Tầm Tần Ký

Chương 137 - Toán quân nữ nhi




Hạng Thiếu Long theo sau Xương Bình quân và Doanh Doanh vào trong đại sảnh.
Hạng Thiếu Long có thể nói là có thân hình đẹp nhất của thời này, người mặc
một bộ võ phục, nhưng trên vai lại có dấu roi, tay phải đặt trên đốc kiếm, tay
trái buông thõng, cứ như là một người mẫu đang biểu diễn trên sân khấu, thu
hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Những nàng có phần ra tay với gã hôm nay, biết được thì ra gã chính là Hạng
Thiếu Long, người đã lay động con tim của tất cả các thiếu nữ thành Hàm Ðan
thì ngẩn người ra nhìn.
Doanh Doanh đi về phía mình, những nàng mỹ nữ ngồi cùng chỗ với nàng không đợi
nàng bước vào chỗ ngồi đã kéo nàng ngồi cạnh bên mình.
Hạng Thiếu Long cùng với Xương Bình quân đến chỗ Xương Văn quân, An Cốc Hề.
Xương Bình quân chép miệng, „Thiếu Long cuối cùng đã đến, coi như hai kẻ làm
huynh trưởng này đã hoàn thành nhiệm vụ."
Xương Văn quân thất vọng nói, „Sao Thiếu Long không đem Kỷ tài nữ cho chúng
tôi mở rộng tầm mắt, đại huynh đã nhắc nhở Hạng huynh rồi còn gì?"
An Cốc Hề cười gượng, „Thiếu Long! Giờ đây chắc huynh đã hiểu được nỗi phiền
toái của huynh đệ bọn họ, may mà tiểu đệ sắp phải đi xa, trách nhiệm chịu đựng
huynh đệ bọn họ chắc là phải do Hạng huynh gánh vác, thực vạn lần lấy làm
tiếc!"
Hạng Thiếu Long mặc dù muôn lần phiền não, đau lòng, nhưng có Doanh Doanh, lại
thêm ba người bạn mới quen, nhưng đã trở nên thân thiết, nghe tiếng cười đùa
khúc khích của đám nữ nhi ở phía sau, sự căng thẳng đã giảm bớt, thuận tay
bưng bình rượu, phía sau có tiếng Doanh Doanh, „Ngàn vạn lần đừng uống rượu!
Nếu không Hạng thống lĩnh sẽ thua đấy!“
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, cầm bầu rượu, quay người lại hỏi với giọng đầy
thắc mắc, „Uống rượu và chuyện thắng thua có quan hệ gì?"
Trong đại sảnh đã yên lặng trở lại.
Doanh Doanh và các thiếu nữ xinh đẹp, ngồi cùng chiếu với nàng, tiến về phía
Hạng Thiếu Long, dáng vẻ như đang khiêu khích.
An Cốc Hề ở phía sau than rằng, „Thiếu Long giờ đây chắc đã biết sự lợi hại
của đám nha đầu này, nếu bọn họ công khai mà đến, thắng bại rõ ràng, muốn chém
muốn giết tiểu đệ xin nhận lãnh. Nhưng những chủ ý tinh quái của bọn họ khiến
cho người ta thật không biết đường mà phòng."
Thiếu nữ xinh đẹp ấy trợn mắt, rồi cười tươi như hoa, vẻ mặt đầy đắc ý rồi
bình thản nói, „An tướng quân ơi! Chúng tôi cứ coi như tướng quân là một nhân
vật có tiếng ở Hàm Dương! Hừ! Từ nhỏ tới lớn đều là như vậy, thua lại còn nợ,
Hạng thống lĩnh chắc không học theo cách của ngài đâu, cả dũng khí chấp nhận
bình tuyển mà cũng thiếu!"
Hạng Thiếu Long quay đầu lại, gượng cười với An Cốc Hề, Xương Bình quân định
ghé vào tai gã nói nhưng Doanh Doanh nói, „Không nói lời dư thừa nữa, Hạng
Thiếu Long nhà người hãy bước ra để so tửu lượng với Ðan Nhi." Khi nói đến Ðan
Nhi thì chỉ tay về phía mỹ nữ bên cạnh.
Hạng Thiếu Long nhìn về phía Ðan Nhi, lần đầu tiên gặp được đứa cháu ngang
ngược của Lộc Công này.
Lộc Ðan Nhi cũng nhìn về phía gã, miệng cười khúc khích, đôi mắt đầy kiêu
ngạo.
Song nàng quả thật xinh đẹp, tuổi không quá mười sáu, đối với thời đại này mà
nói, đó là tuổi xuất giá, nhưng chỉ thấy dáng vẻ lợi hại ngang ngạnh của nàng,
đủ biết trượng phu không thể nào quản nàng được. So với Doanh Doanh nàng thấp
hơn nửa cái đầu nhưng dáng người thon thả, không hề trang điểm, ai gặp nàng
cũng phải ngất ngây.
Nàng cũng nóng bỏng như Doanh Doanh, sức sống vô tận, trông rất khỏe khoắn.
Nhưng nàng có vẻ thanh nhã hơn Doanh Doanh.
Coi tuồng phải coi cho hết vở, Hạng Thiếu Long di chuyển ánh mắt phía dưới
theo quán tính, dừng lại ở bộ ngực của nàng.
Hạng Thiếu Long đang khen thầm thiếu nữ nhà Tần, Lộc Ðan Nhi đỏ mặt cúi đầu.
An Cốc Hề thấy thế thì cười lớn nói, „Hà hà! Ðan nhi e thẹn đến nỗi đỏ mặt,
quả thật là chuyện hiếm có ở Hàm Dương này!"
Doanh Doanh ngạc nhiên nhìn lại phía sau lưng, giậm chân giận dỗi kêu lên,
„Ðan nhi!"
Lộc Ðan Nhi trừng mắt nhìn Hạng Thiếu Long vì gã đã làm cho nàng lúng túng
nói, „Ai đỏ mặt, chỉ vì trời nóng mà thôi, đem rượu ra đây!"
Hạng Thiếu Long lúc này mới hiểu đám nữ nhi quân ở thành Hàm Dương này chỉ vì
ham vui, những thiếu nữ này đều là con gái nhà quý tộc, vì thân phận của họ
đặc biệt khiến cho ai nấy đều phiền toái.
An Cốc Hề đứng bên cạnh Hạng Thiếu Long cười, „Tửu lượng của huynh thế nào?
Tửu lượng của ả này không phải giỡn chơi đâu!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Tại sao phải đấu rượu?"
Doanh Doanh bước ra phía trước hai bước hớn hở nói, „Những kẻ nào tưởng rằng
có thể thắng được bọn nữ tử chúng tôi, chúng tôi đều phải phân cao thấp, hiểu
chưa?"
An Cốc Hề nói, „Có gì oai lắm đâu? Chẳng qua chỉ muốn chuốc rượu Hạng thống
lĩnh xong, lại nhân lúc y say rượu lại ép y tỷ thí, khi thắng rồi rêu rao khắp
nơi, quỷ kế này An Cốc Hề đây biết rõ."
Lộc Ðan Nhi trong lòng đang oán An Cốc Hề cười hì hì nói, „Kẻ bại trận kia có
gì đáng tin, lần trước tỷ thí bắn tên đã thua, không chịu trách mình học nghệ
chưa giỏi, chỉ biết đổ cho người khác, thật chẳng ra gì."
An Cốc Hề gượng cười với Hạng Thiếu Long, „Giờ đây huynh đã hiểu rồi chứ?"
Hạng Thiếu Long cũng cười.
Doanh Doanh lên tiếng, „Trừ hai kẻ tỷ thí, những người khác phải quay về chiếu
của mình!" rồi dắt bọn nữ nhi quay về chỗ ngồi.
Xương Bình quân ghé tai Hạng Thiếu Long nói, „Tự lo cho mình nhé!" rồi cùng
Xương Văn quân, An Cốc Hề quay về chiếu của mình.
Lộc Ðan Nhi có vẻ hơi e ngại ánh mắt của Hạng Thiếu Long, ngồi xuống bưng bình
rượu.
"Trước tiên chúng ta hãy uống cạn bầu rượu này, sau đó ra hậu viên tỷ thí tiễn
thuật, nhanh lên! Ngài có phải là đàn ông hay không mà cứ lúng ta lúng túng!“
Bọn thiếu nữ cười rộ cả lên.
Hạng Thiếu Long sờ bụng, thầm nghĩ từ sáng tới giờ vẫn chưa ăn gì vào bụng. Ðể
bụng trống mà uống rượu là điều đại ky, cho nên chắc chắn sẽ thất bại. Nghĩ
đến một kế rồi nói, „Nữ nhi thật không có tính nhẫn nại, chỉ riêng điểm này đã
thua chúng ta."
Có ý nhìn hau háu vào bộ ngực của nàng, còn Doanh Doanh bước tới trước mặt của
nàng ngồi xuống.
Doanh Doanh nhíu mày nói, „Người đã đói bao nhiêu ngày rồi?"
Bọn thiếu nữ đều cười nghiêng ngả.
Hạng Thiếu Long không thèm để ý đến nàng, trong lòng cảm thấy lạ lắm. An Cốc
Hề là người có tửu lượng rất giỏi, cớ gì lại thua cho một thiếu nữ trẻ tuổi
như thế.
Rồi chợt nhớ lại các cô gái ở quán bar ở thế kỷ XXI uống toàn là thứ rượu có
pha nước để tránh bị uống say, nên có thể kiếm được rất nhiều tiền.
Nghĩ đến đó thì đứng dậy bước đến chiến trường, ngồi xuống trước mặt Ðan nhi,
thuận tay bưng bầu rượu của mình, đặt đến phía trước mỹ nhân ấy, chỉ vào bầu
rượu trên tay nàng nói, „Ta uống bầu rượu của nàng, nàng hãy uống bầu rượu của
ta!"
Toàn trường lập tức yên lặng.
Ðan nhi hơi giận dỗi lúng túng nói, „Bầu nào cũng như thế, mau uống cho bổn
tiểu thư!"
An Cốc Hề ha ha cười lớn, ôm bụng nói, „Thì ra là như thế! Chả trách nào lần
trước ta đã thua!"
Lộc Ðan Nhi giận đến đỏ mặt, nhìn Hạng Thiếu Long bằng ánh mắt oán trách, rồi
cười khúc khích đặt bầu rượu xuống bước ra.
Bọn Xương Bình quân đều reo hò, kéo Hạng Thiếu Long vào chỗ ngồi, còn vui vẻ
hơn cả thắng trận nữa, bọn thiếu nữ đều ôm bụng cười, không hề cảm thấy hổ
thẹn vì mưu gian đã bị vạch trần.
Doanh Doanh rỉ tai với Lộc Ðan Nhi một hồi thì bước ra nói, „Xem như đã hòa
hai hiệp!“
Xương Bình quân ngạc nhiên kêu lên, „Rõ ràng Thiếu Long đã thắng, sai lại hòa
hai hiệp?"
Doanh Doanh tỉnh bơ nói, „Nhị ca có mắt mà không có tròng, cả dấu roi của bổn
tiểu thư trên vai Hạng thống lĩnh mà cũng không nhận ra, chằng phải hòa hai
hiệp là gì? Muốn định thắng thua phải tỷ thí lại!"
An Cốc Hề ngạc nhiên, „Có chuyện này nữa hay sao?"
Doanh Doanh ngang ngạnh nói, „Là kẻ hảo hán không được trốn tránh, nào! Chúng
ta hãy tỷ thí khí lực!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, „Tỷ thí khí lực?"
Doanh Doanh mỉm cười, „Ðương nhiên là cái gì cũng phải tỷ thí coi thử các
người còn dám suốt ngày nói nữ lưu yếu đuối hay không!" nói xong thì đi về
phía mình.
Xương Bình quân quay sang Hạng Thiếu Long, „Vạn lần đừng khinh địch, Nam Bà Tử
có sức mạnh trời sinh, cả thành Hàm Dương này chẳng có bao nhiêu người thắng
nổi nàng!"
Lúc này Hạng Thiếu Long mới thấy một nữ tử to vạm vỡ còn hơn cả nam nhân bước
ra, rồi một người khác lấy một sợi dây dài vẽ giới tuyến, rõ ràng đây là một
cuộc thi kéo co.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, dù nữ giới có khỏe mạnh đến đâu, nhưng vì giới hạn
bẩm sinh, có lẽ có thể thắng được những nam nhân bình thường, nhưng làm sao áp
đảo nổi những kẻ như Xương Bình quân, bất đồ nhìn xuống chân nàng, thấy giày
nàng đã phủ một lớp phấn gì đó, trong lòng đã có tính toán, hiên ngang bước ra
giữa sân, nói với Nam Bà Tử, „Ðể tránh có gian lận, ta đề nghị cả hai bên đều
phải cởi giầy ra rồi mới tỷ thí!"
Bọn thiếu nữ đều im lặng, ai nấy đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Doanh Doanh ngẩn ra một hồi giậm chân nói, „Lại bị tên tiểu tử nhà người phá
hỏng nữa rồi, người hãy nhường cho người ta có được chăng?"
Dáng vẻ ngang ngạnh đáng yêu của thiếu nữ ấy cả hai vị huynh trưởng của nàng
cũng đều ngẩn ra nhìn.
Nói chưa xong thì bọn thiếu nữ đều cười, rõ ràng rất hoạt kê.
Hạng Thiếu Long cũng buồn cười lắm, bước về phía chỗ ngồi của mình, ba người
bạn của gã cũng đang cười nghiêng ngả An Cốc Hề thở dốc nói, „Buổi tiệc tiễn
hành hôm nay thật là tuyệt vời, ta đã hả được cơn giận!"
Lộc Ðan Nhi đứng một bên kêu lên, „Không được cười!"
Cả hai bên đều im lặng như lời nàng. Xương Bình quân nói, „Xem thử các nàng
còn có bảo bối gì?"
Hạng Thiếu Long lúc này mới hiểu dám nữ nhi bên này chỉ là những thiếu nữ ham
vui, tìm mọi cách để hạ uy phong của nam nhân, thật sự không có ác ý, nên mọi
người ai nấy cũng để cho các nàng trêu chọc.
Lộc Ðan Nhi nói, „Công phu giả đã thử, coi như Hạng Thiếu Long người qua ải,
giờ đây chúng ta hãy tỷ thí công phu thật!"
An Cốc Hề nói, „Còn gì nữa mà tỷ thí, các người có thể thắng được Vương Tiễn
không? Hạng huynh ít nhất cũng ngang tài ngang sức với Vương Tiễn, chút ít
công phu của các người có thể làm gì được y nào? Ðan Nhi hãy hát một khúc ca
cho An đại ca xem thử! Xem thử có tiến bộ gì chăng?"
Lộc Ðan Nhi nhăn mặt nói, „Chúng tôi lúc nãy là muốn thử xem Hạng thống lĩnh
có phải là hạng ngu ngốc nhu huynh hay không? GiỜ đây mới là thật!“
An Cốc Hề giận lắm.
Hạng Thiếu Long cười, „Tỷ thí món gì cũng được, nhưng đề mục phải do ta ra,
nếu không chịu thì thôi vậy!“
Lộc Ðan Nhi duyên dáng nói, „Nói ra nghe thử!"
Doanh Doanh không còn dám coi thường Hạng Thiếu Long nữa kéo tay áo Ðan Nhi.
Lộc Ðan Nhi hạ giọng, „Ðừng sợ y!
Bọn An Cốc Hề cười ầm lên.
Hạng Thiếu Long bưng bình rượu uống hai hớp. rượu vào trong cổ, bất giác nhớ
đến Thiện Nhu, lòng nhói đau thở Xương Văn quân ghé sát tai gã hỏi, „Hạng
huynh có tâm sự gì?"
Hạng Thiếu Long lắc đầu, gắng gượng lấy lại bình tĩnh quay về phía Ðan Nhi
nói, „Ðầu tiên ta phải nói rõ, người của các nàng ra xuất chiến, bất luận là
ai, đều là đại diện cho tất cả các nàng, nếu người đó thua tất cả các nàng đều
thua, sau này không được ép buộc ta tỷ thí nữa!“
Các thiếu nữ ngồi lại với nhau, hạ giọng bàn bạc, rõ ràng không còn dám coi
thường Hạng Thiếu Long nữa.
Hạng Thiếu Long đến chỗ ba người bạn nói, „Bắn người trước tiên hãy bắn ngựa,
bắt giặc đầu tiên phải bắt vua, các người hãy xem đây!“
An Cốc Hề khen, „Hạng huynh thật giỏi, đã lấy lại uy phong cho nam nhân ở Hàm
Dương chúng tôi!"
Bọn thiếu nữ lúc này đã định kế xong, Doanh Doanh đứng dậy ưỡn ngực, ngẩng đầu
nói, „Nếu là động thủ quá chiêu, thì sẽ do bổn tiểu thư ứng phó, nhưng ngươi
chỉ được tìm cách đánh rơi kiếm trong tay của ta, không được chạm đến người
ta, tránh khi đó làm ta bị thương thì ngươi không thể gánh tội nổi đâu!"
Hạng Thiếu Long biết nàng vì muốn thắng trận mà không hề nói đến đạo lý, nên
cũng không ngạc nhiên lắm nói, „Trước tiên chúng ta hãy vật chân đã!"
Các thiếu nữ đều trố mắt ra.
Doanh Doanh giận đến nỗi đỏ mặt lên nói, „Sao lại có hạng người lỗ mãng đến
như thế!"
Bọn Xương Bình quân đều vỗ tay khen hay, An Cốc Hề rõ ràng hả dạ lắm, cười lớn
nói, „Vật chân xong, Doanh muội e rằng phải ra khỏi nữ nhi đoàn, gả vào cho
Hạng gia, bởi vì những chỗ không nên chạm đến cũng đã bị người khác chạm, Hạng
Thiếu Long không cưới muội, e rằng không thể gánh được tội trạng."
Hạng Thiếu Long cảm thấy sự phóng khoáng trong lời nói của nam nữ nước Tần
không khỏi có chút ân hận, nhưng cứ trêu đùa Doanh Doanh như thế, khiến cho
nàng có ý với mình thì sau này càng đau đầu hơn.
Mặt khác cũng cảm thấy bồi hồi lắm, vì như đã quay về thế kỷ XXI, những ngày
rảnh rỗi gã thường rong chơi trêu ghẹo các thiếu nữ.
Lộc Ðan Nhi lên tiếng, „Nếu là chinh chiến nơi sa trường, chẳng phải dùng đao
kiếm liều chết, nhưng bây giờ là tỷ thí, chẳng lẽ mọi người lại vật chân hay
sao? Ðương nhiên phải tỷ thí món khác!"
Các thiếu nữ đều phụ họa, dĩ nhiên là giúp Doanh Doanh, ồn ào còn hơn vỡ chợ.
Hạng Thiếu Long cười lớn, thu hút sự chú ý của mọi người rồi ung dung nói,
„Trên chiến trường không có gì là không dùng đến được, ví như muốn bắt được tù
binh, đôi khi phải dùng những thủ đoạn khác, chả lẽ bảo với đối phương, chỉ rõ
là không được vật chân rồi mới ra tay hay sao?"
Các thiếu nữ đều buồn cười, nhất thời quên đi địch ta, khiến cho Lộc Ðan Nhi
giận dỗi giậm chân, tiếng cười mới chấm dứt, nhưng đột nhiên nàng bật cười
khúc khích, quả là khó tránh được. Hạng Thiếu Long từng bước ép tới, „Hãy đem
bàn ra cho ta, các người bảo những điều mà nam nhân có thể làm được, nữ nhân
các người cũng có thể làm được, vậy thì đừng lần lữa nữa, nếu không sẽ khiến
cho người ta cười hết cả răng!"
Doanh Doanh không nén được cười, liếc gã rồi nói, „Coi như người lợi hại,
nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc, chúng ta tạm thời thu binh, sau này sẽ cho
người biết sự lợi hại của nữ nhi nước Tần, lui binh!“
Bốn người đều chưng hửng, trong chốc lát các thiếu nữ đã bỏ đi không còn một
mống, nhưng ai nấy cũng hớn hở, rõ ràng rất hài lòng về Hạng Thiếu Long.
Bốn người say sưa cho đến canh hai thì tiệc mới tan.
Hạng Thiếu Long và An Cốc Hề cùng đi một đường, ra đến ngoài phố, Hạng Thiếu
Long nghiêm giọng nói, „Có một chuyện mong An huynh giúp đỡ!“
An Cốc Hề lúc này đang cưỡi ngựa đi song song với Hạng Thiếu Long cười nói,
„Ta và Hạng huynh vừa gặp đã nhu bạn, cứ gọi ta là Cốc Hề, hãy cứ nói ra! Nếu
có thể làm được, ta nhất định sẽ giúp cho Thiếu Long!"
Hạng Thiếu Long thấy bọn thị vệ đi gần, nên hạ giọng nói, „Ta muốn Cốc Hề hãy
đóng cửa quan ải! ở biên giới đại Tần với nước Sở, nếu có người Tề nào đi
ngang, hãy bắt lại giùm ta!"
An Cốc Hề hơi giật mình, „Thiếu Long muốn đối phó với Ðiền Ðan sao?"
Chỉ với sự suy đoán nhanh nhậy này thì biết An Cốc Hề có thể ngồi lên chức
thống lĩnh cấm vệ quân, không chỉ là do may mắn.
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói, „Chính là như thế, nhưng kẻ muốn thực sự đối phó
là Lã Bất Vi. Bị quân và Lộc Công đều biết việc này, nhưng đây là việc bí mật
hệ trọng, có cơ hội An huynh hãy cứ hỏi bọn họ!“
An Cốc Hề nói, „Cần gì phải như vậy, Thiếu Long chẳng lẽ hãm hại ta hay sao?
Cứ giao việc này cho ta!"
Trầm ngâm một lát rồi nói, „Ta có cách khiến cho hai quân Tề Sở đóng ở biên
cương nước Sở lùi về hơn mười dặm, làm như thế có ích lợi gì chăng?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Cốc Hề sao làm được chuyện này?"
An Cốc Hề nói rất chắc chắn, „Biên giới của chúng ta và người Sở là nơi núi
rừng chập chùng không có bóng người, không ai biết chính xác giới tuyến nằm ở
đâu, đại khái chỉ dựa vào sông núi để làm giới tuyến. Chỉ cần ta gây một cuộc
xung đột bất ngờ, sau đó tìm tướng lĩnh của Tề Sở đàm phán, mỗi bên đều lùi về
phía sau. Vậy thì sau khi Ðiền Ðan rời biên giới của chúng ta, vẫn phải đi một
đoạn đường nữa mới có thể gặp quân mình, lúc ấy cho dù người Tề ở biên giới
nước Sở có nhận được tin, áp sát đến biên giới, ta vẫn có thể mượn cớ chúng vi
phạm hiệp ước, bao vây chúng lại hoặc đuổi đi, sẽ rất tiện cho Thiếu Long hành
sự! Hừ, đại Tần chúng ta há sợ kẻ nào?"
Hạng Thiếu Long cả mừng, đặt ra kế hoạch hành sự chi tiết với An Cốc Hề rồi
mới chia tay.
Khi về trong phủ, Hạng Thiếu Long lại sinh ra cảm giác không thể phân biệt
được thời đại này là mộng hay thực.
Lại nghĩ mình từ một tên lưu lạc đầu đường xó chợ, trở thành người hùng bên
cạnh Tần Thủy Hoàng, lại đối đầu với kẻ khuynh đảo nước Tần là Lã Bất Vi, giờ
đây lại phải ứng phó với Ðiền Ðan, một kẻ nổi danh từ ngàn xưa, lòng nhu mối
tơ vò.
Vận mệnh như một bàn tay vô hình, dẫn dắt cho gã sáng tạo ra lịch sử nhờ lịch
sử.
Nhưng trong sách sử không hề ghi tên Hạng Thiếu Long tại sao? Kết cuộc của gã
như thế nào? Gã không khỏi cảm thấy bối rối!


Bạn cần đăng nhập để bình luận