
Khi Hứa Thương đang còn trầm ngâm do dự, Hạng Thiếu Long nói, „Nếu Hứa huynh
còn muốn nghe lời ca tiếng hát của Lan Cung Viên thì phải lập tức quyết định."
Kỷ Yên Nhiên dịu dàng nói, „Lã Bất Vi dù cho thoát khỏi thành, rốt cuộc cũng
phải chết, Hứa huynh đừng bỏ đi cơ hội tốt này."
Tiêu Nguyệt Ðàm bình thản nói, „Bổn nhân là Tiêu Nguyệt Ðàm, chắc Hứa huynh đã
nghe qua tên của bổn nhân!"
Hứa Thương ngạc nhiên quay nhìn Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Chẳng phải ông đã chết
rồi sao?"
Tiêu Nguyệt Ðàm gằn giọng nói, „Nếu không giả chết, Lã Bất Vi nào chịu tha cho
ta? Ngươi tưởng rằng Lã Bất Vi thật sự coi trọng người hay sao? Thủ hạ của Lã
Bất Vi đều là con cờ của y, lúc nào y cũng có thể hy sinh các người, ngươi đã
hiểu chưa?"
Hứa Thương rốt cuộc đã khuất phục nói, „Trong phòng ngủ của trọng phụ có lối
vào của bí đạo, có thể thông đến một tòa nhà lớn ở Bách Thông Nhai của thành
nam, tại hạ chỉ biết thế thôi."
Hạng Thiếu Long mừng rỡ đứng dậy, thời cơ giết Lã Bất Vi đã đã đợi mười năm,
cuối cũng đã đến. Bọn Hạng Thiếu Long vây quanh lối vào của địa đạo, ai nấy
đều thắc mắc. Hai canh giờ trước Đồ Tiên đã dắt theo bọn Ðằng Dực, Kinh Tuấn
vào trong phủ trọng phụ, những người này bị trúng thuốc mê nằm la liệt, nhưng
tìm không ra Lã Bất Vi, chắc là chạy thoát ra từ địa đạo.
Nhưng giờ đây vẫn chưa có tin tức gì, chả lẽ y vẫn còn dám trốn trong thành?
Chẳng hợp lí chút nào.
Kinh Tuấn nói, „Chúng ta cứ rà soát trong toàn thành, xem ý có thể trốn đi
đâu?"
Đồ Tiên nói, „Hay là chúng ta tra xét căn nhà trống ấy trước, nếu như ta đoán
không sai, căn nhà trống ấy lại có một đường hầm bí mật nữa, thông ra tường
thành, có lẽ nơi đó lại có thêm bí đạo dẫn ra khỏi thành."
Ðằng Dực phất tay, mọi người vội triển khai hành động.
Kỷ Yên Nhiên chép miệng, „Lã tặc tất không nỡ bỏ gia sản của mình, đi bằng địa
đạo sẽ không nhanh bằng đường bộ, hay là chúng ta hãy đánh cược một lần, y
chắc chắn đã rời khỏi địa đạo, thoát ra biên giới bằng đường bộ, bởi vì đường
thủy ở Hàm Dương đã bị chúng ta nắm trong tay."
Hạng Thiếu Long cương quyết hạ lệnh, „Không cần truy xét nữa, chúng ta lập tức
ra khỏi thành."
Bọn Hạng Thiếu Long vội vàng phóng ngựa về biên giới nước Triệu.
Khi ra khỏi thành được một dặm, phát hiện có dấu chân người trong đó có những
dấu in rất sâu, chứng tỏ là có mang theo vật nặng.
Mọi người đều vui mừng.
Kinh Tuấn nhíu mày, „Chỉ nhìn dấu chân ngựa, đối phương có ít nhất hai ngàn,
thực lực hơn hẳn chúng ta."
Ðằng Dực nói, „Khi đã tháo chạy còn gì dũng khí nữa, trong đó lại có đàn bà
trẻ con, cần gì phải sợ?"
Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói, „Gia tướng của Lã phủ toàn là cao thủ, giả sử
chúng ta bám đuổi theo, bọn chúng có thể nghe tiếng vó ngựa mà đoán được hư
thực của chúng ta, rồi sau đó quay đầu lại liều mạng. Chúng ta tuy chưa chắc
bại, nhưng cũng khó tránh thương vong, cho nên đây không phải là thượng sách."
Kỷ Yên Nhiên nói, „Giả sử chúng ta đoán được lộ tuyến bỏ chạy của Lã tặc, rồi
dùng khinh ky mã đi trước một bước mai phục ở phía trước, rồi sau đó đánh chặn
đầu Lã tặc, như thế không sợ đối phương biết chúng ta ít người, mà lại còn nắm
chắc phần thắng hơn."
Đồ Tiên hiểu rõ tình trạng của Lã Bất Vi nói, „Theo hướng của dấu chân ngựa,
bọn chúng có lẽ sẽ chạy đến trấn Ngô Sương ở hạ du, trấn phủ ở nơi này là tâm
phúc của y, đến đó có thể dùng thuyền thuận con nước ra phía đông, nếu không
đi bằng đường bộ thì làm sao chạy nhanh được."
Ðằng Dực cả mừng nói, „Trên đường đến Ngô Sương có một nơi gọi là hẻm Cuồng
Phong, đó là con đường chắc chắn phải qua, chúng ta hãy đi đường vòng đến đó,
rồi đợi đại giá của trọng phụ vậy."
Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn, „Trồng xuống nhân gì sẽ kết được quả ấy, lần
này cùng nhờ Đồ gia hiểu được Lã Bất Vi."
"Ðâu dám, đâu dám. Mời Ðằng tướng quân dẫn quân đi trước, „ Đồ Tiên cười nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận