Tầm Tần Ký
Chương 279 - Thật Giả Khó Phân
Hơn mười ngày sau đó, Hạng Thiếu Long vẫn lên triều như thường, nhưng từ chối
hết tất cả các lời mời, toàn lực huấn luyện cho ba trăm binh sĩ mới vừa chọn
lựa.
Hoàng hôn hôm nay, Kỷ Yên Nhiên cùng với Ô Quả từ mục trường trở về, mang theo
tin tốt lành.
Nàng tài nữ xinh đẹp ấy nói, „Ô ứng ân rốt cuộc đã thừa nhận cung cấp tin tức
cho bị quân, nhưng lại bảo rằng là vì Ô gia, bởi vì bị quân chỉ yêu cầu y tìm
cách làm cho chúng ta bỏ đi ý định lui về ẩn ở biên ải!“ Ðằng Dực cười nhạt
nói, „Ðó chẳng qua là cái cớ của y mà thôi!"
Kỷ Yên Nhiên nói, „Yên Nhiên thì tin lời y, bởi vì khi Yên Nhiên bảo rằng bị
quân chỉ vì sợ chúng ta công cao hơn chủ, đã động sát cơ, y sợ đến nỗi mặt mũi
trắng bệch, còn khai ra tất cả những người y đã tiếp xúc."
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói, „Là ai?"
Kỷ Yên Nhiên nói, „Người ấy là Diêu Cổ, phu quân có biết kẻ này không?"
Hạng Thiếu Long gật đầu nói, „Kẻ này là phó thủ của Lý Tư, có nhiệm vụ liên
lạc giữa các nước, gần đây mới đi sú nước Tề trở về, cũng là người rất có tài
trí."
Kỷ Yên Nhiên nói, „ô tam gia giờ đây đã nhận thấy tình hình rất nghiêm trọng,
hứa sẽ hợp tác toàn diện với chúng ta. Vì an toàn, Yên Nhiên đã cho tất cả gia
tướng và thủ hạ của y ra biên ải, để tránh trong đó lại có người bị Diêu Cồ
mua chuộc."
Hạng Thiếu Long nói, „Tác dụng lớn nhất của Ô ứng ân là làm cho bị quân tưởng
rằng chúng ta đợi sau khi mọi việc đã hoàn thành mới lùi ra biên ải."
Ðằng Dực trầm giọng nói, „Nếu ta là tên tiểu tử vong ơn phụ nghĩa ấy, thì sẽ
mượn tay Lao ái ở Ung Đô để trừ khử đệ Lúc đó y có thể mượn cớ báo thù cho đệ,
khởi binh thảo phạt Lao ái, đúng là nhất cử lưỡng tiện."
Hạng Thiếu Long cười, „Tóm lại chúng ta đừng để cho y biết rằng giết Lã Bất Vi
xong sẽ bỏ đi."
Rồi quay sang Kỷ Yên Nhiên nói, „Yên Nhiên hãy lần lượt tiết lộ những tin giả
cho Diêu Cồ biết."
Kỷ Yên Nhiên nhìn gã rồi nói, „Thiếp sẽ làm hết sức mình!"
Ðằng Dực nói, „Còn hơn hai tháng nữa là phải đến Ung Ðô, tam đệ rốt cuộc đã có
diệu kế gì để giết Lã Bất Vi rồi ung dung thoát thân?"
Hạng Thiếu Long thở dài nói, „Trước tiên đệ phải gặp mặt Chu Cơ một lần rồi
mới quyết định sau."
Hai người Ðằng, Kỷ đều giật mình.
Ðằng Dực khuyên, „Giờ đây Lao ái coi đệ như cái đinh trong mắt, giả sử đệ đến
Ung Ðô, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện. Vả lại nếu bị quân biết được, sẽ
càng khiến cho y tức giận."
Kỷ Yên Nhiên cũng nói, „Thái hậu không phải là thái hậu trước kia nữa, thậm
chí sẽ hiểu nhầm rằng chàng đã giết con trai thật sự của bà ta rồi trộm long
tráo phụng, cho nên chàng không nên đi gặp bà ta."
Hạng Thiếu Long thì không nghĩ đến điểm này, lòng không vui, không nói lời gì.
Ðằng Dực vỗ vai gã an ủi rằng, „Chỉ cần chúng ta không thẹn với trời đất, nào
sợ người khác nói gì!"
Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Ðệ cũng chính vì thẹn với mình, cho nên mới
muốn đi gặp Chu Cơ một chuyến, hy vọng có thể giúp cho bà ta thoát khỏi đại
họa."
Rồi quay sang Kỷ Yên Nhiên nói, „Hãy mời Thanh tỷ đến, ta muốn có thể thông
qua nàng để bí mật gặp Chu Cơ."
Kỷ Yên Nhiên giận dỗi nói, „Chàng đã muốn là phải làm cho bằng được. Chu Cơ đã
sinh hai đứa con cho Lao ái, chả lẽ bà ta chịu bỏ hai đứa con đó để theo chàng
sao? Giờ đây chúng ta tự lo cũng không xong, chàng lại gây thêm rắc rối, khi
Ðình Phương và Chi Chi ra đi, đã dặn thiếp rằng đừng cho chàng làm những
chuyện nguy hiểm, nếu chàng thật sự muốn gặp nữ nhân ấy, trước tiên hãy thôi
Kỷ Yên Nhiên này đã!"
Từ ngày quen biết Kỷ Yên Nhiên, đây là lần đầu tiên lời lẽ của nàng lại sắc
bén như thế, khiến cho Hạng Thiếu Long không dám cãi lại.
Ðằng Dực gật đầu, „Lần này nhị ca cũng không giúp được đệ, nhất là chuyện này
có liên quan đến sự tồn vong của gia tộc, tam đệ phải nghe lời của Yên Nhiên."
Hạng Thiếu Long chỉ đành chấp nhận.
Kỷ Yên Nhiên lúc này mới hết giận.
Trong mấy ngày tiếp theo, Hạng Thiếu Long một mặt toàn lực huấn luyện toán
quân ba trăm người ấy, mặt khác thì hướng dẫn Ô Quả phải giả mình như thế nào,
để có thể lừa gạt được những người quen thân như tiểu Bàn, Lý Tư.
Sơ hở duy nhất là tiếng nói, may mà Kỷ Yên Nhiên đã nghĩ ra một kế, chính là
do Hạng Thiếu Long giả bệnh, vậy thì tiếng nói sẽ khàn đi một chút, không làm
cho người khác nghi ngờ, lại không cần phải nói nhiều, thật là nhất củ lưỡng
tiện.
Ðêm nay Tiêu Nguyệt Ðàm từ mục trường quay về, mượn một bộ quan phục của Hạng
Thiếu Long xong thì dắt Ô Quả vào trong phòng, mọi người chờ đợi xem thử Ô Quả
sẽ trở thành như thế nào.
Lúc này cũng chẳng ai hiểu được tại sao Hạng Thiếu Long lại nhờ Ô Quả giả
thành mình, Kinh Tuấn nén không được hỏi ra điều ấy.
Hạng Thiếu Long nói, „Người đầu tiên ta muốn gạt là Lã Bất Vi, bị quân đã ra
lệnh Lã Bất Vi phải ở lại giữ Hàm Dương, với tác phong của Lã Bất Vi, nhất
định sẽ nhân lúc này mà trừ khử nhị ca và ngũ đệ, chỉ cần ta...“ Kỷ Yên Nhiên,
Ðằng Dực và Kinh Tuấn đều giật mình biến sắc nhìn gã.
Hạng Thiếu Long thần sắc ngưng trọng nói, „Ta đoán Quản Trung Tà cũng sẽ dùng
cách này để lẻn về Hàm Dương!"
Ðằng Dực nói, „Nếu không có bàn tay của Tiêu huynh, thì làm sao biến thành một
Quản Trung Tà khác?"
Kỷ Yên Nhiên nói, „Nếu như Lã Bất Vi đã sớm có kế này, thì sẽ tìm một người
giống với Quản Trung Tà, rồi sẽ do người bên cạnh yểm hộ, thì có thể lừa gạt
được mọi người, cho nên điều mà phu quân đại nhân suy đoán có lẽ sẽ xảy ra."
Lúc này Ðào Phương bước vào, Hạng Thiếu Long nói lại những suy đoán của mình
cho y nghe rồi dặn dò, „Thông báo cho Đồ tổng quản, bảo ông ta lưu ý chuyện
này, chỉ cần chúng ta nắm được hành tung của Quản Trung Tà, khi hành sự, người
đầu tiên phải giết chính là y, sau đó mới đến bọn Hàn Kiệt."
Kinh Tuấn nói, „Vừa rồi ý của tam ca, phải chăng là muốn Lã Bất Vi tưởng rằng
tam ca đi cùng bị quân đến Ung Ðô, thật sự là huynh đang ở Hàm Dương để đối
phó với y?"
Hạng Thiếu Long gật đầu nói, „Ðó là nguyên nhân chính nhất, thứ đến là ta có
thể yên tâm làm việc mà không bị bị quân theo dõi."
Ðằng Dực nói, „Nhưng chúng ta phải sắp xếp cho ổn thỏa, tìm cách đón Ô Quả
chạy khỏi Ung Ðô, nếu không e rằng tên tiểu tử này khó giữ mạng."
Tiếng của Tiêu Nguyệt Ðàm vang lên, „Ðó chính là chỗ tuyệt vời nhất, chỉ cần
Hạng Thiếu Long giả trở thành Ô Quả thật, thì khi bỏ chạy sẽ thuận tiện hơn
nhiều."
Mọi người nhìn về hướng cửa phòng đang mở ra, chỉ thấy Tiêu Nguyệt Ðàm và một
Hạng Thiếu Long chậm rãi bước ra, ai nấy đều vỗ án khen hay.
ô Quả lên tiếng chào mọi người rồi giả vờ chạm vào thanh Bách Chiến bảo đao,
quát rằng, „Lã tặc nhà ngươi hãy quỳ xuống cho ta, Hạng Thiếu Long này đã chờ
bảy năm nay để chém cái đầu thối của ngươi!“ Ngay cả giọng nói cũng giả được
bảy tám phần.
Mọi người đều cười ầm lên.
Kỷ Yên Nhiên cười nói, „Không thể, sao lại có thể giống đến thế?"
ô Quả quay về phía Kỷ Yên Nhiên nói, „Nương tử nàng ngay cả phu quân đại nhân
mà cũng không nhận ra, hồ đồ đến như thế, coi chừng ta sẽ thôi nàng."
Mọi người cười ồ lên, Kỷ Yên Nhiên cũng đùa rằng, „Nếu chàng dám thôi thiếp,
thiếp sẽ một kiếm chém chàng."
Hạng Thiếu Long lòng đầy cảm xúc, hai năm nay, lần đầu tiên Ô phủ mới vui vẻ
thế này.
ô Quả giả vờ hoảng hốt, kêu lên, „Nương tử hung dữ như thế, ta đành nhận sai
thì hơn."
Kỷ Yên Nhiên hỏi Tiêu Nguyệt Ðàm, „Tiêu tiên sinh không hổ là thiên hạ đệ nhất
diệu thủ, sao lại có thể làm được điều ấy?
Tiêu Nguyệt Ðàm nhìn kiệt tác của mình rồi chậm rãi nói, „Tại hạ đã bỏ ra năm
ngày để dùng gỗ tạc thành đầu của Thiếu Long, rồi lại dùng các nguyên liệu để
chế ra một cái mặt giả, sau khi tô màu và trang điểm, một Hạng Thiếu Long khác
đã xuất hiện."
Kinh Tuấn khen rằng, „Sau này tại hạ phải sờ vào người đối phương, mới dám tin
rằng đó là người thật."
Tiêu Nguyệt Ðàm cười nói, „Nếu không có Ô Quả, dù tại hạ ba đầu sáu tay cũng
khó mà dùng kế này được. Thể hình của gã này cũng giống với Thiếu Long, chỉ có
vai và đầu hơi hẹp một chút, cho nên tại hạ phải lót thêm trong y phục của y,
mới có thể che giấu được sơ hở này."
Kỷ Yên Nhiên che miệng cười, „Song hắn vẫn phải học cách đi đứng mới được."
ô Quả ngửa mặt lên trời cười ha ha, giả thành dáng đi của Hạng Thiếu Long, quả
nhiên rất giống.
Hạng Thiếu Long cảm thấy nhẹ nhõm cả người, bỗng nhiên, gã biết quyền chủ động
đã lọt vào tay mình.
Hôm sau trời chưa sáng, mọi người trong Ô phủ đều đã thức dậy, tập trung trong
vườn luyện võ.
Hạng Thiếu Long nhẫn nại chỉ vẽ cho Ô Quả sử dụng thanh Bách Chiến bảo đao
giả, cũng do Thanh thúc chế tạo ra.
Thanh đao này tuy không bằng thanh Bách Chiến bảo đao, nhưng cũng thuộc loại
đao tốt.
Vì Ô Quả cũng là một cao thủ, dù tư thế hay khí chất, cũng giống Hạng Thiếu
Long lắm.
Ðằng Dực dùng Mặc tử kiếm pháp để luyện với y, đến hơn một trăm chiêu thì Ô
Quả mới chịu thua.
Bọn thiết vệ Ô Ngôn, Ô Thư, Kinh Thiện đều vỗ tay khen hay.
Hạng Thiếu Long kéo Ô Ngôn sang một bên, nói, „Trong số các thiết vệ, ngươi là
kẻ đa trí nhất, lần này các ngươi theo Ô Quả đến Ung Ðô, phải nhớ rằng cần
phải giữ mạng! Nếu thấy tình thế không xong, thì phải tìm cách bỏ chạy ngay."
ô Ngôn nói, „Hạng gia yên tâm, hai năm trước Ðào công đã từng sai người đến
Ung Ðô, không những đã biết được tình thế, mà còn sắp xếp rất nhiều, để có thể
khi nguy cấp thì tiếp ứng cho chúng tôi."
Kỷ Yên Nhiên đứng một bên cười rằng, „ô Quả là kẻ quỷ kế đa đoan, chưa bao giờ
người khác chiếm được phần tiện nghi của y, ám toán y quả thật khó hơn lên
trời, Thiếu Long hãy yên tâm!"
Hạng Thiếu Long có lòng tin đầy đủ với Ô Quả, nếu không thì đã không để cho y
mạo hiểm. Nhưng lại đặc biệt nhắc nhở Ô Ngôn rằng, „Bị quân sẽ chờ đến thời cơ
tốt nhất, mới thi triển thủ đoạn ám toán với ta, đó là lúc xảy ra xung đột với
bọn Lao ái, nếu không thì làm sao đổ trách nhiệm cho Lao ái?"
Kỷ Yên Nhiên chen vào nói, „Nếu có cách mang chiếc mặt nạ giả ấy vào một thi
thể giống với phu quân, thì có thể tạm thời lừa được bị quân."
ô Ngôn nói, „Chuyện này sẽ do chúng tôi xử lý."
Lúc này Ô Quả thở dốc đến trước ba người, đắc ý nói, „Bách Chiến đao pháp của
tiểu nhân thế nào?"
Kỷ Yên Nhiên cười, „Hạng gia của ngươi đâu có thở dốc như sắp chết thế?"
ô Quả cười hì hì nói, „Ðừng quên rằng ta bệnh vừa mới khỏi, thở như thế mới
bình thường!"
Kỷ Yên Nhiên gật đầu nói, „Ngươi giỏi lắm, ta suýt tí nữa quên."
Rồi quay sang Hạng Thiếu Long nói, „Phu quân tốt nhất hãy nhờ Tiêu tiên sinh
hóa trang cho giống bệnh một chút, đến khi bị quân nhìn thấy mới có thể tin
được."
ô Quả nói, „Lúc đầu chỉ cần giả vờ mệt mỏi, sau đó trang điểm cho vẻ mặt giống
như bệnh thì mọi việc sẽ càng kín kẽ hơn."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm đây gọi là một người tính ngắn, hai người tính dài,
đang định trả lời thì Ðào Phương dắt một người bước vội tới, mọi người ngạc
nhiên nhìn ra, ai nấy đều vui mừng ra mặt.
Té ra đó là Vương Tiễn, người đã lâu không gặp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận