Tầm Tần Ký
Chương 173 - Cấu kết với nhau
Hạng Thiếu Long về đến Ðiện vương phủ, chỉ thấy ở cổng lớn có mười mấy tên cấm
vệ quân đang đứng canh, vào trong cổng, mới biết Lý Yên Yên đã sai những kẻ
này đến bảo vệ cho vương phủ.
Vừa bước vào phủ đã được Trang phu nhân mời nói chuyện.
Nghe xong lời kể của Hạng Thiếu Long, Trang phu nhân giận dữ nói, „Không ngờ
Xuân Thân quân là người như thế, nhớ lại năm xưa tiên gia ông của thiếp đã đối
xử thế nào với y, không ngờ giờ đây lại cùng với người của Lý tộc cấu kết hãm
hại chúng tôi."
Hạng Thiếu Long đã quen thấy những chuyện này, an ủi, „Ai mà không thấy lợi
quên nghĩa, may mà chúng ta không cần dựa bất cứ ai, chỉ cần trừ được Ðiền
Ðan, thì chúng ta lập tức rời khỏi cái nơi thị phi này, cố gắng phục quốc, cứ
để cho bọn chúng tàn sát lẫn nhau là xong."
Trang phu nhân thở dài, hạ giọng nói, „May mà thiếp còn có tiên sinh."
Hạng Thiếu Long thầm sợ trong lòng, lảng sang chuyện khác, hỏi, „Hôm nay có
chuyện gì đặc biệt không?"
Trang phu nhân phấn chấn nói, „Lần này chúng ta đến thật hợp lúc, vương hầu
các nơi nếu không phái ra trọng thần, thì là người thân đến để dự tang lễ, bọn
họ đều nhớ ân đức của tiên gia ông, ngoài người Dạ Lang ủng hộ cho Lý Lệnh,
đều tỏ ý nếu chúng ta hành sự, thì có thể giúp đỡ chúng ta về tài vật lẫn quân
hướng, gần đây thế lực người Dạ Lang tăng nhanh, ai cũng muốn chúng tôi phục
quốc, để đè bẹp dã tâm của người Dạ Lang, nghe nói lần này Dạ Lang vương là
Hoa Thích Ngõa cũng tới đây."
Hạng Thiếu Long nhíu mày nói, „Lý Lệnh có đến không?"
Trang phu nhân lắc đầu có chút hoang mang, rồi thở dài, cười khổ nói, „Nếu
triều đình nước Sở chấp nhận đây đến Thọ Xuân, vậy thì đã cho thấy người Sở
chính thức thừa nhận thân phận của y, thiếp thấy Lý Viên làm sao có thể để cho
chuyện này xảy ra."
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói, „Ta thấy cơ hội y đến rất lớn, nếu không Xuân
Thân quân sẽ không có ý mời phu nhân về, lại nửa đường cố ý hành thích phu
nhân. Theo ta thấy y nhất định sẽ đến cùng với Dạ Lang vương Hoa Thích Ngõa,
Lý Sấm Văn chiếm Ðiện vương phủ chính là Lý Lệnh giúp sức, chẳng qua là không
ngờ chúng ta vẫn còn sống.
Hiếu Liệt vương vừa chết, Thọ Xuân liền rơi vào cuộc đấu tranh giữa các thế
lực, Lý Yên Yên vì biết rõ chuyện này, nên cố ý sai người đến đây để bảo vệ
Ðiện vương phủ."
Trang phu nhân biến sắc nói, „Thiếu Long! Thiếp rốt cuộc vẫn là cô nhi quả
phụ, gặp phải tình hình này trong lòng rối bời, nên ứng phó thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long nói, „Giờ đây phải làm rõ một chuyện, chính là cớ gì thái chúc
Lý Quyền đề nghị chúng ta dọn vào cung, chắc là để cho Lý Lệnh vào ở trong
Ðiện vương phủ, còn Xuân Thân quân thì có thể tìm lý do để giam lỏng chúng ta
trong hoàng cung, vừa có thể ngăn cản chúng ta tiếp xúc với các vương hầu
khác, đồng thời công nhiên cho thiên hạ thấy rằng, Lý Lệnh đã chính thức trở
thành chủ của nước Ðiện, thủ đoạn thật là đê tiện."
Trang phu nhân giận dữ nói, „Lý Yên Yên chẳng lẽ để cho bọn chúng tùy ý sắp
xếp sao?"
Hạng Thiếu Long nói, „Lý Yên Yên là người thế nào, chúng ta vẫn chưa rõ được,
song theo tại hạ thấy bà ta tương đối xa Lý Viên mà gần với Xuân Thân quân và
Lý Quyền, nếu không Lý Viên sẽ không vui mừng vì Lý Yên Yên có ý với tại hạ."
Trang phu nhân nhìn kỹ gã, gật đầu nói, „Ngài quả thật là cao nhân khiến cho
nữ nhân động lòng, Lý Yên Yên trước nay chán ghét nam nhân, nói không chừng sẽ
thay đổi vì ngài đó."
Hạng Thiếu Long kêu lên, „Chán ghét nam nhân, bà ta là đồng tính luyến ái
sao?"
Trang phu nhân ngạc nhiên nói, „Ðồng tính luyến ái là gì?"
Hạng Thiếu Long biết mình đã lỡ lời, giải thích, „Là những nữ nhân thích gần
gũi với người cùng giới tính với mình!"
Trang phu nhân nở nụ cười, nói, „Ðiều này thì chưa từng nghe, chỉ biết rằng từ
khi bà ta hiểu biết sự đời, phàm là những thứ do nam nhân đã dùng qua, thì
không bao giờ ***ng tới. Không hề động lòng với nam nhân, nếu không Lý Viên sẽ
không đoán được điều đó khi biết được bà ta và ngài đã nói chuyện."
Lúc ấy, Trang Khổng bước vào nói, „Thái hậu và thái chúc đã đến!"
Hạng Thiếu Long và Trang phu nhân ngạc nhiên nhìn nhau, đều cảm thấy bất ngờ,
nhưng cũng không biết nói gì cả.
Lý Yên Yên mặt che vải, ngồi trong chủ sảnh của Ðiện vương phủ, thái chúc Lý
Quyền thì tay cầm triều hốt, đứng cung kính một bên, cấm vệ quân đều đứng
thành hai hàng hai bên, kéo dài cho đến tận cửa, không khí rất trang nghiêm.
Trang phu nhân, Hạng Thiếu Long dắt theo Trang Bảo Nghĩa, khấu đầu thi lễ
xong, tiếp theo một quan nghi lễ cao giọng nói, „Bình thân!"
Bọn Trang phu nhân đứng dậy, Hạng Thiếu Long để ý lén nhìn thái chúc Lý Quyền,
người này mặt nhỏ thó, người cao ốm, râu dài đến tận ngực, tuổi khoảng bốn
mươi, rất có dáng tiên phong đạo cốt, đáng tiếc là mặt mũi trắng bệch, chắc là
do tửu sắc quá độ, hai mắt láo liên không ngừng, rõ ràng trong bụng chứa toàn
điều xấu.
Thái hậu Lý Yên Yên bình thản nói, „Không biết thái quốc cửu gia có đến đây để
gặp vương phi và bị quân để truyền đạt ý của ai gia chưa?"
Trang phu nhân đương nhiên không thể nói dối, nhưng chưa biết trả lời thế nào,
Hạng Thiếu Long ho khan một tiếng, „Thái hậu soi xét, thái quốc cửu gia
từng..."
Thái chúc Lý Quyền lạnh lùng quát một tiếng, ngắt lời gã, „Thái hậu đang hỏi
Ðiện vương phi, kẻ khác không được trả lời thay."
Hạng Thiếu Long suýt chút nữa đã lấy kiếm chặt cho y một nhát, kẻ này thật
hiếp người quá thể.
