Tầm Tần Ký
Chương 278 - Mây Gió Hàm Dương
Cầm Thanh ở mục trường được ba ngày mới về Hàm Dương. Giờ đây Hạng Thiếu Long
đã hiểu rõ bụng dạ của tiểu Bàn, vì giữ ngôi vua của mình, y sẽ hoàn toàn
không hề chùn tay trước việc giết người.
Tuy nhiên vẫn khó nói y có dám đối phó với mình hay không, nhưng đã có bài học
ở Lâm Tri, Hạng Thiếu Long không dám lơi lỏng nữa.
Gã vẫn giữ thói quen dậy sớm luyện đao trước khi trời sáng, mấy ngày nay gã
còn luyện tập thêm thuật xạ ky nữa.
Từ trong các binh sĩ của Ô gia và Kinh tộc, bọn họ đã chọn ra ba trăm người,
ngày đêm luyện tập.
Bọn Ô ứng Nguyên đã bắt đầu rút lui từng tốp, hôm nay đến lượt Ô Ðình Phương,
Triệu Chi, Châu Vi, Thiện Lan, chị em họ Ðiền, Lộc Ðan Nhi, bọn trẻ Hạng Bảo
Nhi. Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực, Kinh Tuấn và Kỷ Yên Nhiên đưa cả đoàn được ba
ngày thì mới quay về mục trường, chỉ thấy mục trường trống không, cảm giác
không tự nhiên.
Trong bữa cơm tối, Ðằng Dực trầm giọng nói, „Ô ứng ân có thể là tên phản đồ."
Mọi người đều ngạc nhiên.
Ô ứng ân là tam đệ của Ô ứng Nguyên, trước nay không đồng ý bỏ hết những vinh
hoa phú quý ở Hàm Dương, nhưng không ai ngờ rằng y là nội gian của tiểu Bàn.
Kỷ Yên Nhiên nói, „Muội cũng để ý đến kẻ này, nhưng nhị ca sao lại khẳng định
được như thế?"
Ðằng Dực nói, „Bởi vì y đòi ở lại quản lý mục trường, đến lúc cuối cùng mới
rút lui. Ðiều đó ngược lại với tính cách tham sống sợ chết của kẻ này, cho nên
ta đã phái người bí mật theo dõi y và thủ hạ của mình, thấy y đã từng nhiều
lần sai người đến Hàm Dương. Vì thế ta thông báo cho Ðào công, báo ông ta sai
người theo dõi thủ hạ của y ở Hàm Dương, quả nhiên là lén vào hoàng cung để
mật báo."
Kinh Tuấn tức giận nói, „Lâu nay đệ cũng không thích y."
Hạng Thiếu Long nói, „May mà chúng ta đã sớm phòng bị, song có y ở đây, thì
làm việc sẽ thấy cản tay cản chân. Có cách nào buộc y và người nhà của y phải
đi hay không?"
Kỷ Yên Nhiên nói, „Y chỉ là bị kẻ khác lợi dụng dụ dỗ, lại ham yên bình, cho
nên mới làm việc ngu ngốc như thế!
Chỉ cần chúng ta dựa vào tính cách tham sống sợ chết này, rồi dọa dẫm, để ý
hiểu được rằng bị quân sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào biết y sẽ ám toán chàng,
bảo đảm y sẽ tỉnh ngộ ra."
Ðằng Dực nhíu mày nói, „Ðừng làm vỡ lở mọi chuyện, giả như y báo cáo cho bị
quân biết chuyện này, bị quân sẽ biết chúng ta đã đề phòng."
Kỷ Yên Nhiên mỉm cười nói, „Chỉ cần chúng ta đưa toàn bộ người nhà của y ra
biên ải, y còn dám làm điều gì nữa?
Việc này cứ giao cho Yên Nhiên xử lý là xong."
Hạng Thiếu Long thấy Kỷ Yên Nhiên ra tay thì yên tâm, nói rằng, „Ngày mai
chúng ta sẽ về Hàm Dương, ai ở lại mục trường trông coi đây?"
Kỷ Yên Nhiên cười, „Ðể Yên Nhiên ở lại!“ Hạng Thiếu Long tuy không đành, nhưng
chẳng còn cách nào nữa, thời gian càng lúc càng gấp, chỉ còn ba tháng nữa là
tiểu Bàn đăng cơ, tất cả phải được giải quyết hết trong ba tháng này.
Hạng Thiếu Long về đến Hàm Dương, chuyện đầu tiên là vào cung gặp tiểu Bàn.
Tiểu Bàn chờ gã ở trong thư phòng, còn có Lý Tư đứng một bên.
Thi lễ quân thần xong, tiểu Bàn nói, „Lý khanh trước tiên hãy báo cáo tình thế
trước mắt."
Lý Tư hình như e ngại tiếp xúc với ánh mắt của Hạng Thiếu Long, cúi đầu lật
đống văn kiện trên bàn, trầm giọng nói, „Phần lớn thời gian Lã Bất Vi không ở
Hàm Dương, lấy cớ là giám sát giai đoạn cuối cùng của cuộc đào kênh Trịnh
Quốc, thật sự là liên hệ với các thế lực địa phương, đến khi triều đình có
thay đổi thì tranh thủ sự ủng hộ ở những nơi này."
Hạng Thiếu Long cố ý thăm dò, „Còn Quản Trung Tà?"
Lý Tư vẫn không nhìn về phía gã, cúi đầu nói, „Quản Trung Tà vừa bị bị quân
điều đến biên giới nước Hàn để trấn áp người Hàn, trừ phi y cãi lời quay về,
nếu không ngày bị quân đội mũ, y vẫn còn ở nơi xa ấy."
Tiểu Bàn bình thản nói, „Thuật bắn tên của người này rất lợi hại, có y ở đây,
quả nhân sẽ ăn ngủ không yên. Trong số những người bên cạnh y, có tai mắt do
quả nhân bố trí, chỉ cần y hơi có động tĩnh khác lạ, sẽ có người cầm thánh chỉ
của quả nhân, lập tức xử tử y."
Lý Tư mau chóng tránh ánh mắt của Hạng Thiếu Long, lại cúi đầu xuống, nói,
„Giờ đây Ung Đô thật sự đã lọt vào tay Lao ái, bộ hạ của y tăng lên đến ba
vạn, chiếm hết tất cả những chức quan ở Ung Ðô."
Tiểu Bàn mỉm cười, „Quả nhân cố ý để cho y lớn mạnh lên, khiến cho y không có
lòng đề phòng, sau đó quét sạch gian đảng của y. Hừ! Cứ để cho y phong lưu
khoái hoạt thêm một chốc nữa."
Lý Tư lần đầu tiên nhìn thẳng vào ánh mắt Hạng Thiếu Long, nói, „Theo như bị
quân tính toán, Lã Bất Vi sẽ nhân lúc bị quân đến Ung Đô để làm lễ, khởi binh
cùng lúc với Lao ái, khống chế Hàm Dương. Vì lúc đó đô vệ quân vẫn còn nằm
trong tay Hứa Thương, mà cấm vệ quân của Xương Văn quân thì đã bảo vệ cho bị
quân đến Ung Ðô, trong lúc đột biến, Lã Bất Vi quả thật đủ sức làm chuyện
này."
Tiểu Bàn tiếp lời, „Lao tặc và Lã tặc đã có ngọc ấn của thái hậu, những người
khác trong lúc không hiểu rõ tình huống, rất dễ bị bọn chúng lôi kéo, trở
thành kẻ đồng phạm mà không hay."
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Vậy Hàm Dương cứ do hạ thần phụ trách, đảm bảo
Lã Bất Vi không thể làm gì được Tiểu Bàn và Lý Tư ngạc nhiên nhìn nhau.
Một lát sau Tiểu Bàn mới trầm giọng nói, „Không có thượng tướng quân bên cạnh
quả nhân, quả nhân làm sao yên tâm? Hàm Dương cứ giao cho hai vị tướng quân
Kinh, Ðằng xử lý, thượng tướng quân nhất định phải đi cùng quả nhân đến Ung
Ðô."
Hạng Thiếu Long đã sớm biết sẽ có phản ứng như thế, trong lòng thầm than, bề
ngoài giả vờ tỉnh như không, nói, „Bị quân đã có lệnh, vi thần nào dám không
nghe theo."
Tiểu Bàn nhíu mày nhìn gã một chốc rồi quay sang Lý Tư nói, „Quả nhân có mấy
câu muốn nói riêng với thượng tướng quân."
Lý Tư cũng không dám nhìn Hạng Thiếu Long, lui ra ngoài phòng.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, không khí trở nên lặng lẽ.
Tiểu Bàn thở dài nói, „Thượng tướng quân phải chăng là đang bất mãn quả nhân?
Có rất nhiều chuyện quả nhân cũng không còn cách lựa chọn nào nữa, cho nên
buộc phải sử dụng thủ đoạn mà thôi."
Hạng Thiếu Long nhìn chằm chằm vào y, cảm thấy y như hoàn toàn trở thành một
người xa lạ, miệng thì nói, „Bị quân định xử lý thái hậu thế nào?"
Tiểu Bàn nhìn thẳng vào gã mà không hề e sợ, khi nghe nói thế thì hai mắt lạnh
lẽo, hừ một tiếng, nói, „Ðến giờ này ngày này, thượng tướng quân vẫn còn nói
tốt cho nữ nhân đã dâm loàn cung cấm, hủy hoại thanh danh của hoàng tộc đại
Tần ta."
Mắt Hạng Thiếu Long cũng lạnh lẽo, nhìn thẳng vào y nói, „Ðó là yêu cầu duy
nhất của hạ thần đối với bị quân, ngài giết ai thần không màng tới, nhưng chỉ
mong ngài nhớ đến ân tình xưa, tha cho thái hậu."
Tia sát cơ trong mắt tiểu Bàn chợt lóe lên rồi tắt hẳn, không biết là nhằm vào
Chu Cơ hay là Hạng Thiếu Long. Trở lại bình tĩnh, trầm ngâm nói, „Chỉ cần từ
rày về sau bà ta không để ý đến triều chính, ở lại trong cung, quả nhân sẽ
không đối xử tệ với bà ta, như thế thượng tướng quân đã hài lòng chưa?"
Nếu như Cầm Thanh không tiết lộ tin tức, nói không chừng Hạng Thiếu Long sẽ
thật sự tin vào lời y, nhưng giờ đây chỉ cảm thấy lạnh lẽo nơi sống lưng.
Hạng Thiếu Long cũng rất muốn nói thẳng ra, không hề e sợ, nhưng nghĩ lại bên
cạnh gã vẫn còn có Ðằng Dực, Kinh Tuấn, Kỷ Yên Nhiên và mấy trăm nhân mạng
nữa, thậm chí sinh mạng của Ô tộc và Kinh tộc cũng đang ở trong tay mình, cho
nên chỉ đành nuốt giận.
Làm bạn với vua như làm bạn với hổ, nếu không cẩn thận, thì sẽ gây nên họa sát
thân.
Vị Tần Thủy Hoàng tương lai này không dễ đối phó chút nào.
Giọng nói của tiểu Bàn trở nên dịu dàng, hỏi, „Sư phụ không tin ta hay sao?"
Hạng Thiếu Long trong lòng đầy cảm xúc, thở dài, trầm giọng nói, „Bị quân đối
phó với đảng Lã, Lao đã rất chắc ăn, đâu cần hạ thần ra tay nữa? Hay là đêm
nay hạ thần ra đi!“ Tiểu Bàn giật mình kêu, „Không!"
Hạng Thiếu Long trong lòng cũng giật thót.
Mấy câu này của gã chỉ là thăm dò phản ứng của tiểu Bàn, giờ đây đã suy luận
ra mọi chuyện.
Tiểu Bàn hít sâu một hơi, nói, „Sư phụ đã từng hứa chính mắt nhìn thấy quả
nhân đăng cơ mới bỏ đi. Sư phụ thế nào cũng phải giữ lời hứa."
Rồi lại thở dài nói, „Sư phụ không muốn giết chết Lã tặc sao?"
Hạng Thiếu Long biết nếu cứ kèo nài mãi, có lẽ sẽ không ra khỏi cung. Giả vờ
mệt mỏi, nói, „Nếu thần giữ lời hứa, bị quân có chịu giữ lời hứa không?"
Tiểu Bàn nói với vẻ không vui, „Quả nhân đã từng thất hứa chưa?"
Hạng Thiếu Long nhủ thầm, trong hai năm có nhiều chuyện thay đổi, khiến cho
mình và tiểu Bàn không hề tin tưởng nhau như trước nữa, miệng nói những lời
không đúng với lòng.
Gã đương nhiên không ngu ngốc đến nỗi vạch trần âm mưu của tiểu Bàn đối với
Chu Cơ, mỉm cười rằng, „Nếu bị quân không có chuyện gì nữa, vi thần muốn về
nhà nghỉ ngơi."
Rời khỏi thư phòng, Lý Tư đang đứng yên ở ngoài cửa, thấy Hạng Thiếu Long, hạ
giọng nói, „Ðể tại hạ tiễn thượng tướng quân một đoạn!"
Hạng Thiếu Long biết y có lời muốn nói, cho nên sánh vai cất bước cùng y ra
ngoài.
Nào ngờ suốt cả đoạn đường ra tới quảng trường, y vẫn không hề nói lời gì.
Bọn Kinh Thiện thấy Hạng Thiếu Long thì dắt ngựa đến.
Lý Tư đột nhiên hạ giọng nói, „Ði thôi, Thiếu Long!" rồi chợt buồn bã quay đầu
trở lại.
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cơn sóng dữ.
Lý Tư là người gần gũi Tiểu Bàn nhất giờ này, với tài trí của y, đã hiểu được
bụng dạ tiểu Bàn. Cũng đã đoán được thân phận của tiểu Bàn và mối quan hệ thật
sự giữa hai người, cho nên nghĩ rằng tiểu Bàn sẽ không tha cho Hạng Thiếu
Long.
Không có Chu Cơ, không có Hạng Thiếu Long, tiểu Bàn mới có thể mãi mãi giữ
được thân phận Doanh Chính của y.
Những điều khác có lẽ sẽ không có ảnh hưởng gì.
Đó cũng là một vấn đề tâm lý, mỗi khi vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này
nhìn thấy gã hoặc Chu Cơ, lòng sẽ nhớ đến rằng mình chỉ là một thứ đồ giả.
Lý Tư là người có tài trí, cố ý vạch rõ giới tuyến của mình trước mặt tiểu
Bàn, đã mạo hiểm liều chết nói hai chữ đi thôi, để nhắc nhở mình.
Trong lòng cũng cảm thấy ấm áp vì không uổng kết bạn với Lý Tư.
Ra đến cửa cung, có người gọi ở phía sau.
Hạng Thiếu Long quay đầu lại, chỉ thấy Xương Văn quân một mình cỡi ngựa từ cửa
cung phóng tới, nói, „Chúng ta vừa đi vừa nói!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Có chuyện gì? Không phải huynh đang ở trong
cung sao?"
Xương Văn quân thần sắc ngưng trọng nói, „Thiếu Long phải chăng là thật sự
muốn đến biên ải?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Ta là người không thích hợp ở đây, bởi vì ta
không muốn thấy chiến tranh, huynh quen biết ta đã lâu, chắc hiểu rõ ta là
người thế nào."
Xương Văn quân im lặng một lúc, lại nói, „Bị quân hình như không vui vì chuyện
này, bảo như thế sẽ làm dao động lòng quân.
Hạng Thiếu Long chợt nhói trong lòng, hạ giọng nói, „Ðừng khuyên ta, điều ta
hối hận duy nhất là hai năm trước không bỏ đi."
Nói xong thì kẹp bụng ngựa, phóng nhanh về phía trước. Xương Văn quân vội vàng
đuổi theo ở phía sau.
Bọn thiết vệ Ô Thư vội vàng vung roi đuổi tới.
Một hàng hơn mười thớt ngựa, phóng nhanh trên con đường lớn ở Hàm Dương dưới
bóng chiều tà.
Hạng Thiếu Long đến lúc này mới thực sự không còn lòng dạ nào với tiểu Bàn
nữa.
Giờ đây chuyện gã cần làm nhất chính là làm thế nào để giúp Chu Cơ thoát khỏi
cái họa sát thân này.
Từ ngày đến với thế giới Chiến Quốc này, mỗi ngày gã đều phải đối mặt với
những cuộc đấu tranh, đã rèn luyện được ý chí kiên cường hơn bất cứ ai, dù cho
đối thủ của gã là Tần Thủy Hoàng, gã vẫn không hề e sợ.
Nhưng gã không hề đánh giá thấp tiểu Bàn, bởi vì đến lúc này gã biết được y là
người đáng sợ nhất trong thời đại này.
Trong lịch sử, Tần Thủy Hoàng là một kẻ thống trị ghê gớm nhất, rồi rất cả mọi
người sẽ phải cúi đầu trước y.
Ðiều mỉa mai là con người này lại do một tay gã bồi dưỡng nên.
Hạng Thiếu Long rất muốn ngửa mặt kêu trời, để giải tỏa nỗi oán hận trong
lòng.
Nhưng gã đương nhiên phải giữ bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào.
Chỉ có như thế, gã mới có hy vọng sống mà thực hiện mục đích của mình.
Giả sử Chu Cơ chịu đi theo gã, gã nhất định sẽ đưa nàng rời khỏi đây, để bù
đắp lỗi lầm của mình.
Hạng Thiếu Long bước chân vào Ô phủ đã bị Ðào Phương kéo vào trong sảnh, ngạc
nhiên hỏi, „Chuyện gì?"
Ðào Phương mỉm cười bí hiểm nói, „Có bạn cũ đến!"
Lúc đó người bước vào trong sảnh, Ðằng Dực đang cùng hai người khách nói
chuyện, té ra đó là Đồ Tiên và Tiêu Nguyệt Ðàm.
Hạng Thiếu Long cả mừng lao tới, nắm tay hai người, mừng đến nỗi không nói
được lời gì.
Đồ Tiên xúc động đến nỗi hai mắt đỏ ửng, nói, „Ta không hề biết Nguyệt Ðàm đột
nhiên đến Hàm Dương, cho nên không thông báo trước cho các vị."
Tiêu Nguyệt Ðàm ánh mắt cũng đỏ ửng, mỉm cười, „ở Lâm Tri, lão ca đã từng lấy
mạng Thiếu Long ra cá cược, Thiếu Long chắc là không trách lão ca!"
Ðằng Dực mỉm cười, „Nhưng giờ thì đã thắng!"
Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Lòng tin của lão ca đối với đệ, còn hơn cả đệ
đối với chính mình, may mà đệ có thể chạy nhanh, cho nên hôm nay có thể nắm
tay với hai vị. Ðây gọi là trong ba mươi sáu kế, chạy là hay nhất."
Mọi người đều cười ầm lên.
Đồ Tiên chép miệng, „Nói rất hay, chạy là hay nhất, chúng tôi vừa rồi đang
nghiên cứu làm cách nào để rời khỏi mảnh đất thị phi này."
Ðào Phương cười, „Ngồi xuống rồi hãy nói!"
Ðến khi mọi người ngồi xuống, Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Lần này ta đến Hàm Dương
là muốn chứng kiến ngày tàn của Lã tặc. Song vừa rồi nói chuyện với Ðằng
huynh, mới biết được Thiếu Long đã lâm vào cảnh không hay."
Hạng Thiếu Long thấy Tiêu Nguyệt Ðàm, nỗi ưu sầu trong lòng cũng đã tan biến,
cười ha ha nói, „Có thể đứng vững trong nghịch cảnh mới là hảo hán thật sự.
Giờ đây đã có Tiêu huynh đến giúp đỡ, còn lo gì chuyện lớn không thành?"
Đồ Tiên vui mừng nói, „Thấy Thiếu Long lòng tin đầy đủ, chúng tôi đương nhiên
cũng rất vui mừng, dù cho tình thế hiểm ác thế nào chúng ta cũng vững lòng.
Giờ đây thế bại của Lã Bất Vi đã xuất hiện, vấn đề là làm thế nào có thể an
toàn đến được biên ải, sống những tháng ngày yên vui của chúng ta."
Ðào Phương tiếp lợi, „Vừa rồi Đồ quản gia đã phân tích kỹ càng hoàn cảnh của
Lã tặc, giờ đây trong tay của y chỉ có quân đô vệ, quân đội của Quản Trung Tà,
một vạn năm ngàn tên gia tướng, và bè đảng của Lao ái, còn những quan viên
trong ngoài cấu kết với y, khi xảy ra chuyện chắc chắn sẽ không làm nên trò
trống gì, cho nên chỉ cần chúng ta giũ vững, nhất định Sẽ buộc y vào đường
cùng, báo thù cho chúng ta."
Tiêu Nguyệt Ðàm nghiêm nét mặt nói, „Nhưng vấn đề là sau khi hạ được Lã Bất
Vi, rồi an toàn rời khỏi đây."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói, „Vốn là đệ không nắm chắc lắm, nhưng giờ đây lão
ca đã đến, thì mọi việc đã khác!"
Tiêu Nguyệt Ðàm cười khổ nói, „Ðừng dựa vào ta như thế, nói không chừng ta sẽ
khiến cho các người thất vọng."
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói, „Lão ca có thể biến ra một Hạng Thiếu Long khác
không?"
Mọi người đều ngạc nhiên.
Hạng Thiếu Long vui vẻ nói, „ô Quả là kẻ giả thần thì giống thần, giả quỷ thì
giống quỷ, thân hình cũng rất giống đệ, chỉ cần lão ca có cách biến khuôn mặt
của y giống như của đệ, thì đệ sẽ lừa gạt được tất cả mọi người, đối phó với
kẻ địch."
Tiêu Nguyệt Ðàm ngồi trầm ngâm giây lát rồi cuối cùng nói với vẻ dứt khoát,
„Ðây có lẽ là thử thách lớn nhất đối với Tiêu Nguyệt Ðàm này, tuy rất khó,
nhưng ta có thể bảo đảm rằng không để cho Thiếu Long thất vọng."
Hạng Thiếu Long vỗ đùi, cười ha ha nói, „Có câu này của lão ca, tình thế đã
thay đổi. Người đầu tiên chúng ta phải giết là Quản Trung Tà, chỉ cần trừ đi
kẻ này, Lã Bất Vi sẽ giống như cọp không nanh, không thể làm điều ác được
nữa."
Ðằng Dực gật đầu đồng ý, „Ðúng! Nếu để cho y cầm cung tên lên, không biết sẽ
có bao nhiêu người chết."
Ðào Phương nói, „Nhưng điều mà chúng ta lo lắng lúc này không phải là Lã Bất
Vi mà là Doanh Chính."
Tiêu Nguyệt Ðàm nhếch mép cười, nhìn Đồ Tiên chép miệng, „Thiếu Long thật ghê
gớm, lừa gạt chúng tôi đến khổ."
Lúc này, Hạng Thiếu Long đã hiểu được Tiêu Nguyệt Ðàm và Đồ Tiên đã đoán rằng
tiểu Bàn không phải là Doanh Chính thật sự.
Mà đó cũng chính là nguyên nhân mà tiểu Bàn phải giết mình.
Sự rạn nứt này là sự sắp xếp của vận mệnh, không ai có thể thay đổi được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận