Tầm Tần Ký

Chương 212 - Cao Thủ Tụ Tập




Tiểu Bàn thắng được trận này, nên mừng lắm, mời tất cả tâm phúc đại thần lại
dùng cơm trưa, ngoài Hoàn Xỉ phải dời Hàm Dương trước không thể tham dự, cả
hai người đang chờ Hạng Thiếu Long để cùng đi đến võ sĩ Hành Quán là Ðằng Dực
và Kinh Tuấn cũng đều được mời vào.
Vương Hột, Vương Lăng, huynh đệ Xương Bình quân, Lý Tư đều trở thành thượng
khách.
Buổi tiệc diễn ra ở nội đình trong hậu cung, không có Chu Cơ, tiểu Bàn mừng
lắm.
Bọn cung nga sau khi dọn thức ăn lên, thì bị đuổi ra hết. Ðể mọi người mặc sức
đàm đạo.
Tiểu Bàn và mọi người khen ngợi Lý Tư, xong đến chuyện Hạng Thiếu Long kể hết
chuyện xảy ra đêm qua.
Khi nghe đến chuyện Lã Bất Vi sẽ giở trò, Vương Hột cả giận mà rằng, „Nói như
vậy, Lộc Công và Từ Tiên chỉ trích chuyện Lã tặc hạ độc tiên vương, quả thật
là có lý do. Giờ đây lại dám dùng cách này, hay là chúng ta hãy cứ ra tay
trước, quét sạch Lã tặc và gian đảng của y không chừa một manh giáp, xin bị
quân hãy phê chuẩn."
Tiểu Bàn thở dài nói, „Nếu có thể dễ dàng như thế thì quả nhân triệu y vào
cung rồi sai người giết quách y cho xong, nhưng giờ đây thế lực của họ Lã lớn
mạnh, lại có bọn Ðỗ Bích, Phố Cao lăm le dòm ngó, một khi xảy ra lộn xộn, bọn
Ðỗ Bích sẽ cấu kết với người ngoài làm bạn, trước tiên là ba quận ở phía đông
khó mà giữ được. Kẻ đáng lo nhất là Mông Ngao. Một ngày không cướp được binh
quyền của y thì chúng ta không thể làm bừa."
Vương Lăng cũng nói, „Giờ đây tốt nhất hãy chờ hắc long xuất hiện, rồi hãy
dùng Lao ái để kiềm chế Lã Bất Vi, như vậy sẽ có lợi cả đôi đường, đó mới
chính là kế hay."
Nói được một nửa chỉ thấy bọn Lý Tư nháy mắt với y, thì mới hiểu ra, lập tức
mặt tái mét.
Tiểu Bàn từng có nghiêm lệnh cấm tất cả mọi người tiết lộ chuyện hắc long, giờ
đay Vương Lăng lại nói hớ như thế nên mới hoảng sợ mặt tái xanh.
Tiểu Bàn cười rằng, „Lăng khanh đừng lo, nhưng chỉ được một lần này thôi."
Vương Lăng thở phào lập tức rời chỗ ngồi quỳ xuống bái tạ tội.
Hạng Thiếu Long thấy uy thế của tiểu Bàn ngày càng tăng, vừa lo vừa mừng, cả
bản thân cũng không biết có cảm giác như thế nào.
Tiểu Bàn giải thích với Vương Hột một hồi, Vương hột cả mừng quay sang Hạng
Thiếu Long nói, „Chỉ có Thiếu Long mới có thể nghĩ ra được diệu kế này, dùng
Lao ái để kiềm chế Lã Bất Vi càng hay hơn, vừa rồi ta cũng cảm thấy được điều
này. Ngày sau vẫn cứ để thanh thế của Lao ái lớn mạnh, chó hoạn vẫn cứ là chó
hoạn. Không thể mua chuộc lòng người giống như Lã Bất Vi, dù cho y có ba đầu
sáu tay, vẫn không thể thoát khỏi tay của lão tướng."
Vương Hột là một đại tướng có thế lực lớn ngoài Mông Ngao, cho nên chẳng coi
Lao ái vào đâu, Lã Bất Vi nguy hiểm bởi lẽ y đã vững Chân hai bên văn võ, nếu
lay động y thì sẽ loạn. Mà Lao ái nói cho cùng thì vẫn là nam kỷỹcủa Chu Cơ,
trừ khử y sẽ không mang lại kết quả gì, nhất là giờ đây, tiểu Bàn đã cài Mao
Tiêu vào bên cạnh y nên không sợ y làm loạn.
Xương Bình quân lạnh lùng nói, „Ðể lại Khêu Nhật Thăng là một mầm họa, tuy Lao
ái không muốn giết y, nhưng hạ uy phong của y cũng là chuyện hay."
Hạng Thiếu Long vẫn chưa hiểu ý nghĩa của võ sĩ hành quán nên thuận miệng hỏi.
Chuyện lập ra hành quán là do Dương Tuyền quân bắt chước người nước Sở, chủ
yếu huấn luyện kiếm thủ để cho công danh đại thần thuê dùng, là con đường tiến
thân của các võ sĩ nên mới hưng thịnh. Cũng có công khanh đại thần gửi con cái
vào hành quán để được dạy dỗ.
Khi Hạng Thiếu Long đối phó với Khêu Nhật Thăng, mắng thầm mình đã sơ suất vì
hành quán thường ứng phó với các kiếm thủ của các nơi khác đến khiêu chiến,
Khêu Nhật Thăng có thể ngồi vững cái ghế quán chủ là bởi có tài thực học.
Tiểu Bàn cười nói, „Chẳng lẽ y cao minh hơn Quản Trung Tà sao?"
Mọi người nghĩ cũng phải liền cạn hết chén rượu, sau đó mọi người bàn đến
chuyện tam đại danh cơ, cười cười nói nói, Hạng Thiếu Long ăn uống no say nên
nào có hứng thú tìm lại Khêu Nhật Thăng mà không thể giết y.
Vì thế quay về quan thuộc.
Hạng Thiếu Long đã ngấm men rượu nên nghỉ trưa tại quan thuộc, đến khi choàng
tỉnh dậy, Kinh Thiện vào báo có người ở phủ nội sử đến tìm gã.
Hạng Thiếu Long ra sảnh, thì ra đó là Lao Tứ. Ðằng Dực đang không muốn nghe y
nói chuyện thấy Hạng Thiếu Long đến thì tìm cớ bỏ đi. Lao Tứ thấy Hạng Thiếu
Long thì nói rằng, „Lần này tiểu đệ phụng lệnh của huynh trưởng mà đến đấy mời
đại tướng quân đến phủ nội sử dự dạ tiệc."
Hạng Thiếu Long thầm kêu mẹ ơi, lẽ nào đêm nay lại phải gặp Lao ái, trong đầu
vội vàng tìm cách từ chối.
Lao Tứ ghé sát qua nói với vẻ bí hiểm, „Ðêm nay huynh trưởng đã hẹn tam tuyệt
nữ, Thạch Tố Phương đến uống rượu, đương nhiên không thể thiếu phần của đại
tướng quân."
Lần này Hạng Thiếu Long nghe cũng bùi tai lắm.
Nếu hạng mĩ nhân tuyệt sắc hiếm có như Thạch Tố Phương và mĩ nhân uốn dẻo Lan
Cung Viên, dù cho là lập trường đối địch, nhưng có cơ hội tiếp xúc, bao gồm cả
Hạng Thiếu Long gã trong đó thì không có bao nhiêu nam nhân có thể từ chối.
Lao ái đương nhiên không rộng rãi như vậy, chấp nhận tạo cơ hội cho Hạng Thiếu
Long và Thạch Tố Phương gần gũi, chắc là Thạch Tố Phương đòi gã có mặt thì mới
chấp nhận đến dự tiệc, nghĩ đến đây, bắt đầu cảm thấy tự hào lắm.
Vấn đề duy nhất là đêm qua vừa mới đến Túy Phong lâu, đêm nay lại đi gặp Thạch
Tố Phương, bọn thê thiếp ở nhà sẽ nhìn mình như thế nào.
Hạng Thiếu Long thở dài nói, „Hảo ý của lệnh huynh tại hạ xin thứ lỗi không
được hưởng bởi vì đêm nay tại hạ sẽ ở nhà cùng bọn thê thiếp. Xin nói với lệnh
huynh, Hạng Thiếu Long này vẫn coi y là bạn."
Lao Tứ hơi biến sắc, rõ ràng rất thất vọng, cũng có thể thấy sự suy đoán của
Hạng Thiếu Long là chính xác lắm.
Lao Tứ đành quay về, trong lòng Hạng Thiếu Long chợt nhớ đến bọn thê thiếp ở
nhà vô cùng, vội vàng chạy về.
Về đến Ô phủ, Kỷ Yên Nhiên cũng vừa mới quay về, thì ra nàng đến sông Vị Thủy
để lo cho chuyện hắc long xuất hiện.
Tỷ muội họ Ðiền vui vẻ hầu hạ bọn họ tắm táp. Khi ngồi trong vườn ngắm cảnh
hoàng hôn với bọn thê thiếp, Hạng Thiếu Long kể chuyện Thạch Tố Phương.
Không biết có phải là vì tuổi đã lớn hoặc là vì trải qua chuyện sinh ly tử
biệt, gã giờ đây rất thích sự ấm áp của gia đình.
Cùng với bon Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi, Ô Ðình Phương nói chuyện, ngắm nhìn Ðiền
Trinh, Ðiền Phụng cùng chơi đùa với Hạng Bảo Nhi trên thảm cỏ, không một niềm
vui nào có thể thay thế được.
Ô Ðình Phương có lẽ biết chuyện này từ bọn thiết vệ nên hỏi lấn tới, Hạng
Thiếu Long làm sao dấu được bọn họ, kể chuyện đã xảy ra sáng nay, lại còn bảo
rằng đã từ chối cơ hội gặp gỡ Thạch Tố Phương đêm nay.
Ô Ðình Phương ngạc nhiên nói, „Hạng lang không sợ đắc tội với Lao ái và mĩ
nhân ấy sao? Chỉ cần thấy nhan sắc của mĩ nữ Lan Cung Viên thì có thể biết
được tài nghệ của Thạch Tố Phương."
Hạng Thiếu Long lúc này ngồi trong đình cùng với bọn thê thiếp, uống rượu của
tỷ muội họ Ðiền và Hạng Bảo Nhi từ bãi cỏ ngoài đình truyền đến trong tay,
trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc, thành thực mà nói rằng, „Chỉ cần được
bên cạnh ba vị hiền thê, Hạng Thiếu Long này đã cảm thấy thỏa mãn, huống chi
giờ đây, trời cao khai ân khiến cho một kẻ phàm phu như ta lại có được ba vị
tiên tử, Hạng Thiếu Long này đâu còn dám mong điều gì nữa?"
Cả ba thiếu nữ đồng thời xúc động.
Triệu Chi ngây ngất nói, „Ðược một trượng phu như thế này còn cầu mong gì nữa?
Bên cạnh Hạng lang, mỗi ngày đều như lúc bắt đầu mới yêu. Chao ôi! Chi Chi vui
đến nỗi không biết nên nói thế nào nữa."
Kỷ Yên Nhiên nói, „Ðáng tiếc Thanh tỷ đã đến Thục nêu không thời khắc này sẽ
càng đẹp đẽ hơn. Quả thật thiếp mong phu quân đại nhân không cần phải xuất
chinh, cảm giác ly biệt thật là không thể chịu nổi. Nước Tần ta có quy định
những tướng sĩ xuất chinh không được mang theo thê thiếp, cho nên chuyện xuất
chinh là các thê tử sợ nhất."
Hạng Thiếu Long nghĩ đến cảnh tàn khốc của chiến tranh thì thở dài. Ô Ðình
Phương nhích tới, ngả vào lòng gã, ôm cổ gã mà rằng, „Thiếu Long lần này cứ
đến dự, nếu không Khêu Nhật Thăng lại bảo rằng chàng sợ y."
Kỷ Yên Nhiên đến sau lưng gã, gập người trên lưng gã, dịu dàng mà rằng, „Chỉ
cần là những kẻ thấy được Bách Chiến đao của đại tướng quân chúng ta thì sẽ
nghĩ rằng Khêu Nhật Thanh đã may mắn. Kỷ Yên Nhiên này đã lưu tình cho Quốc
Hưng, những kẻ này lại không biết cảm kích. Nếu khi nào phu quân đại nhân lại
đến võ sĩ Hành Quán, Yên Nhiên cũng muốn đi theo."
Hạng Thiếu Long hào hứng nói, „Vậy chi bằng ngày mai chúng ta đến tính nợ?"
Triệu Chi và Ô Ðình Phương đồng thời kêu hay, Kỷ Yên Nhiên kêu ối chao một
tiếng rồi nói, „Phải muộn một chút mới được. Bị quân muốn ngày mai người ta
vào cung, dạy ngài đọc sách, Thanh tỷ không có ở đây đương nhiên phải đành
thay thế. Nghe nói Thanh tỷ đối với bị quân rất nghiêm khắc nhưng thiếp thì
không được, muốn thiếp làm mặt nghiêm thì thật là khó."
Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ, nàng đã được phong làm thái phó, đồng thời
trong lòng sinh ra cảm xúc. Tiểu Bàn tuy không biểu hiện ra nhưng nỗi nhớ đến
người mẹ của y thì thật là sâu sắc, trước tiên là Chu Cơ, tiếp theo là Cầm
Thanh, và bây giờ là Kỷ Yên Nhiên. Nếu không với tài trí hiện giờ của y, đâu
cần đến người dạy y đọc sách nữa.
Ô Ðình Phương hôn lên má Hạng Thiếu Long rồi dịu dàng nói rằng, „Hạng lang có
biết Thanh tỷ có sinh ý rất lớn tại Ba Thục chưa? Thanh tỷ cũng có bản sự kiếm
tiền lắm."
Hạng Thiếu Long trước đây vẫn mù mờ về thân thế, lai lịch của Cầm Thanh, chỉ
biết rằng nàng là người của hoàng tộc, nghe nói thế thì hỏi dấn tới.
Chuyện này thì Kỷ Yên Nhiên biết rõ nhất, trả lời rằng, „Thanh tỷ vốn thuộc
một tộc lớn tại đất Ba, tổ tiên của Thanh tỷ đã tìm được một mỏ chu sa có thể
dùng để chế tạo thuốc men và hương liệu nhuộm, cho nên đã qua nhiều đời tích
lũy, đến đời của Thanh tỷ thì Cầm tộc trở thành kẻ giàu nhất quận Ba. Người
Tần vì muốn quan hệ tốt với họ, cho nên mới sai người trong hoàng tộc cầu thân
với Thanh tỷ. Nào ngờ khi hôn lễ vừa xong thì trượng phu của Thanh tỷ, phải
đem binh đi xuất chinh rồi chết nơi đất khách quê người. Thanh tỷ vì né tránh
những kẻ quyền quý khác, nên đã quay về Ba Thục chuyên tâm lo việc sinh ý,
cũng thành công lắm. Ðến khi bị quân từ Triệu về Tần, lại được Hoa Dương phu
nhân đề nghị nên mới quay về Hàm Dương trở thành thái phó của bị quân, lại gặp
lang quân đa tình là chàng, từ đó rơi vào lưới tình.“ Hạng Thiếu Long lúc này
mới biết thân phận và địa vị của Cầm Thanh cao vời đến thế, không những được
sự ủng hộ của Hoa Dương phu nhân và tiểu Bàn, nàng còn có chỗ dựa vững chắc ở
Ba Thục.
Cũng như Lý Tư đã nói, Ba Thục là một địa phương đặc biệt, chỉ có dùng chính
sách mềm dẻo mới được.
Ðồng thời cũng biết tại sao nàng có mối quan hệ khăng khít với Hoa Dương phu
nhân, người vốn là một mĩ nữ đến từ nước Sở là bởi vì Ba Thục gần biên giới
với nước Sở, một tộc lớn giàu có như Cầm tộc, tất nhiên có mối quan hệ dây mơ
rễ má với hoàng tộc nước Sở.
Lấy được Cầm Thanh không những lấy được một mỹ nữ, mà còn được món gia tài lớn
của nàng, thử hỏi ai mà không muốn, cho nên Cầm Thanh mới không dám công nhiên
thổ lộ tình yêu với mình.
Dù Cầm Thanh được gả đến Hàm Dương trở thành người trong hoàng tộc nhưng đây
vẫn là một cuộc hôn nhân đầy mùi vị chính trị.
Khi đang suy nghĩ thì Ô Quang bào vào, Quốc Hưng đến tìm gã, Hạng Thiếu Long
thở dài bước ra khỏi đình, bế Hạng Bảo Nhi lên má rồi trao cho Ðiền Trinh, rồi
bước vào trong đại sảnh gặp Quốc Hưng.
Lúc này Quốc hưng đang uống trà thì thấy gã đến vội vàng cúi xuống dập đầu ba
cái, Hạng Thiếu Long vội vàng tới đỡ y dậy nói rằng, „Quốc tiên sinh đã quá
coi trọng Hạng mỗ."
Hai người cùng ngồi xuống, Quốc Hưng cười gượng gạo mà nói, „Lần này ty chức
đến đây vốn không phải có ý tốt."
Hạng Thiếu Long trong lòng biết rõ y muốn đi theo mình, nhưng lần này thì
không dễ dàng tin người khác, mỉm cười mà rằng, „Phó thống lĩnh phải chăng
phụng lệnh Khêu quán chủ đến đây tìm Hạng Thiếu Long này để trả thù?"
Quốc Hưng rõ ràng bị Khêu Nhật Thăng chèn ép, lạnh lùng hừ một tiếng nói, „Y
dựa vào cái gì để tìm đại nhân mà trả thù? Hôm nay đại nhân vì tan chầu trễ, y
bề ngoài tuy giả vờ bất mãn nhưng sự thực ai cũng đều nhìn thấy y như trút
được gánh nặng, lại thừa cơ cùng Phố Cao ra ngoại Ô săn bắn, bọn chúng tôi
thừa biết y sợ Hạng đại nhân tìm đến tận cửa. Sau khi nhìn thấy Bách Chiến đao
pháp của Hạng đại nhân, còn ai dám vuốt râu hùm của Hạng đại nhân nữa?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Vậy y cớ gì sai ngươi đến tìm ta?"
Quốc Hưng ngượng ngùng mà nói rằng, „Quả thật không dám giấu. Bọn chúng tôi
quả thật là người của nhị hoàng tử, mọi chi phí của hành quán do Phố Cao ngầm
chi trả, nếu không từ khi Dương Tuyền quân qua đời, chúng tôi đã sớm đóng cửa,
nhưng bề ngoài lại giả vờ dựa vào nội sử đại nhân, Lã Bất Vi nhiều lần lôi kéo
hành quán đều là nội sù đại nhân chống đỡ."
Rồi lại thở dài, „Lã Bất Vi thật là xảo quyệt, đã chiêu nạp nhiều võ sĩ của
chúng tôi qua lại bảo rằng triều đình sẽ không tuyển dụng những người chúng
tôi huấn luyện nữa. Khiến cho ngân lượng của chúng tôi thiếu thốn, đến khi Lao
đại nhân quan chiếu cho chúng tôi, hành quán mới có thể có chút khí sắc."
Hạng Thiếu Long biết y không hiểu mối quan hệ của mình và Lao ái, cho nên nói
đến Lao ái lời nói rất cung kính cẩn thận Trước tình thế hiện nay gã đương
nhiên không cho Quốc Hưng biết sự thật, gật đầu, „Quốc huynh sau này có tính
toán gì?"
Quốc Hưng quỳ móp xuống đất lại nói rằng, „Quốc Hưng trước đây đã làm nhiều
việc có lỗi với Hạng gia, lại còn dùng nhiều thủ đoạn đê tiện để hại Kinh gia,
tội đáng kinh chết, chỉ mong về sau lấy công chuộc tội, tận tâm tận lực làm
cho Hạng gia, chết không hối hận."
Có được bài học của Ngũ Phù, Hạng Thiếu Long không dễ dàng gì tin lời nói của
đối phương nữa, trước tiên đỡ y dậy, „Quốc huynh có lời thì hãy nói đừng như
thế nữa."
Quốc Hưng cảm kích nói, „Từ ngày được Kỷ tài nữ lưu tình, Quốc Hưng này đã suy
nghĩ rất nhiều, giờ đây ở thành Hàm Dương ai mà không biết Hạng gia nghĩa khí
ngất trời, mong Hạng gia cho tiểu nhân đi theo."
Hạng Thiếu Long cười gượng, „Té ra tiếng tăm của ta tốt thế sao?"
Quốc Hưng nói, „Hạng gia đã hai lần tha cho hữu thừa tướng, lại còn đề bạt cho
Lý Tư, Hoàn Xỉ và Xương Bình quân, lại còng tin tưởng những người đến từ Hàm
Ðan, cứu thoát thái tử Ðan, chuyện nghĩa không thể nào kể cho xiết được Bọn
chúng tôi trong lòng đã tính chỉ vì lợi riêng che mắt nhưng nhờ Kỷ tài nữ tha
cho tiểu nhân mới hoàn toàn tỉnh lại, chỉ mong đi theo Hạng gia, sau này không
phải suốt ngày đấu đá nữa, lại không lo ngày mai bị kẻ khác bán đứng nữa."
Hạng Thiếu Long suy nghĩ một hồi rồi gật đầu, „Thôi được, ta chấp nhận nhưng
nhớ rằng ta tuyệt đối không bị kẻ khác lừa, nếu phát giác ngươi có một chữ
không đúng với lòng sẽ giết chết không tha."
Quốc Hưng cả mừng lại quỳ móp xuống lần nữa.
Hạng Thiếu Long để cho y khấu đầu xong ra lệnh cho y ngồi dậy nói, „Vừa rồi
dường như người có lời muốn nói với ta, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Quốc Hưng ngưng trọng thần sắc, hạ giọng nói, „Nhưng chuyện này do tiểu nhân
suy đoán ra bởi vi tiểu nhân không có tư cách tham gia bàn bạc cùng với bọn Ðỗ
Bích, Phố Cao và quán chủ nhưng có rất nhiều chuyện cần chúng tôi thực hiện
nên cũng đoán được đại khái."
Hạng Thiếu Long là người đã từng trải qua phong ba bão táp, thản nhiên nói,
„Háy nói đi!"
Quốc Hưng nói, „Bọn họ chắc đã đặt ra kế hoạch chu toàn để giúp cho nhị hoàng
tử đoạt được ngôi vị của bị quân, điểm mấu chốt vẫn là ba tỉnh phía đông. Phố
Cao tuy là người Tần nhưng trước nay vẫn luồn lách qua lại giữa người Tần và
người Triệu, lại thêm thế lực to lớn, y đã lần lượt thông hôn với hoàng thất
nước Triệu và hoàng tộc đại Tần ta cho nên giờ đây có sức ảnh hưởng lớn mạnh
đến cả hai bên. Nếu không có y giúp sức, nhị hoàng tử làm sao có thể đứng vững
Chân được?"
Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra. Dị Nhân đã từng là món hàng của Lã Bất Vi thì giờ
đây Thành Kiều cũng là một món hàng của Phố Cao.
Năm xưa không ai có thể ngờ được tiểu Bàn quay về lại có thể chiếm được ngôi
bị quân Thành Kiều, cho nên bọn Phố Cao, Ðỗ Bích và Dương Tuyền quân lâu nay
đã cấu kết với Tú Lệ phu nhân và Thành Kiều.
Nào ngờ tiểu Bàn quay về lại chiếm được ngôi bị quân phá vỡ giấc mộng đẹp của
họ.
Lúc đầu có lẽ họ không coi tên con buôn Lã Bất Vi vào đâu nhưng đến khi Dương
Tuyền quân bị Lã Bất Vi hại chết thì mới biết tình thế không hay nhưng không
còn cách nào để thay đổi nữa chỉ còn cách là giúp sức Thành Kiều đạt ngôi vua.
Nếu triều đình của tiểu Bàn vững như Thái sơn thì bọn họ khó có cơ hội cho nên
giờ đây nước Tần chia thành các phe phái là điều mà bọn Phố Cao mong muốn
nhất.
Quốc Hưng tiếp tục nói, „Thủ đoạn lợi hại nhất của bọn Phố Cao chính là cấu
kết với đại tướng nước Triệu, Bàng Noãn. Tiểu nhân tuy không biết rõ nhưng
nghe khẩu khí của quán chủ, Bàng Noãn đang cấu kết với tam Tấn người Sở và
người Yên phá liên minh bí mật giữa Lã Bất Vi và Ðiền Ðan, đồng thời giúp nhị
hoàng tử ngồi lên vương vị của nước Tần, mà điều có thể tưởng tượng là Ðỗ Bích
có thể tạo ra tình thế hỗn loạn tại Hàm Dương, nếu Lã Bất Vi nổi loạn thì còn
gì bằng bởi vì điều này khiến cho quân đội chia rẽ, Lúc đó nhất định sẽ có
tướng lĩnh đi theo dưới cờ của nhị hoàng tử, rồi được người Triệu chi viện,
thanh thế nhất định sẽ khác trước."
Hạng Thiếu Long cảm thấy tự hào những điều suy đoán của mình cũng không khác
mấy so với những điều Quốc Hưng nói lúc này, chỉ không ngờ Bàng Noãn lại chuẩn
bị một lần nữa liên minh với Sở Ngụy Hàn.
Ðồng thời cũng cảm thấy đau lòng, Lý Viên, Long Dương quân, thái tử Ðan tuy đã
từng kêu huynh gọi đệ với mình nhưng trong tình huống này, không thể nghĩ đến
tình riêng được. Hiện thực quả là tàn khốc.
Quốc Hưng trầm giọng nói, „Muốn gây ra đại loạn thì trước hết phải giết chết
Hạng gia, lúc đó mọi người đều nghi ngờ cho Lã Bất Vi, hậu quả có thể tưởng
tượng mà biết được."
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Kẻ muốn giết ta chắc là không ít."
Quốc Hưng nghiêm mặt nói, „Hạng gia đừng coi thường, Phố Cao và Bàng Noãn đã
chuẩn bị rất lâu, đã chiêu mộ được rất nhiều kì nhân dị sĩ ở khắp nơi, tập
trung học thuật ám sát tại nước Triệu, giờ đây đang chia thành từng tốp lẻn
vào thành Hàm Dương, trong đó ba kẻ do tiểu nhân tiếp ứng đều là hạng cao thủ
thuộc vào hàng nhất lưu. Một kẻ tên là Khích Khước Tiên Khấu Liệt, một là cao
thủ hiếm có trong vòng ba mươi năm của Sở Mặc, chỉ nhìn thấy đôi giày y mang
là biết y có quyết tâm giết chết Hạng gia."
Hạng Thiếu Long hít một hơi, nếu suốt ngày phải đề phòng bọn thích khách liều
thân này thì làm người còn gì lạc thú, hỏi rằng, „Ðoàn ca vũ của Phố Cao phải
chăng có giấu thích khách trong đó?"
Quốc Hưng đáp, „Chắc là như thế có điều tiểu nhân biết là có hạn nên không
chắc chắn lắm."
Hạng Thiếu Long nói, „Ba người do ngươi tiếp ứng hiện giờ vẫn giữ liên lạc với
ngươi chứ?"
Trong lòng đồng thời cảm thấy nước Sở bằng lòng chịu sai người đến đây tham
gia vào hành động ám sát mình, chắc phải có sự đồng ý của Lý Viên, chẳng lẽ Lý
Viên muốn giết gã hay sao? Trong lòng cảm thấy kho chịu không suy đoán nữa.
Nhưng nén không được lại tiếp tục đoán nữa, Lý Viên muốn giết gã thì chẳng có
điều gì. Nếu Long Dương quân muốn giết gã thì Hạng Thiếu Long mới khó mà chịu
được.
Quốc Hưng đáp rằng, „Bọn chúng đi một mình, Hành quán của chúng tôi cũng có
vài người lạ đến, trở thành tùy tùng bên cạnh quán chủ, xem ra đó là những cao
thủ đang giấu mình."
Hạng Thiếu Long thầm kêu sóng trước chưa hết thì đã đến sóng sau. Giờ đây
người Tần trở thành kẻ thù chung của các nước phía đông, trên chiến trường
không thắng được thì đến gây rối trong nước, những chuyện này từ cổ chí kim
đều như nhau cả.
Quốc Hưng nói, „Lần này tiểu đệ nhận lệnh của Khêu Nhật Thăng chính là giao
hẹn tái chiến song phải mười lăm ngày sau, tiểu nhân nghĩ rằng y tưởng trong
những ngày đó những toán sĩ tử đã giết được Hạng gia."
Hạng Thiếu Long nói, „Vậy thì hãy nói với y Hạng Thiếu Long này sẽ đến đúng
hẹn. Ngươi ở đây lâu thế này không sợ bọn chúng nghi ngờ sao?"
Quốc Hưng nói rằng, „Tiểu nhân bảo rằng Hạng gia giở trò khiến cho tiểu nhân
phải đợi đến nửa canh giờ. Khi quay về tiểu nhân sẽ tìm cách thám thính tình
hình của thích khách sau đó sẽ tìm cách thông báo cho Hạng gia."
Hạng Thiếu Long vỗ vai y nói, „Muốn thông báo cho ta có gì là khó, hãy mau lên
đi Quốc phó thống lĩnh."
Hai người nhìn nhau cười lớn. Quốc Hưng hớn hở ra về.
Vào lại trong nội đường kể hết chuyện cho thê thiếp nghe, nhắc nhở bọn họ ra
vào cẩn thận. Kỷ Yên Nhiên nói, „Mục tiêu của bọn chúng không phải là chàng mà
là bị quân Chính, chàng chỉ là bức màn che mắt thôi."
Hạng Thiếu Long giật mình như tỉnh cơn mê nói, „Ta thật hồ đồ, chỉ cần co thể
giết chết bị quân là xảy ra đại loạn, Thành Kiều càng có thể dễ dàng danh
chánh ngôn thuận thừa kế ngôi vị, „ Nói thật lúc này gã mới yên tâm, bởi vì
tiểu Bàn chết lịch sử sẽ không có Tần Thủy Hoàng, nước Trung Quốc sẽ không hề
xuất hiện.
Kỷ Yên Nhiên nói, „Chuyện này chúng ta phải giành quyền chủ động, chỉ hận là
thành vệ lại năm trong tay Quản Trung Tà nếu không mọi chuyện càng dễ dàng
hơn."
Khi Hạng Thiếu Long đang trầm ngâm thì thiết về vào bảo Lao ái đến. Khi Hạng
Thiếu Long lúng túng thì Ô Ðình Phương cười nói, „Nếu từ chối không được thì
cứ đi, bọn thiếp tin tưởng vào Hạng lang."
Hạng Thiếu Long thở dài bước ra gặp Lao ái.


Bạn cần đăng nhập để bình luận