Trang phu nhân lạnh lùng nói, „Lời của Vạn Thụy Quang, chính là lời của ta."
Lý Yên Yên bình thản nói, „Vạn tướng quân hãy cứ nói đi!"
Hạng Thiếu Long nhủ thầm nếu không tỏ chút bản lãnh, cả chỗ đứng chân ở Thọ
Xuân bọn họ cũng sẽ mất hết, ung dung nói, „Xin hỏi thái hậu, gian đồ Lý Lệnh
có phải đang cùng Dạ Lang vương trên đường đến đây?"
Lý Yên Yên và Lý Quyền đồng thời giật mình, ngạc nhiên.
Không khí trở nên nặng nề.
Hạng Thiếu Long quắc mắt, trầm giọng nói, „Xin thái hậu hãy đáp lời tiểu
thần."
Lý Quyền định thần lại, quát lớn, „Vạn Thụy Quang kia, ngươi dám vô lễ với
thái hậu sao?"
Hạng Thiếu Long không hề khách sáo, nói, „Lý thái chúc xin hãy thứ cho kẻ này
thô lỗ, điều tiểu thần hỏi có liên quan đến chuyện nước Ðiện chúng tôi, sao
gọi là vô lễ cho được?"
Lý Quyền còn ngang ngược hơn cả Lý Viên, ít có khi nào bị kẻ khác chống lại,
nhưng trong tình huống này không thể không nói lý, nhất thời cứng họng.
Hạng Thiếu Long lạnh lùng nhìn y, nở một nụ cười lạnh lùng khiến cho Lý Quyền
phải run sợ, rồi quay sang Lý Yên Yên, ra vẻ không hề sợ trời sợ đất, đứng yên
chờ câu trả lời của nàng.
Lý Yên Yên bình thản nói, „Lý Lệnh quả đã từng yêu cầu đến đây, nhưng đã bị ai
gia từ chối, còn y có đến đây cùng Hoa Thích Ngõa hay không, ai gia thì không
biết chuyện ấy."
Hạng Thiếu Long cười ha ha, nói, „Vậy thì tiểu thần dám lấy đầu trên cổ để đặt
cược, Hoa Thích Ngõa và Lý Lệnh sẽ đến Thọ Xuân, nếu không, cần gì thái hậu và
thái chúc phải đến đây, mời chúng tôi vào hoàng cung."
Lý Quyền lập tức biến sắc, quát lớn, „To gan!"
Hạng Thiếu Long ngửa mặt lên trời cười to, „Có gì đáng là to gan, nước Sở muốn
diệt nước Ðiện của chúng tôi, bọn chúng tôi cũng không chịu sống nhục, thái
hậu xin hãy về cung! Sau khi chúng tôi bái tế lệnh đại tiên vương, sẽ lập tức
toàn thể tự tận, không cần thái hậu lo cho bọn chúng tôi nữa."
Lý Quyền lại biến sắc nữa, nếu chuyện này xảy ra, thì sẽ khiến cho các nước
chư hầu xa rời, nói không chừng sẽ quay sang nước Tần, lú cđó thì chuyện đã
không hay.
Ðây là chuyện mà người Sở lo sợ nhất.
Lý Yên Yên hơi giật mình, cũng không biết phải ứng phó với cục diện này như
thế nào.
Trang phu nhân quỳ xuống, ôm Trang Bảo Nghĩa vào trong lòng, nhưng tên tiểu tử
này vẫn hiên ngang đứng đó, không hề lộ vẻ hoảng sợ.
Hạng Thiếu Long nhìn thằng vào phía Lý Yên Yên.
Gã đương nhiên không ngốc đến nỗi tự sát, khi cần thiết thì lập tức bỏ chạy,
nếu bị giam lỏng trong hoàng cung, thì sẽ bị giết chết. Ðiều đáng sợ nhất là
để cho kẻ khác phát hiện trên người gã có phi châm, thì lúc ấy ngay cả Lý Viên
cũng giết gã.
Ðến lúc này, ngoài cửa có tiếng binh khí giao nhau, rồi Lý Viên xông vào, quát
lớn, „Ai dám cản ta!"
Tám tên cấm vệ, giơ ra ngọn kích, chặn đường tiến của y.
Lý Yên Yên quát lên, „Ðể thái quốc cửu gia vào!“
Trường kích thu lại, Lý Viên đút kiếm vào bao, quả thật có khí khái anh hùng
lắm.
Hạng Thiếu Long thấy Trang phu nhân đưa mắt nhìn Lý Viên, mặt lộ vẻ ngây ngất,
thầm kêu không hay, nhưng nhất thời cũng không còn cách nào, Lý Viên sải bước
đến bên Hạng Thiếu Long, thi lễ rồi đứng đó, Lý Quyền thì lạnh lùng nói, „Thái
quốc cửu gia, ngài..."
Lý Yên Yên lạnh lùng cắt ngang lời y, „Chuyện này hãy đợi ai gia xử lý!“
Lý Viên khinh khỉnh nhìn Lý Quyền, trầm giọng nói, „Xin thứ cho Lý Viên này
không biết cách lấy lòng người, nếu thái hậu cứ để cho gian nhân xui khiến,
cái họa mất nước đang bày ra trước mắt."
Lý Quyền không thèm để ý đến chủ ý của Lý Viên, ngang giọng nói, „Lời này của
tả tướng quốc có ý gì, nhất định phải lấy lại công đạo cho bổn thái chúc."
Rồi quay sang Lý Yên Yên quỳ xuống, khấu đầu nói, „Thái hậu xin hãy làm chủ
cho lão thần, dù cho tiên vương cũng chưa bao giờ có nửa câu Ô nhục lão thần."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm lão Lý Quyền này là nhân vật chẳng ra sao, chả trách
nào bị Xuân Thân quân mua chuộc, không ngờ ba nước Tần, Sở, Triệu, quyền lực
đều rơi vào trong tay thái hậu, còn nguyên nhân thì khác nhau. Triệu Hiếu
Thành vương không chịu nổi áp lực mà chết! Tần Trang Tương vương thì bị Lã Bất
Vi hạ độc. Còn Sở Hiếu Liệt vương thì đại khái cũng mất mạng trên người Lý Yên
Yên.
Lý Yên Yên vì mặt giấu sau tấm vải nên không ai biết được nàng phản ứng như
thế nào, trầm mặc một hồi, từ tốn nói, „Thái quốc cửu gia hãy nói ra cho mọi
người nghe thử."
Sự thật thì đến lúc này Hạng Thiếu Long vẫn chưa biết được lập trường của Lý
Yên Yên, nàng có vẻ như đang bảo vệ cho Trang gia, đương nhiên cũng có thể là
diễn kịch. Nhưng chắc chắn trong chuyện Trang Bảo Nghĩa phục vị thì nàng đứng
về phía Lý Quyền và Xuân Thân quân, nếu không sẽ không xuất hiện ở Ðiện vương
phủ như thế này.
Sáng nay khi nàng dặn Lý Viên đưa tất cả mọi người trong Trang gia vào cung,
chắc là đã nhận được tin Lý Lệnh sắp đến Thọ Xuân.
Lý Viên thở dài, buồn bã nói, „Nếu muốn nói, hạ thần đã nói lâu rồi. Tiên
vương có lời, kẻ ngược với lòng người, tất sẽ thất bại. Giờ đây Lý Lệnh cấu
kết với người Dạ Lang, bức hiếp các nước láng giềng, có lòng lang sói. Ðiều
buồn cười là lại có người làm ngơ, lại một lòng vun đắp cho chuyện này, khiến
các nước chư hầu có ý xa rời, chỉ cần thấy bị quân của nước Ðiện đến Thọ Xuân,
ai ai cũng tới thăm hỏi, thì đã biết được lòng người. Hạ thần nói thái hậu bị
kẻ tiểu nhân xúi giục, nước Sở sẽ lập tức mất ngay, không phải là lời nói
suông. Nếu bức tường ở phía tây nam đã đổ, nước Tần sẽ xua quân tiến đến,
không đầy một tháng thì có thể đến ngay dưới thành Thọ Xuân, dù lúc ấy có vỗ
về các nước chư hầu nữa, thì đã quá muộn rồi."
Hạng Thiếu Long bắt đầu cảm thấy Lý Viên đối với chuyện Trang gia phục quốc,
không phải là không có thành ý.
Dù cho Lý Viên là kẻ xấu xa đến mức nào, nhưng y rốt cuộc vẫn yêu nước và yêu
dân tộc.
ở mức độ nào đó, giả sử như mình vẫn còn có thể ở lại Thọ Xuân, thì vận mệnh
của mình và Lý Viên đã kết lại làm một.
Giả sử Lý Viên bị người ta trừ khử thì mình cũng không sống được bao lâu nữa.
Chuyện này thật khó mà lường trước được.
Lý Quyền lúc này vẫn quỳ dưới đất, vừa khóc vừa kể lể, „Thái hậu xin đừng tin
vào lời sàm tấu, lão thần làm tất cả mọi chuyện đều y theo di mệnh của tiên
vương, xin thái hậu xét rõ."
Trong sát na ấy, Hạng Thiếu Long đã nắm được lập trường của Lý Yên Yên.
Nàng không có thiện cảm với Lý Lệnh, hoặc xoay về phía Lý Quyền hoặc Xuân Thân
quân, mà chỉ là tuân theo di mệnh của Hiếu Liệt vương, hy vọng có thể thông
qua Lý Lệnh để thu hồi các nước chư hầu về trong bản đồ của nước Sở.
Mà Lý Viên đã thấy chuyện này không thể xong được, lại thêm cuộc đấu tranh
giữa hai phe phái trong nội bộ Lý tộc, nên mới trở thành ra cục diện bế tắc.
Hạng Thiếu Long bất đồ cũng không khỏi cảm thấy nhức đầu cho Lý Yên Yên.
So ra, Lý Viên quả thật cao minh lắm, chí ít cũng có dũng khí không chấp nhận
mệnh lệnh của Hiếu Liệt vương.
Trang phu nhân vẫn quỳ yên dưới đất, ánh mắt cứ nhìn Hạng Thiếu Long và Lý
Viên, có lẽ cũng khó chọn lựa.
Lý Yên Yên thở dài, nói, „Chuyện này sau này hãy nói! Ai gia phải về cung."
Lý Quyền vội vàng kêu lên, „Thái hậu!"
Hạng Thiếu Long cười ha ha nói, „Lý thái chúc tốt nhất hãy nói với gian tặc Lý
Lệnh, dù y có đem đến đây bao nhiêu quân mã, Vạn Thụy Quang này thề sẽ lấy cái
đầu trên cổ của y."
Lý Yên Yên giật mình, đứng dậy, Hạng Thiếu Long, Lý Quyền và Trang Bảo Nghĩa
vội vàng quỳ phục xuống theo lễ.
Lý Yên Yên từ tốn nói, „Chuyện Lý Lệnh về kinh, quả thật chưa có sự đồng ý của
ai gia, Lý Quyền, ngươi hãy bảo y ở trong Dạ Lang phủ, không được bước ra khỏi
phủ nửa bước, nếu không bị kẻ khác giết chết, thì có thể chỉ trách y mệnh khổ
mà thôi."
Rồi quay sang Lý Viên, nói, „Thái quốc cửu gia hãy điều cho ta một đội cấm vệ
quân, canh giữ suốt ngày đêm Ðiện vương phủ, nếu kẻ nào dám đến mạo phạm, lập
tức giết chết không tha."
