Tầm Tần Ký

Chương 29 - Ðại phá địch quân




Hạng Thiếu Long về trại của mình thay bộ dạ hành, gài đai có cắm kim châm vào
eo, lại móc thêm công cụ leo núi, lưng đeo nỏ, bước ra phía sau trại.
Ngang qua trại Triệu Thiên, gã nén không được gọi, „Công chúa!“
Tiếng trống ngày càng gấp, rõ ràng kẻ địch sắp tấn công.
"Tùng tùng tùng..."
Tiếng trống vang lên từng hồi như tiếng gọi của tử thần.
Triệu Thiên chẳng biết có phải đang nhớ đến Hạng Thiếu Long hay không, nghe
tiếng gọi của gã liền vừa mừng vừa lo gọi lớn, „Thiếu Long! Sao chàng lại ở
đây? ô!"
Nàng chợt nhìn thấy bộ dạ hành trên người gã.
Hạng Thiếu Long nhìn nàng có vẻ đáng yêu như Ô Ðình Phương, nhìn vẻ đẹp ngây
thơ của nàng, mối thâm tình tù lâu chất chứa trong lòng nay tuôn trào, gã mỉm
cười nói, „Giờ đây ta đi tử chiến với quân địch, công chúa có khích lệ ta
không?"
Triệu Thiên giật mình, ánh mắt lộ vẻ sùng bái, ngẩng đầu lên, dấu môi, lặng lẽ
chờ nụ hôn đầu tiên mà không hề e ngại.
Hạng Thiếu Long trong lòng tràn trề ân tình, hôn lên đôi môi của nàng, đưa hai
tay ôm lấy nàng vào lòng, từ khắc ấy gã nguyện lòng sẽ bảo vệ cho nàng..
Bỗng có tiếng kêu thét rầm trời.
Kẻ địch bắt đầu tấn công ở phía ngoài thành đất.
Hạng Thiếu Long và Triệu Thiên hình như không nghe được điều gì, hoàn toàn
chìm đắm trong ngọt ngào.
Hạng Thiếu Long buông Triệu Thiên, mỉm cười, „Ðược một nụ hôn này! Hạng Thiếu
Long ta có lòng tin sẽ bảo vệ được công chúa cho đến hết đời này."
Khi Triệu Thiên đang còn ngây ngất, Hạng Thiếu Long đã biến vào trong đêm tối.
Gió bấc thổi ù ù.
Hạng Thiếu Long từng bước bò lên núi bằng móc câu, gã chỉ dựa vào trí nhớ, cảm
giác của mình mò mẫm từng bước chân, sau khi bò qua sườn núi thì đột nhập vào
hậu phương của quân địch mà thần không biết, quỷ không hay.
Gã từng được huấn luyện quân sự ở thế kỷ XXI, đang đêm cướp trại như thế này
đối với gã là trò trẻ con.
Không cần mặc bộ áo giáp nặng gần trăm cân, gã dang rộng hai cánh như một con
chim, thoắt cái đã chuyển về hướng hậu phương của quân địch, doanh trại của
quân địch là“thổ phương trận", tức là các trại sẽ sắp xếp thành một hình vuông
từ ngoài vào trong có năm lớp.
Doanh trại chứa lương thực đặt ở phía sau, tiếp theo là hai chuồng lớn nhốt
hàng trăm thớt ngựa chiến.
Tình thế bên kia càng lúc càng khẩn trương, doanh trại của địch thì lại an
toàn im lặng, củi lửa lạnh tanh. Xem ra bọn tặc binh chưa đến lượt đi đánh,
đang cố tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi.
Hạng Thiếu Long cười thầm, Hạng mỗ bảo đảm đêm nay các ngươi sẽ khó ngủ yên,
các ngươi sẽ có một cơn ác mộng tàn khốc Chú ý quan sát bọn lính canh đang rất
thoải mái, có tên còn ngủ gật.
Khi đến chuồng ngựa, càng tức cười linh, thì ra mười hai tên lính đang quây
quần đánh bạc, xem ra rất hứng khởi, chúng hoàn toàn không để ý đến không khí
khẩn trương khi hai bên đánh nhau.
Chỉ cần giải quyết được mười hai tên tiểu tặc này, gã có thể phóng hỏa đốt
trại lương thực.
Vấn đề là làm thế nào để có thể giết mười hai tên lính có kinh nghiệm tác
chiến phong phú này mà không tên nào chạy thoát.
Hạng Thiếu Long vò đầu suy nghĩ.
Lúc ấy có một tên bước về phía gã.
Hạng Thiếu Long giật mình, may mà kẻ ấy vừa đi vừa mở quần, mới biết đối
phương định làm gì, gã liền ẩn mình sau một gốc cây.
Kẻ ấy bước vào trong lùm cây, chỉ thấy ánh sáng lóe lên, yết hầu hơi lạnh, hồn
đã thăng thiên.
Hạng Thiếu Long rút thanh Phi Hồng kiếm ra, cởi giáp ngoài của kẻ ấy mặc vào
người, nghênh ngang bước vào, cho đến khi đến sau lưng hai tên trong số ấy thì
đưa tay túm tóc hai tên đó quật mạnh đầu vào nhau, sau đó buông hai tay đưa
chặt mạnh vào ót của hai tên khác.
Hạng Thiếu Long ra tay thật mau lẹ khi bốn tên ngã xuống, bảy tên còn lại mới
phát giác đã xảy ra chuyện.
Loáng một cái, Hạng Thiếu Long rút thanh Phi Hồng kiếm ra chồm người tới chiếc
bàn đá bảy gã kia đang ngồi, cắt đứt yết hầu của ba tên.
"Bốp", một chân đá ra, trúng vào mệnh môn của một tên đang rút đao ra khỏi vỏ
được một nửa, khiến y ngất đi.
Ba tên còn lại hồn phi phách tán đang tìm đường.
Hạng Thiếu Long cười thầm, phóng thanh Phi Hồng kiếm đâm thẳng vào lưng của
một tên, hai tên còn lại thấy gã mất vũ khí thì rút kiếm quay lại.
Hạng Thiếu Long cho tay vào thắt lưng rút ra hai thanh phi châm, vẫy tay một
cái phi châm bay ra như điện chớp cắm vào mi tâm của hai tên.
Hạng Thiếu Long bước tới rút thanh Phi Hồng kiếm ra lẫn vào đêm tối.
Tiếng la hét càng kịch liệt hơn.
Tiếng lôi thạch cũng ầm ầm vang lên, có thể thấy kẻ địch đã tấn công lên sườn
đồi, bọn Thành Tế đành phóng lôi thạch về phía kẻ địch đang tiến lên.
Hạng Thiếu Long đã phá được chuồng ngựa, gã vội vàng tháo cung xuống, lén vào
bầy ngựa, đến gần trại lương thực.
Từ góc độ ấy có thể thấy được một hàng hơn hai mươi trại đang vây ở vòng
ngoài, ở mỗi cửa trại đều treo phong đăng, ngọn đèn lắc lư trước gió, doanh
trại thì lạnh tanh, chỉ có vài tên lính vừa canh giữ vừa ngủ gật, phòng thủ
rất lỏng lẻo Ðiều này cũng chả trách bọn chúng, bởi vì nơi đây là trận địa hậu
phương của chúng, lại tưởng rằng người của Hạng Thiếu Long đã bị vây khốn, nên
mới sơ ý như thế.
Sáng nay Hạng Thiếu Long đã leo lên cao, quan sát hai hàng cuối cùng gồm hơn
bốn chục doanh trại, tất cả đều dùng để chứa lương thực, cho nên mới khỏi cần
bọn thám tử đi dò thám. Doanh trại theo kiểu“thổ phương trận" này đầu đuôi
hướng về hai phía nam bắc, lúc ấy là gió bấc thổi, cho nên nếu gã có thể đốt
được trại lương thực ở đầu phía bắc thì nói không chừng lửa sẽ mau chóng đốt
toàn bộ doanh trại của kẻ địch, đặc biệt là trong doanh trại có nhiều cỏ dại,
rất dễ trở thành một trận hỏa hoạn lớn.
Sau khi quyết định, Hạng Thiếu Long quỳ một chân xuống, đốt ngọn hỏa tiễn, bắn
vào trại lương thực gần nhất, gã chọn bắn vào sau trại để kẻ địch khỏi phát
giác ngay.
Sau khi đốt trại lương ở vòng ngoài, gã lại dùng mồi lửa đốt luôn kho lương
của súc vật, lúc ấy mới tìm một thớt ngựa khỏe nhất, không có yên cương, đi
vòng ra khoảng rừng thưa bên cạnh rồi lẻn vào giữa doanh trại địch.
Bấy giờ ở trại phía bắc có khói bốc lên, ngọn lửa cũng bắt đầu bốc lên, một số
tên lính phát giác ra nên quát nhau cứu hòa, chạy cả về hướng ấy.
Tiếng ngựa hí càng làm cho kẻ địch lúng túng hơn. Trong nhất thời cả doanh
trại nhốn nháo cả lên.
Hạng Thiếu Long vừa kìm ngựa đi chậm lại, phóng hỏa tiễn, gã chọn phóng vào
những trại ở phía ngoài, chỉ cần phía ngoài bốc cháy thì những tên đang ngủ
say sưa phía trong đừng hòng thoát ra.
Nhân lúc kẻ địch đang chú ý tập trung cứu hỏa ở phía bắc, gã lại mặc bộ giáp
của kẻ địch, ngang nhiên băng qua doanh trại, chạy qua phía bên đối diện.
Bọn lính bắt đầu hỗn loạn, những tên lính đang ngủ bừng tỉnh dậy, ngơ ngác
chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.
Một số tên tưởng có kẻ địch đến tấn công, chưa kịp mặc áo giáp đã cầm binh khí
xông ra.
Kẻ địch giày xéo lên nhau mà chạy.
ở phía bắc có tiếng vó ngựa vang lên, rõ ràng bầy ngựa bị hoảng hồn nên đang
tìm cách thoát ra.
Hạng Thiếu Long thúc ngựa lên, không ai chú ý đến gã, có tên còn quát gã mau
đuổi theo bầy ngựa.
Hạng Thiếu Long trả lời lại, đánh qua một vòng, lúc bấy giờ những trại phía
sau đã hoàn toàn chìm trong biển lửa, lửa lại bắn với cây cỏ nên càng cháy
mạnh hơn. Hạng Thiếu Long ném cung tên xuống, rút ra thanh Phi Hồng kiếm, hễ
thấy phong đăng là đập vỡ, dầu hỏa chảy trên đất, lập tức bắt lửa còn nhanh
hơn hỏa tiễn nhiều.
Có tiếng quát ở sau lưng.
Hạng Thiếu Long phục người trên lưng ngựa, ba mũi tên bay lướt qua lưng gã.
Hạng Thiếu Long cười lớn, chân kẹp vào bụng ngựa, chạy ra một khoảng xa, sau
khi đập vỡ hơn mười ngọn phong đăng mới phát giác kẻ địch đang chạy về phía
mình, nên không do dự thúc ngựa chạy về phía trại mình.
Lúc bấy giờ tặc binh đánh nhau ở phía ngoài mới quay về, hoảng sợ đến nỗi
tưởng bị kẻ địch đánh vào.
Lúc ấy ngoài Khôi Hồ, Người sói và bốn tên đầu sỏ, những tên khác đều là bộ
binh, khi cưỡi ngựa quay về, bọn cưỡi ngựa như Khôi Hồ vượt lên trước hết.
Hạng Thiếu Long tài cao gan lớn, đút thanh Phi Hồng kiếm vào vỏ, hai tay rút
ngọn phi châm cầm sẵn vào trong tay.
Trong đêm tối chỉ có thể nhờ ánh lửa từ xa, nhưng cũng chẳng thấy được gì, bọn
Khôi Hồ còn tưởng người của mình đến báo tin, quát lớn, „Có chuyện gì?"
Hạng Thiếu Long trả lời lớn, „Là người của Thiếu Nguyên quân!"
Bọn đầu đảng đều thất kinh, xông vội tới. Khôi Hồ và Người sói ở phía sau,
Hạng Thiếu Long thầm than đáng tiếc, vẫy tay một cái, phi châm phóng ra như
điện chớp.
Lực cổ tay của gã thật lợi hại, thêm nữa đầu phi châm dài vào nhọn, lực xuyên
rất mạnh, cắm vào giáp xuyên qua người, hai tên đầu đảng đi đầu lập tức trúng
châm.
Khi hai tên này ngã xuống ngựa, Hạng Thiếu Long lại lập tức rút hai ngọn phi
châm phóng tiếp hai tên phía sau.
Khôi Hồ và Người sói đồng thời cảm thấy không ổn, quát lớn rồi rút trường kiếm
ra, thúc ngựa vòng qua hai bên để xông tới, lúc ấy hai kẻ đi đầu kêu lên thảm
thiết rồi ngã gục trên lưng ngựa.
Hạng Thiếu Long không còn thời gian lấy phi châm về nữa, một tay giữ ngựa, tay
kia rút Phi Hồng kiếm ra xông về phía Người sói.
Người sói quát lớn, mượn thế xông tới của thớt ngựa, một kiếm chém vào mặt kẻ
địch.
Hạng Thiếu Long giơ kiếm ra đỡ, đồng thời nghiêng người ra ngoài, mượn thế đá
bay lên một cước, trúng vào hông Người sói.
Đó là thế đá tạt cải biên từ thời quyền Thái, Người sói kêu thảm một tiếng,
nằm bẹp trên lưng ngựa.
Lúc ấy hai tên trúng tên mới té xuống đất.
Con chiến mã mất chủ nhân nên hoảng hồn giậm chân hí vang trời, trong đó có
một con giơ chân lên, khi giẫm xuống thì vừa đúng ngay lúc Người sói rơi xuống
đất, vó ngựa hạ xuống ngay trúng ngực của y. Tiếng xương ngực bị gãy vang lên
rôm rộp, tên hung đồ bị giẫm chết ngay tại trận.
Hạng Thiếu Long chạy vòng qua hai thớt ngựa ấy, thừa cơ rút ra một ngọn phi
châm, đuổi đến sau lưng Khôi Hồ.
Khôi Hồ thấy sự việc không xong, quay đầu ngựa chạy về hướng doanh trại đang
cháy.
Hạng Thiếu Long cởi phăng bộ giáp nên người nhẹ nhõm.
Lúc này gã nhẹ hơn Khôi Hồ gần trăm cân, lại thêm ngựa rất khỏe nên chớp mắt
đã đuổi gần đến sau lưng Khôi Hồ, chỉ còn cách khoảng hai chục thước.
Hạng Thiếu Long không nói tiếng nào, phóng phi châm ra.
Nào ngờ Khôi Hồ thấy chạy không thoát nên quay ngựa cũng vừa tránh khỏi ngọn
phi châm.
Lúc ấy bọn lính lo cứu hỏa nên xung quanh không có người, thành ra cục diện
của hai người lúc này là một chọi một.
Khôi Hồ cầm kiếm xông lại, quát lớn, „Ngươi là ai?"
Hạng Thiếu Long cười lớn nói, „Chính là người bạn cũ, Hạng Thiếu Long của
ngươi đây."
Tiếng keng keng vang lên, hai người thúc ngựa chạy đến, giao nhau ba kiếm mà
chẳng kẻ nào chiếm phần hơn.
Hạng Thiếu Long không ngờ lực tay của y lại mạnh như thế, kiếm thuật lại giỏi,
khi quay đầu ngựa, gã dùng hai chân kẹp bụng ngựa, tay phải cầm kiếm, tay trái
rút phi châm ra.
Trong những ngày này gã phần lớn thời gian ngồi trên lưng ngựa, khiến cho
thuật cưỡi ngựa của gã tăng tiến rất nhanh chóng, không còn mù mờ như ngày nào
nữa.
Khôi Hồ thừa cơ rút cung nỏ ra, lắp tên thật nhanh, vút một tiếng phóng tên về
phía Hạng Thiếu Long, trường kiếm thì ngậm trên mồm.
Hạng Thiếu Long trước giờ đã được huấn luyện tránh né bom đạn, nào sợ tên của
y, né qua một bên, tránh được một bên, hai chân kẹp bụng ngựa tiến nhanh về
phía trước.
Khôi Hồ không ngờ gã có thể né được, vội ném bộ cung về phía gã, đưa tay lấy
thanh trường kiếm trên mồm xuống.
Hạng Thiếu Long tung chân đá bay bộ cung ra, rút thanh Phi Hồng kiếm ra chém
ngang ngực Khôi Hồ.
"Keng" một tiếng vang lên.
Khôi Hồ tuy có thể đỡ được kiếm này, nhưng vì đã mỏi mệt, mà đối phương lại
mượn sức ngựa xông đến, khiến cho người y phải nằm rạp trên lưng ngựa.
Hạng Thiếu Long quát lớn, lật tay ném phi châm ra.
"Chong một tiếng, phi châm tuy trúng Khôi Hồ, nhưng trúng vào phần cứng trên
mũ y, bắn ra trở lại.
Hạng Thiếu Long biết tình thế nguy cấp, nếu cứ giằng co mãi như thế này thì kẻ
địch sẽ kéo đến, càng khó chống đỡ hơn, nên mạo hiểm lật người bay bổng ra
sau, phóng thanh Phi Hồng kiếm ra.
Lúc bấy giờ Khôi Hồ đã ngồi thẳng dậy, hai chân kẹp bụng ngựa, nên bị thanh
Phi Hồng kiếm bén ngót bay thẳng vào lưng, khiến gã bị đâm chết ngay tại trận.
Thớt ngựa tiếp tục phóng về phía trước, được hơn mười trượng thì xác Khôi Hồ
lật nhào xuống ngựa.
Hạng Thiếu Long chạy vội lên rút thanh Phi Hồng kiếm ra.
Lúc này bên doanh trại phía quân Triệu có tiếng thét vang trời, chắc Thành Tế
thấy kẻ địch rối loạn nên thừa cơ xuất trận Hạng Thiếu Long hào khí ngất trời,
cắt thủ cấp của Khôi Hồ, nhảy lên lưng ngựa, phi về phía hai ngàn tặc binh
đang chạy đến, la lớn, „Khôi Hồ chết rồi! Các ngươi mau chạy đi!"
Lúc bấy giờ mấy tên lính đang cầm đuốc chạy về, vì phía sau có truy binh nên
luống cuống, lại thấy phía trước có người cầm thủ cấp Khôi Hồ, nên tưởng bị
hai đầu đánh lại, vì thế la hét giẫm đạp lên nhau chạy tứ tán.
Binh bại như núi đổ, bọn tặc binh phía sau chẳng biết chuyện gì xảy ra nên cứ
theo phản ứng dây chuyền mà cuống cuồng bỏ chạy.
Hơn hai ngàn tên địch không đánh mà tan.
Hạng Thiếu Long và bọn Thành Tế gặp nhau, toàn quân đều vui mừng.
Bọn tặc binh mất đi đầu đảng, doanh trại lại bị cháy, ngựa chiến lương thực
đều mất cả, chẳng còn lòng dạ nào đánh nhau nữa nên bỏ chạy. Hạng Thiếu Long
dẫn binh tướng đuổi theo giết đến tận sớm hôm sau mới quay về.
Lần này bên phía Hạng Thiếu Long chỉ chết năm người, bị thương hơn một trăm
rưỡi người. Không đầy một ngàn quân mà có thể phá được một vạn đại quân,
thương vong nhẹ như thế, quả là một kỳ tích hiếm thấy, điều này cũng thực sự
xác lập địa vị trên chiến trường của Hạng Thiếu Long.
Nhưng cũng rất nguy hi ếm.
Khi doanh trại địch phát hỏa, người của Khôi Hồ đã dẹp được các trở ngại trên
sườn núi, lấp đầy các hố có cạm bẫy, khi vừa phát động vượt hào thì phía sau
có cấp báo nên đành phải lui binh.
Hàng cây gỗ ngược lại đã trở thành chướng ngại cho kẻ địch lui binh, bọn địch
bị lôi thạch và xạ tiễn bắn trúng nên máu chảy thành sông, giống như địa ngục
ở chốn nhân gian.
Thủ cấp của Khôi Hồ và Người sói được ngâm trong rượu thuốc. Hạng Thiếu Long
sai người đem về tặng Triệu vương để cho thấy người của y uy phong đến cỡ nào.
Đó chính là sự công kích về mặt tâm lý của Hạng Thiếu Long đối với Triệu Mục,
khiến cho Triệu vương ngày càng cảm thấy gã quan trọng, giả sử ngày sau Triệu
Thiên có bề gì thì cũng dễ ăn nói.
Khi Hạng Thiếu Long về doanh trại, ngoài gã Thiếu Nguyên quân vì đố ky mà thác
bệnh không đi ra ngoài, ngay cả Bình Nguyên phu nhân cũng đến chúc mừng gã
khải hoàn, tưởng không cần nhắc đến Triệu Nhã, Triệu Thiên nữa.
Từ cổ mỹ nhân đã yêu anh hùng, ánh mắt của bọn nữ nhân đều hướng về gã khiến
gã ngây ngất như đang bay.
ở thế kỷ XXI, tình huống này không thể có, tất cả mọi người hành động đều phải
có sự phối hợp của tập thể, mỗi người chỉ góp một phần nhỏ công sức của mình
trong đó.
Nhưng trong thời Chiến Quốc này, tràn trề chủ nghĩa anh hùng lãng mạn cá nhân,
cho nên mới có những chuyện như Thương ưởng có thể xoay chuyển được thời cuộc,
hoặc một danh tướng như Liêm Pha.
Hạng Thiếu Long lại là một sản phẩm của siêu thời đại, có tri thức quân sự và
đã được huấn luyện cho nên có thể đánh đâu thắng đó.
Vì thế đám nữ nhân sao không hâm mộ gã được.
Ngay cả một người đàn bà lòng dạ độc địa như Bình Nguyên phu nhân cũng liếc
mắt với gã, một nhân tài như thế, nếu bỏ thật quá phí.
Hạng Thiếu Long bị thương ở nhiều chỗ nên được Triệu Nhã và Triệu Thiên kéo
vào trong trại rửa vết thương đắp thuốc Nhã phu nhân thấy Triệu Thiên săn sóc
cho Hạng Thiếu Long, trong lòng lo lắng. Nếu hai kẻ này có mối quan hệ thì quả
thật họa sẽ giáng xuống đầu.
Triệu Thiên dịu dàng hỏi, „Ðau không?"
Ðược hai người đẹp chăm sóc, Hạng Thiếu Long vui sướng mỉm cười trả lời rồi
nằm xuống chiếu, ngủ thiếp đi.


Bạn cần đăng nhập để bình luận