Trang phu nhân tự tay rót rượu cho Lý Viên và Hạng Thiếu Long, quay sang Lý
Viên cười nói, „Ðêm nay thiếp thân mới biết ai là kẻ tận tâm tận lực cho Trang
gia, hãy để tỷ đệ bọn thiếp kính thái quốc cửu gia một chén."
Lý Viên nâng chén, nói, „Nếu có một ngày Lý Viên này có thể nắm trọn quyền
trong triều, tất sẽ đảm bảo bị quân có thể ngồi yên trên vương vị, chén này
chính là lời thề."
Trang phu nhân mắt ngấn đầy nước, uống cạn chén rượu rồi cúi đầu nói, „Thái
quốc cửu gia đã có tình thâm nghĩa trọng như vậy, thiếp thân dù có làm trâu
làm ngựa, cũng cam tâm tình nguyện."
Lý Viên hai mắt sáng lên, nói với vẻ đầy phong độ, „Chỉ cần Ðiện vương phi
đừng giày vò Lý Viên là được."
Hạng Thiếu Long tuy không có dã tâm với Trang phu nhân, nhưng thấy nàng có ý
với Lý Viên như vậy, cũng cảm thấy không thoải mái. May mà gã lòng dạ phóng
khoáng, uống chén rượu xong, thì gạt tất cả mọi tâm sự qua một bên.
Trang phu nhân len lén nhìn Hạng Thiếu Long, miệng mỉm cười, dịu dàng nói,
„Thụy Quang đệ uống một chén nữa rồi hãy đi nghỉ."
Rồi quay sang Lý Viên nói, „Tiểu đệ của thiếp uống rượu không giỏi, nhưng uống
thế nào cũng không đỏ mặt."
Hạng Thiếu Long thất kinh, thầm khen Trang phu nhân thật tinh tế, bởi vì trên
mặt mình đã phủ một lớp phấn dày, quả thật uống thế nào cũng không đỏ mặt
được.
Lý Viên cười nói, „Ðiện vương phi xin đừng trách Lý Viên mạo muội, tại hạ có
mấy câu cần nói với Vạn huynh."
Hạng Thiếu Long và Trang phu nhân đồng thời ngạc nhiên.
Trang phu nhân gật đầu, rời khỏi sảnh đường, đóng cửa lại cho hai người.
Lý Viên sững người ra nhìn Hạng Thiếu Long, lát sau thì thở dài đánh sượt,
„Hạng Thiếu Long! Lý Viên này phải phục ngươi!"
Hạng Thiếu Long lập tức hồn phi phách tán, tay đập trên đốc kiếm.
Lý Viên giơ hai tay nói, „Hạng huynh đừng căng thẳng, nếu muốn đối phó với
huynh, sẽ không đến đây uống rượu cùng huynh."
Hạng Thiếu Long định thần lại, cười khổ nói, „ông cớ gì đã nhận ra ta?"
Lý Viên nói, „Lần đầu tiên thấy Hạng huynh, đã cảm thấy quen, nhưng vì chuyện
này không có nhiều khả năng, lại thêm huynh để râu dài, vẻ mặt đã thay đổi,
nước da lại khác trước nhiều, tiếng nói theo âm Ðiện, tưởng rằng quả thật
người giống người."
Rồi lại cười gượng nói, „Vừa rồi thật ra ta đến đây sớm, chỉ là đứng ở ngoài
lén nhìn Hạng huynh, một tay xoay chuyển càn khôn, lúc đó không những quên giả
giọng, ngay cả thần thái trước nay đều lộ ra cả, đó chỉ vì trong thiên hạ chỉ
có mình huynh, ta trừ phi là mù, nếu không làm sao không biết huynh chính là
Hạng Thiếu Long?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Lý huynh và tiểu đệ là địch chứ chẳng phải
bạn, cớ gì giờ đây lại như bạn cũ gặp nhau, nói chuyện thân thiết thế này?"
Lý Viên cúi người về phía trước nói, „Xích mích giữa ta và Hạng huynh, thực sự
bắt đầu từ Kỷ tài nữ, lúc đó ta hận không phanh thây Hạng huynh ra thành muôn
mảnh, nhưng giờ đây gạo đã nấu thành cơm. Chao ôi!"
Lý Viên trong mắt lộ vẻ đau khổ, bùi ngùi nói, „Chuyện đã qua, giết Hạng huynh
cũng chẳng còn tác dụng gì, lại còn khiến cho Kỷ tài nữ hận ta suốt đời, nếu
nàng vì tình mà tự tận, ta sẽ càng đau khổ hơn."
Hạng Thiếu Long không ngờ Lý Viên lại đa tình như vậy, hơi cảm động nói,
„Không ngờ Lý huynh lại có lòng nhu thế, tiểu đệ thật thất kính."
Không ngờ mới đến Thọ Xuân hai ngày ngắn ngủi, mà đã bị Quách Tú Nhi và Lý
Viên nhận ra, xem ra tác dụng của dị dụng thuật không lớn. May mà chỉ có vài
người như Ðiền Ðan, Hàn Sấm, Quách Khai, ở Thọ Xuân không ai có thể nhận ra
mình nữa.
Lý Viên rõ ràng lòng tràn đầy cảm xúc, than vắn thở dài, rồi nói bằng vẻ châm
biếm, „Không biết Hạng huynh có tin hay chăng, dù cho Hạng huynh có đi trên
đường, kêu lớn ta là Hạng Thiếu Long, đảm bảo cũng không ai dám động đến nửa
cọng lông của huynh. Giờ đây ai cũng biết bị quân nước Tần và thái hậu đều coi
huynh là tâm phúc, giới quân sự nước Tần càng coi huynh là thần minh, giả sử
hôm nay giết được huynh, ngày mai đại quân nước Tần sẽ tấn công đến đây, chỉ
có bản thân Hạng huynh không biết mà thôi! Trong thiên hạ giờ đây chỉ có hai
người Lã Bất Vi và Ðiền Ðan dám động tới huynh mà thôi."
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói, „Ðó chính là chuyện ta lo lắng. Lý huynh không
phải đã kết minh với Ðiền Ðan rồi sao?"
Lý Viên gằn giọng nói, „Ðừng nhắc đến lão hồ ly vong ơn phụ nghĩa ấy nữa, đến
Thọ Xuân, thấy tình thế của Xuân Thân quân tốt hơn ta, lập tức chuyển hướng,
quay sang y, đêm qua đã dọn vào phủ Xuân Thân quân, lại còn cho Xuân Thân quân
biết kế hoạch của ta, may mà trong phủ Xuân Thân quân có người của ta, nếu
không, chết cũng không biết là chuyện gì."
Hạng Thiếu Long lúc này mới vỡ lẽ ra, cười, „Té ra là vậy!“
Lý Viên đỏ mặt, „Hạng huynh làm sao biết Ðiền Ðan đã đến đây?"
Giấu y cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hạng Thiếu Long kể ra hết mọi việc, còn
Lý Viên thì luôn mồm khen gã may mắn.
Nắm được mọi chuyện xong, Lý Viên nghiêm mặt nói, „Muốn Hạng huynh hoàn toàn
tin tưởng ta, đương nhiên không dễ. Nhưng giờ đây Hạng huynh cũng biết tình
thế của ta rất tồi tệ. Mà ta cũng biết chuyện Hạng huynh muốn giết Ðiền Ðan và
giúp người Ðiện phục quốc đã khó càng thêm khó, nhưng giả sử nếu hai ta liên
thủ, không chừng tất cả những chuyện không thể ấy đều có thể giải quyết được."
Hạng Thiếu Long gật đầu nói, „Ðây là chuyện đẹp cả đôi đường, ai có thể từ
chối được, nhưng đầu tiên ta muốn làm rõ một chuyện, Lý huynh có biết Lã Bất
Vi muốn mượn tay người Sở của huynh để giết chết Từ Tiên chăng?"
Lý Viên nói, „Ðương nhiên là biết, nhưng Lý Viên ta làm sao trúng kế của Lã
Bất Vi, giả sử Từ Tiên chết trong tay người Sở của chúng tôi, mà Từ Tiên đến
đây để bái tế tiên vương, hậu quả quả thật không thể nào tưởng tượng được."
Nếu là trước kia, Hạng Thiếu Long nhất định sẽ không tin lời của Lý Viên,
nhưng giờ đây đã rõ lập trường của y, càng biết được kẻ có thể kêu mưa gọi gió
ở Thọ Xuân giờ đây vẫn là Xuân Thân quân chứ không phải là Lý Viên, nên không
có lý do nào để hoài nghi y.
Chuyện quan tâm nhất của Lý Viên lúc này là giữ được mạng sống, sau đó mới nói
đến chuyện đoạt quyền.
Chỉ cần thấy đứa con thứ bảy của Xuân Thân quân là Hoàng Chiến đối với Ðông Lư
Tử trưa nay, thì có thể biết được chuyện này, Lý Viên giật mình kêu, „Không
hay!“
Hạng Thiếu Long hoảng hốt kêu, „Chuyện gì?"
Lý Viên mặt tái nhợt, vỗ trán cả giận nói, „Xuân Thân quân quả thật không biết
đại cuộc, vì muốn lấy lòng Ðiền Ðan và Lã Bất Vi, đã làm chuyện ngu xuẩn này."
Hạng Thiếu Long lòng chợt chùng xuống.
Lý Viên mặt xám ngoét nói, „Mười lăm ngày trước, con thứ sáu của Xuân Thân
quân là Hoàng Hồ đã xuất lãnh ba ngàn gia tướng, ngồi thuyền đi về phía tây,
lúc ấy bọn chúng tôi đã nhận được tin Từ Tiên sắp đến Thọ Xuân, tại hạ không
hề nghi ngờ, nhưng không ngờ Xuân Thân quân hồ đồ như vậy, không biết nặng
nhẹ."
Hạng Thiếu Long than, „Sự thực thì Xuân Thân quân và Ðiền Ðan trước nay vẫn
cấu kết với nhau, có lẽ huynh vẫn chưa biết Triệu Mục chính là con thứ năm của
Xuân Thân quân, năm xưa Mao Ngụy Mâu cũng theo lời thỉnh cầu của Xuân Thân
quân mà đến nước Ngụy để giết ta."
Lý Viên nghe mà há hốc mồm, biết được đã bị Ðiền Ðan lợi dụng. Còn mình lại cứ
tưởng rằng có thể mượn tay người Tề mà đối phó với Xuân Thân quân.
Hạng Thiếu Long đưa tay ra nói, „Minh ước này đã thành lập!"
Lý Viên cả mừng, đưa tay ra bắt chặt tay gã nói, „Tại hạ tuyệt đối tin tưởng
Hạng huynh!" rồi hơi lúng túng nói, „Nhưng ta cũng biết Hạng huynh cũng chưa
dám hoàn toàn tin ta, giờ đây ta xin thề với trời, nếu bội ước, thì ta sẽ vạn
tiễn xuyên tâm mà chết."
Hạng Thiếu Long thầm khen, bởi vì Lý Viên nếu không thể có được sự tin tưởng
của gã, gã nhất định sẽ đề phòng Lý Viên, lúc ấy vậy thì cuộc hợp tác này
không hoàn mỹ.
Nghĩ cũng buồn cười, trước kia hai người ở thế đối địch nhau, giờ đây vì tình
thế nên trở thành chiến hữu, Lý Viên phấn chấn, nói, „Bước đầu tiên chúng ta
hãy giết Lý Lệnh trước, huynh thấy thế nào?"
Hai người nhìn nhau, đồng thời cười lớn, đều có cảm giác kỳ phùng địch thủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận